Thơ Tâm Tình Chùm 33
Ngày Trời Buồn
U ám làm sao trời cứ mưa
Mấy hôm rền rĩ vẫn chưa vừa
Trời buồn nên lại càng thêm
khổ
Thấy khổ nên đành phải nói
ra :
Ta viết ra đây những cảm sầu
Nỗi lòng tê tái suốt canh
thâu
Giọt sầu đã hoá thành thơ cả
Tâm trạng giãi bầy mới có
thơ .
Ta đã xa nhà quá nửa đời
Nưả đời ta sống ở quê người
Băn khoăn năm tháng còn trăn
trở
Thương xót vơi đầy mãi chẳng
thôi….
Tuy phải xa quê vẫn ngóng trời
Tháng năm thầm nguyện chốn
xa xôi
Nhưng trời ở tận nơi cao lắm
Nhắn gió gửi mây mộng ước
hoài .
Mênh mông trời rộng thật bao
la
Lúc vui lúc giận lúc hiền
hoà
Có khi trời nổi cơn giông tố
Sấm sét mưa rơi chớp sáng
nhoà
Bĩ cực qua rồi lại thái lai
Vô thường tạo hoá cõi trần
ai
Ban cho nhân loại muà hoa
trái
Thiên hạ ấm no đẹp ý đời .
Loài người chẳng biết làm
sao ấy
Căm ghét thù hằn giết mãi
nhau
Kẻ hơn người kém thành giai
cấp
Thấu cả trời cao nỗi tủi sầu
.
Tội ác loài người ngập đại
dương
Bao nhiêu uế khí bốc thiên
đàng
Nên trời nổi giận ra giông
bão
Thảm hoạ thiên tai thật não
nùng .
Trút giận căm hờn cơn sấm
vang
Năm châu bốn biển thật kinh
hoàng
Điên cuồng lồng lộn dâng
sóng dữ
Lũ chúng rên la khắp bốn
phương
Trời vẫn biết cho những kẻ
nhân
Bao nhiêu công đức ở dương
trần
Đấu tranh dân chủ đòi quyền
sống
Mưa thuận gió hoà ơn thế
gian
Địa lợi nhân hoà mà xét suy
Tâm linh quy thuận với thiên
thời
Lòng trời không thuận thì
nguy lắm
Thiên hạ bao nhiêu cảnh đoạ
đày!
2008 Lu Hà
Quái Lạ Làm Sao
Quái lạ làm sao vẫn mộng mơ
Nưả đời hoài niệm nỗi niềm
xưa
Tâm tư trí tưởng cùng ai nhỉ
Càng già càng dẻo lại càng
thơ
Đời tớ giang hồ khắp tứ
phương
Đông tây nam bắc thú ngang
tàng
Lên rừng vượt suối lần theo
biển
Xuống núi băng sông nỗi đoạn
trường
Nay cứ thảnh thơi với tháng
ngày
Ung dung thong thả cánh bèo
trôi
Việc đời man mác cung trăng
gió
Thế sự buông trôi hưởng phúc
trời
Công việc hàng ngày cứ nhởn
nhơ
Cơm ăn ba bưã sức dư thưà
Không lo bận bịu đời ân oán
Ngũ thập thiên tri chén rượu
đào
Huyết mạch tâm can sức tráng
cường
Ngâm nga hồ thỉ kiếp tha
hương
Trắc bằng réo rắc ham thi
phú
Gió thoảng tâm hồn khắp tứ
phương
Tớ vẫn an cư ở cuối trời
Đại bàng rũ cánh lệ từng rơi
Anh hùng sinh phải thời ly
loạn
Ngoảnh mặt trông ra tóc bạc
rồi….!
Xuân Kỷ Sửu 2009 Lu Hà
Hồn Thơ Cách Mạng
Thi sĩ là do bởi tự nhiên
Trăm nghìn cảnh ngộ mới nên
duyên
Phải đâu hun đúc từ tư tưởng
Tâm hồn cách mạng chúng
tuyên truyền
Chúng bảo nhau rằng ấy ước
mơ
Tình yêu cách mạng mới nên
thơ
Ăn gian nói dối trò thêu dệt
Tâm địa gian ngoan lũ ác tà
Có một giọng thơ chỉ ngợi ca
Suốt đời đánh trống mõ dô hò
Âm u lệnh đảng gieo vần chữ
Bán rẻ linh hồn lũ quỷ ma
Văn hào thi sĩ cơn mưa sa
Kẻ tát người ngăn ngập ứ
trào
Bợ đỡ khom lưng trò sảo trá
Trăm hoa đua nở mẹo Hồ Mao
Chính sách ngu dân bốc nặng
mùi
Chủ trương nghị quyết đấm
vào tai
Hiểu lầm tăm tối là mưu kế
Lợi kẻ buôn dân hại chín mười...
Dốt nát độc tài xưa tới nay
Đỉnh cao trí tuệ bậc thiên
tài
Ngu dân bần cố trò đảng trị
Sự nhiệp vun trồng mãi thế
thôi...
Chúng cứ làm thơ để mị dân
Chiến tranh hủy diệt khắp
hai miền
Nhẫn tâm lợi dụng lòng yêu
nước
Xã hội bầy đàn ôi ! nước non
...
Tinh thần cách mạng chúng
ngơị ca
Ngây ngất hương thơ chén rượu
đào
Sống chết đuà chơi vì chủ
nghiã
Vạn ngàn thân gái gió mưa
sa...
Thơ phú văn chương theo luận
cương
Sặc mùi đạo đức bại luân thường
Bẻ cong ngòi bút theo quan
điểm
Đấu tố phê bình để lập công
Sáu mươi năm lẻ đầy tăm tối
Chẳng được một ngày vui thảnh
thơi
Non sông đất nước chìm trong
máu
Nuốt hận chôn sầu mưa lệ rơi
!
Nhớ lại muà thu rụng lá vàng
Khi hàng phượng vĩ gió tan
hương
Từ đâu kéo đến loài sâu đỏ
Sầu thảm miền Nam trụi lá rừng
Đạo tặc lưà nhau cùng đứng dậy
Vùng lên giáo mác gậy tầm
vông
Chôn vùi dân tộc vòng nô lệ
Thế giới đại đồng sùng ngoại
bang
Từ đó đến nay tuỉ hận sầu
Vành tang khăn trắng quấn
trên đầu
Thơ văn ca ngợi niềm vui thú
Thác máu phun trào như ánh
hoa...
Hàng triệu trái tim găm mũi
dao
Chết trong tư tưởng chết
trong mơ
Tâm hồn ma quỷ hoà trong máu
Cách mạng hồn thơ nhuộm máu
đào...
2008 Lu Hà
Tự Hào Trong Thương Đau
Tiếng khóc vang lên giưã đất
trời
Đàn chiên dân Chuá máu tuôn
rơi
Sương sa hạt lệ buồn thê thảm
Xám cả chiều thu rụng rã rời
Thánh địa chiều hoang đêm tối
đen
Từng luồng gió thổi bóng ma
tàn
Lân la phá rối tình nhân loại
Báo chí reo hò nhạo báng
dân…
Giai cấp tiên phong giống bạo
tàn
Hung hăng trấn lột cuả muôn
dân
Luật rừng đảng trị màu u ám
Xã hội lăng loàn ôi thế
nhân!
Cái giá tự hào máu lệ rơi
Triệu người lay lắt đến hôm
nay
Cha con lam lũ trong nghèo
khó
Nước mắt trào ra với tháng
ngày
Bài ca lãnh tụ còn rên rỉ
Buốt vào trong não tím trong
gan
Trải bao thập kỷ đời cơm áo
Uất hận sôi lên lệ ưá tràn
Nhục nhã tự hào phải đấu
tranh
Nồi cơm manh áo vẫn tranh
dành
Ai quên nhục nhã thèm danh lợi
Cho kẻ tự hào khát háo danh?
Vì nhục cho nên phải tự hào
Nếu không còn nhục tự hào
qua
Tổ tiên ta vẫn thường như vậy
Biết nhục nuôi ta chí tự
hào....
Nhục nhã tự hào vẫn có nhau
Để mà nuôi sống trái tim đau
Nếu không biết nhục làm sao
hiểu
Cái giá vươn lên để tự hào..
Chúng vẫn tự hào dân tộc ta
Dù trong đói khổ vẫn reo ca
Một lòng một dạ đi theo đảng
Thân xác dật dờ cũng chẳng
sao
Chúng vẫn tự hào nhân dân ta
Trải bao thập kỷ vẫn kiên
trì
Đồng cam cộng khổ theo ảo
giác
Xã hội thiên đường một giấc
mơ
Chúng vẫn tự hào cho đảng ta
Tài tình sáng suốt trí cao
siêu
Dắt đưa dân tộc tròng tăm tối
Hạnh phúc phồn vinh chẳng thấy
sao ?...
2008 Lu Hà
Nhớ Bức Tranh Cổ
Tôi được sinh ra ỏ cõi đời
Chả may lưu lạc tới nơi đây
Năm canh vò võ niềm thương
nhớ
Hình bóng quê hương với bóng
người…
Kỷ niệm xa xưa phút hiện về
Hai hàng dâm bụt mái nhà quê
Sông thao nước đục người đen
cháy
Một nắng hai sương những
dáng người
Quê tôi đẹp lắm nắng vàng
hoe
Daỉ tóc tre bay tiếng chích
choè
Những dạng cau xanh treo trĩu
quả
Bờ ao giếng nước tiếng ve sầu
Mẹ tôi hay vắng chợ đường xa
Biền biệt cha tôi chẳng có
nhà
Thơ thẩn một mình tôi ngắm ảnh
Những hình tranh cổ cuả
Trung hoa
Tôi nhớ không nguôi yến vườn
đào
Anh em Lưu Bị giưã vườn hoa
Triệu Vân qùy gối dâng A Đẩu
Bà cười đôi mắt cháu tròn
xoe…
Lớn lên tôi học ở trường
làng
Thày giáo chú tôi cụt một
chân
Ê a tôi cứ gào như cuốc
Nhồi mãi rồi sau cũng thuộc
lòng
Rồi một ngày nao tôi trở về
Những hình tranh cổ hẳn còn
treo
Mỉm cười tôi nhớ thời thơ ấu
Một thời thơ mộng của hôm
qua.
2008 Lu Hà
Chú Thích: Nhớ bức tranh cổ
là kỷ niệm quê hương thời thơ ấu cuả tôi, không phải là có tư tưởng vọng ngoại
đâu.
Thời trẻ con mà , ở vùng nhà
quê nhiều nhà hay có treo tranh cổ: Lã Vọng câu cá, Lương Sơn Bá Trúc Anh Đài v.v...
Hoài
niệm về những kỷ niệm xa xưa, quá khứ hay dở; theo tôi người ta hay viết ra
thành thơ lắm.
Thơ Tâm Tình Chùm 34
Hận Để
Ngàn Thu
Thiếp mất chàng rồi Thi
Sách ơi !
Căm tên Tô Định thú lang
sài
Phất cờ khởi nghiã vì dân
nước
Để lại ngàn thu vạn cuộc đời
Hai đất Mê- Châu nặng
nghiã nhân
Trời Nam Hợp Phố góc Cửu
Chân
Trùng trùng gươm sáng hồn
sông núi
Nợ nước thù nhà vẫn chẳng
tan
Yểu điệu thuyền quyên bậc
nữ vương
Một người một ngưạ một cây
thương
Hoa khôi giáp trụ voi ra
trận
Môi thắm má hồng đẹp núi
sông
Tình chàng thăm thẳm chín
tầng sâu
Thiếp đã hưng binh rửa hận
thù
Năm canh rầu rĩ đầy thương
nhớ
Ôm vầng trăng bạc suốt đêm
thâu
Chín suối ngàn trùng ai có
hay
Phòng không lạnh lẽo buốt
canh chầy
Gối loan hoen lệ tình quân
vắng
Điện ngọc âm thầm cơn gió
lay
Ái Bắc Chi Lăng ngập máu
thù
Hồn thiêng Thi Sách gió cười
theo
Chàng bên bờ suối ru hồn
thiếp
Bớt nỗi thương sầu giảm nỗi
đau
Quang Vũ Hán Triều kinh
hãi rên
Trường An mất ngủ mối lo
phiền
Tướng già Mã Viện tham
danh hão
Giao Chỉ trụ đồng dễ rỉ
hoen?
Gót ngọc tay tiên vung bảo
kiếm
Khăn tang khí lạnh sát
quân thù
Rùng rùng quân lệnh nghiêm
như núi
Lăng Bạc ngàn thu lệ ngẩn
sầu
Con cháu bao đời nợ tổ
tiên
Ngàn thu Trưng Trắc vẫn
lưu truyền
Thù nhà nợ nước hai vai
gánh
Huyết sử tình thâm ánh mắt
huyền
Nợ nước thù nhà hận núi
non
Nội xâm bán nước vẫn chui
luồn
Hát Giang gieo tấm lòng
trinh tiết
Văng vẳng bên sông nỗi oán
hờn!
28 tháng 4 năm 2009 Lu Hà
Vịnh Trưng Nữ Vương
Hai đất Mê-Châu định mối
duyên
Anh hùng giao hội đã nhiều
phen
Gái ngoan chẳng phụ lòng
quân tử
Tiết hạnh theo chồng phận
chính chuyên
Mã Tướng thân tàn nam phạt
trận
Lạc Hồng huyết chiến bắc
bình thiên
Thắng thua là bởi do may
ruỉ
Trí đảm can trường mới
đáng khen
29 tháng 4 năm 2009 Lu Hà
Bàn Tay Sắt
Bàn tay sắt nhẫn tâm vào
thế kỷ
Dựng thần quyền lũ ác quỷ
sát nhân
Chúng dụ dỗ những tấm lòng
trinh bạch
Đưa nhân loài vào mộng tưởng
vô luân
Cơn gió chướng thổi từ Âu
sang Á
Từ Nga xô qua Trung cộng
Việt nam
Nó đảo lộn những kỷ cương
giá trị
Quê hương tôi thành chiến
điạ hoang tàn
Bao đói khổ bất công và nhục
nhã
Vẫn đè lên dân tộc nước
non này
Triệu nhân mạng bỗng hoá
thành vô nghiã
Nấm mồ chôn cỏ dại dưới
chân người….
Bàn tay sắt đã thọc vào
tim đảng
Dựng xây nền đạo đức kẻ bất
lương
Nuôi dạy trẻ những vần thơ
sắt máu
Giết thật nhiều phơi tỏ tấm
lòng trung
Bàn tay sắt biến người
thành dã thú
Không quê hương không Tổ
quốc giống nòi
Yêu Tổ quốc tức là yêu chủ
nghiã
Trái tim thương gưỉ gắm chốn
xa xôi…
Bàn tay sắt biến người
thành vong bản
Khinh rẻ nhân dân ca tụng
ngoại bang
Cúi thần phục sát nhân là
lãnh tụ
Stalin sống mãi ở trong
lòng….
Bàn tay sắt nhúng sâu vào
tội ác
Kẻ ăn mày thành ông chủ
giàu sang
Những nhân sỹ phút hoá
thành phản động
Máu thành sông tưới tắm
cánh đồng vàng
Bàn tay sắt cũng chẳng tha
Tôn giáo
Phá hủy chuà chiền đập phá
kinh luân
Bắt Cha Sứ Thiền Sư giam
ngục tối
Khánh kiệt nhân tài triệt
hạ văn nhân
Bàn tay sắt chính nó là
chuyên chính
Một thằng điên ở sứ sở Nga
xô
Thói khốn nạn nên đời y ngắn
ngủi
Cộng sản xưa kia u muội
tôn thờ
Bàn tay sắt châu Âu đòi chặt
bỏ
Đưa nhân loài vào thế kỷ
văn minh
Bàn tay sắt Việt nam còn
lông lá
Như khỉ vô loài sót lại
hành tinh…
2008 Lu Hà
Than Đời
Ngắn Ngủi
Chia sẻ cùng hương hồn Trần
Tế Xương
Đệ nhất văn chương có Tế
Xương
Gặp thời nho mạt đổi Cao
Xương
Tám khoa thi mãi mà không
đỗ
Vẫn tiếc văn tài cái bút
lông….
Hậu thế ngàn thu nhớ đến ông
Văn thơ như thế đáng ngàn
vàng
Ra đi tên tuổi còn lưu lại
Hơn mọi bia danh miệng thế
trần
Bảng nhãn thám hoa có sá
gì
Vua ban tên tuổi vẫn mòn
trôi
Thiếu gì tiến sĩ mang danh
hão
Ông tú thì sao đã kém
ai?...
Ông cứ than hoài cái chữ
nho
Quốc âm quốc ngữ cũng nên
trò
Tung hoành bút sắt vươn thời
thế
Nhầm chốn đầu thai có biết
đâu ?….
Tôi đọc thơ ông mến cảm
thông
Vườn hoa gai góc hái bông
hồng
Cuộc đời đau khổ buồn tê
tái
Thơ để ngàn sau nỗi xót
thương
Thôi nhé từ nay hận oán trời
Giận hờn ông cứ chưỉ oan đời
Vị xuyên Mỹ lộc rồi Nam định
Dở dở ương ương gã bất tài
?...
Chỉ tiếc rằng ông chẳng hợp
thời
Tính tình ngay thẳng lụy
trần ai
Tài năng như thế đành
hoang phí
Tam thập vẫn còn để vợ
nuôi ?....
Nếu quả tinh anh giống thặng
thưà
Theo thời chuyển thế lập
cơ mưu
Cưả hàng buôn bán thương
bà Tú
Lấy vắn nuôi dài nuôi chí
khí cao....
Thơ ông tôi đọc thấm sâu
cay
Ý tứ thâm trầm hiếm có
thay
Tài sức như ông mà thất thố
Thật thà tin bạn hết sinh
nhai
Cứ tưởng nho sinh trong thế
gian
Đa mưu túc kế trí như thần
Ưu thời mẫn thế xoay cơ
nhiệp
Hay cũng Đào Tiềm trốn cưả
quan
Sấp sỉ bốn mươi đã vội đi
Tuổi đời ngắn ngủi lệ từng
rơi
Chìm trong biển khổ đời cơm
áo
Thương xót cho ông chẳng gặp
thời
Hồ Dzech Tế Xương Hàn Mạc
tử
Sao mai bi lụy cuả tình
thương
Đói nghèo bệnh tật hồn thơ
gọi
Cái nghiệp văn chương thật
phũ phàng….
2008 Lu Hà
Thương Tiếc
Cho Anh
Nuối tiếc cho xuân quá nửa
tàn
Thương chàng thi sĩ lỡ
trăng non
Thơ hay là bởi do trời định
Đâu có trường nào dạy viết
văn….
Họ đã dắt anh đến cổng trời
Vô tình đạp ngã xuống âm
ty
Cây đa rụng lá chiều thê
thảm
Thơ thẩn hồn ma sợ bóng
người !
Nhớ thuở hồn nhiên tuổi ấu
thơ
Hương bay thiên phú trái
anh đào
Tình quê cánh vạc ru con
ngủ
Hạt gạo làng em đã gặp
muà...
Xuân Diệu lăng xăng chăm bẵm
Khoa
Lan Viên Tố Hữu cũng đò đưa
Thuyền trăng sóng nước say
hồn bướm
Giưã chốn biển khơi đắm mịt
mù....
Cứ tưởng học nhiều nâng
cánh thơ
Bao nhiêu lý luận nhét cho
nhiều
Châu Âu sứ lạnh hờn ma
quái
Nối bước hồn tiên theo
bóng nga
Muốn viết thơ hay có khó
gì
Yêu từng ngọn cỏ gió heo
may
Con tim không chưá căm thù
hận
Chân thật xót xa mọi kiếp
đời !
Thế kỷ đau thương ôi thế
gian
Nhân tình bạc bẽo với thi
nhân
Bẻ cong ngòi bút khoe gian
dối
Văn phịa phì gia giữ phú
quyền...
Thơ chết lâu rồi có biết
không?
Chân dung đối thoại rõ văn
chương
Thị trường kinh tế tranh
thời thế
Hành tỏi tương gừng bán mắm
dong
Nghệ thuật nhân sinh trong
tối tăm
Lập loè đom đóm suốt canh
tàn
Vô tiền khoáng hậu sao
ranh thế
Chia chác cùng nhau dễ kiếm
ăn....
Đưa chuyện văn thơ ra kéo
co
Vừa xoa vừa đấm khéo hay
trò
Tò mò thiên hạ bầy câm điếc
Ngơ ngác hầu bao dễ kiếm
sao?...
Thiên phú ngày xưa để ở
đâu?
Thần đồng phát tiết khí
anh thơ
Trái tim lầm lỡ nên ra nỗi
Kể chuyện tầm phào cũng bẫm
to...
Đáng tiếc cho ai nửa cuộc
đời
Hồn thơ nhân ái chết tươi
rồi
Rèn văn luyện chữ tung
chiêu quái
Tẩy rửa làm sao được hở trời…
2008 Lu Hà
Giọt Mưa Thu
Kính tặng Đức Tổng Giám Mục
Có một người giám mục
Như bao nhiêu người Cha
Thương đàn chiên đau khổ
Bên sông hà hoang vu
Ôi! Thiên Chuá bao la
Lắng nghe trên tầng cao
Thiết tha lời cầu nguyện
Áng mây chiều xa xa...
Mưa thu vẫn não nề
Trên thánh điạ Thái hà
Đầm đià rầu ngọn cỏ
Nát chân người xéo qua….
Mảnh đất cuả cha ông
Còn đây bao tang thương
Nơi trần gian u ám
Mộng tưởng ôi! hãi hùng
Ngọn nến từ muôn phương
Bao tấm lòng ly hương
Bắc trung nam haỉ ngoại
Xin đức Bà xót thương
Hà nội trời muà thu
U ám đến bao giờ
Khi lòng người nham hiểm
Vu cáo lời đức Cha
Bởi Ngài là chủ chăn
Cho mấy triệu giáo dân
Không phải là lãnh tụ
Nên Cha là nạn nhân
Cắt xén lời đức Cha
Lương tâm nào xét cho
Tấm lòng Cha trung thực
Báo viết thành xấu xa?....
Vì miếng đất khổ đau
Nói ra lời thiết tha
Đối thoại và đoàn kết
Anh em trong một nhà
Nguời ta không muốn nghe
Còn con cà con kê
Đất đai và hộ chiếu
Như tỏi hành mắm dưa….
Hà nội vào lịch sử
Tiếng cầu kinh ngân vang
Một muà thu sốt loạn
Dân Chuá với bạo quyền
Họ đuổi Chuá ra đi
Kế hoạch đã định rồi
Công viên và sàn nhảy
Thánh điạ rào thép gai
Mưa và máu thấm tràn
Quang vinh dòng phúc âm
Biết bao đời con cháu
Giữ tấm lòng sắt son
Luật rừng ai thảo ra?...
Quốc hội nào thông qua
Cho quyền lợi cuả đảng
Công lý chiều mưa thu...
Cứ nói mãi không nguôi
Nước sông hồng chảy xuôi
Đem phù sa rác rưởi
Vun đắp xây cuộc đời...
Cha đi ra nước ngoài
Nước mắt chảy ngậm ngùi
Trên phi trường quốc tế
Tủi hờn cho giống nòi
Đêm Hà nội đầy sao
Như bao nhiêu muà thu
Nghe tiếng lòng rả rích
Bốn ngàn năm thương đau...
Mở cửa đón gió xuân
Cho bao kẻ vương quyền
Còn dân thì khoá họng
Trái tim bóp nghẹt dần...
Mấy thập kỷ qua rồi
Đất nước đã mở mày
Trong khối liên hợp quốc
Gạo bán hàng thứ hai...
Xuất nhiều thì dân đói
Có gì mà khoe khoang
Ai tự hào kiêu hãnh
Ai khổ trong vinh
quang?...
Hơn sáu mươi năm qua
Rụng bao lá muà thu
Đời ông và đời cháu
Đếm lá vàng thương đau
Hà nội mưa thu rơi
Mưa tan nát lòng tôi
Mưa rơi toà khâm sứ
Mưa băm nát tình người....
2008 Lu Hà
Băng Hình
Hằn Đau Thế Kỷ
Người mẹ già tụt quần
Trước mặt tên công an
Đáng vào hàng con cháu
Nỗi căm hờn nào hơn?...
Như con chó cùng đường
Dồn dân đến chân tường
Tiếng thét hô đả đảo
Trước văn phòng trung ương
Đảng và nhà nước ơi
Chúng giết bao mạng người
Đốt nhà và cướp của
Hãy cứu dân đồng nai…
Người đàn bà dân tộc
Bế con cầm lá đơn
Chưỉ cán bộ tham nhũng
Cha bố thằng trưởng ban…
Mày liếm hết của bà
Bao nhiêu năm kiện cáo
Mày cướp cơm con bà
Ba hồn và bẩy viá…
Tiếng cô gái thét to
Bọn nó là thanh tra
Giờ phải gọi cho đúng
Nó thanh tra vú bà…
Một bà daỹ đành đạch
Báo chí hãy mở to
Cha bố thằng Vũ Chiến
Khắp phố phường xôn xao...
Lòng người như trái bom
Thuốc dồn nén bao năm
Từng đoàn người lũ lượt
Trước công quyền kêu oan
Xã hội như cơn điên
Sôi xục khắp ba miền
Dùi cui và chen lấn
Giải chiếu nằm xét đơn
Bàn tay nhỏ giơ lên
Cùng mẹ cha cuả em
Bị bắt về Cầu giấy
Hô đả đảo chính quyền
Hỡi tổ quốc non sông
Có bao giờ thế chăng
Từ bà Trưng bà Triệu
Bên vực sầu đại dương?...
Cảnh trời mưa thu bay
Bao nhiêu nỗi đắng cay
Những tấm thân tiều tụy
Cam chiụ kiếp đoạ đày
Cách mạng bảo đổi đời
Biến thú vật thành người
Cho người thành trâu ngưạ
Như sao trời đổi ngôi...
Hỡi những người công an
Nếu còn chút lương nhân
Hãy xin dừng tay lại
Roi quất theo bạo tàn
Cướp đất giưã ban ngày
Chúng hại hai con tôi
Giết người để bịt khẩu
Ôi! Ông chính quyền ơi...
Hết hình này qua đi
Thì ảnh khác laị đến
Như dòng đời buồn trôi
Diễn ra không ngừng nghỉ
Những lá đơn viết ra
Mỗi ngày như sao sa
Chất cao đầy như nuí
Pháp luật nào xét cho
Dân chủ và tự do
Chúng vẫn thường rêu rao
Gấp vạn lần tư sản
Còn ca đến bao giờ?...
2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét