Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014

THƠ MỚI CHÙM 35 VÀ 36



Thơ Tâm Tình Chùm 35 

  









Hận Để Ngàn Thu

kính bái giác linh Cụ Nguyễn Trãi



Đệ nhất công hầu có Ức Trai

Mười năm nếm mật phải nằm gai

Chiêu binh phò chuá yên bờ cõi

Nghĩa đảm trung thần có mấy ai?...




Chỉ tại lòng người nó hiểm sâu

Gian thần nghịch đảng nước non nhà

Ghen ăn tức ở hàng cung thất

Nên nỗi cơ đồ đắm biển xa….



Chán cảnh triều đình xin cáo quan

Côn Sơn mai ẩn cũng gian nan

Theo gương ông ngoại Trần nguyên Đán

Vẫn chẳng yên thân giữa thế trần



Giặc ở bên ngoài Minh đánh tan

Tam cung lục viện lũ lăng loàn

Hang cùng rắn độc gây mầm họa

Lịch sử muôn đời khóc cố nhân



Hàn Tín xưa kia thạo việc đời

Điều binh kiển tướng sức hơn người

Sở Vương dồn bước phò Lưu Đế

Bá nhiệp công thành mưa máu rơi….



Mưu sĩ quân sư đại nghiệp thành

Kinh bang tế thế sáng công danh

Viết thư thảo hịch thưà dư sức

Lỡ bước sa cơ chịu nhục hình ?



Ái thiếp thương yêu lòng thắm thiết

Nặng lòng thương cảm nghiã quân thần

Quân sư chẳng sợ loài ma quái

Để vợ phò Vua cứu nước non ?...



Cảm lạnh thương hàn tính toán lâu...

Lệ Chi ân nghĩa hoá đêm sầu

Thái Tông mệnh yểu do trời định ?

Hoàng hậu vu thành tội giết vua….



Chúng đã nhiều năm lập kế gian

Hoạn quan xu nịnh hại công thần

Diệt trừ Nguyên Hãn cùng Văn Sảo

Nguyễn Trãi buồn đau khóc tướng quân



Tuổi thọ ngai vàng ngắn thế thôi

Đam mê tửu sắc thú ăn chơi

Triều cương trao hết cho Lê Sát

Thái Tông Thái Tổ giống gà nòi ?



Hoàng hậu chính cung Nguyễn thị Anh

Vốn căm ân ái truyện năm canh

Thái Tông yêu mến nàng cung nữ

Ngô thị Ngọc Dao nặng nghiã tình



Nguyễn Trãi ra tay cứu mẹ con

Ngọc Dao Hoàng Tử thoát hang hùm

Thương thay ân oán thành vương nợ

Ba họ chu di hận suối vàng .



Ba trăm mạng sống nỗi oan gia

Thịt nát xương tàn dưới lưỡi đao

Dạ thú mặt người thoa phấn sáp

Căm loài rắn độc má đào hoa.



Thánh Tông hiểu rõ nỗi thương đau

Mẫu hậu hoàng triều mẹ Ngọc Dao

Xuống chiếu giải oan hồn Nguyễn Trãi

Tấm gương ái quốc rạng ngàn thu .



Đệ nhất công thần vẫn Ức Trai

Ngàn năm vằng vặc ánh trăng soi

Ơn sâu mưa móc cao vời vợi

Tưới cả non sông mọi kiếp đời!



2008 Lu Hà









Tình Cô Bán Chiếu Gon

Kính bái hương hồn nữ nghi học s ĩ



Nàng ở tây hồ bán chiếu gon

Xiêu lòng quân tử buổi hoàng hôn

Đi đâu mà vội cho ta hỏi

Ướm hỏi cô nàng đã mấy con?



Đừng chớ vội vàng dưới bóng trăng

Tuổi vàng chanh cốm áng xuân hồng

Mối mai chưa có người thăm hỏi

Chồng vẫn chưa ai, sao có con ?



Tơ duyên Nguyệt Lão hay định mệnh

Quân tử thuyền quyên bén lưả nồng

Gái sắc trai tài chung góp sức

Kinh bang tế thế cứu non sông



Văn chương uyên bác bậc kỳ tài

Khắp chốn sơn hà dễ mấy ai

Học sĩ uyên thâm hàng cố vấn

Lễ nghi dạy dỗ lũ lang sài



Thương tiếc cho nàng gái chính chuyên

Vì dân vì nước nỗi lo phiền

Năm canh vò võ mình em chiụ

Miệng tiếng trong ngoài lũ nhỏ nhen...



Nguyễn Trãi chàng ơi có thấu chăng

Côn sơn xa cách tháng năm ròng

Sao chẳng chiụ yên mà ở ẩn

Tấm lòng ái quốc dưới sao trăng…?



Chúng đẩy chàng đi, chàng đẩy thiếp

Dứt lòng để vợ giúp quân vương

Khuyên ngăn dạy dỗ cho ai chứ

Một nước cờ liều có biết không?



Thiếp vẫn dùng dằng chưa muốn đi

Nhưng chàng nghe bạn hoá ra sai

Chui vào hang rắn đem thân mạng

Aí quốc trung quân món nợ đời…



Án sẵn từ ngày cứu Ngọc Dao

Chu di tam tộc để trên đầu

Lệ Chi đêm ấy trò gian kế

Lưỡi quỷ thị Anh máu đỏ ngầu...



Hồn ở suối vàng bao đắng cay

Ba trăm mạng sống thảm thương thay

Lễ nghi học sĩ là oan nghiệp

Cứu mạnh Tư Thành ai có hay?....



Căm giận oan hồn theo núi sông

Thánh Tông xuống chiếu giải oan chồng

Khổ chàng tuỉ thiếp sầu muôn cổ

Dậu đổ bìm leo phận má hồng



Triều thần hoàng tộc bầy chồn cáo

Lịch sử muôn đời nợ cháu con

Nỗi oan trung liệt bao giờ rửa

Cho mát lòng cô bán chiếu gon?...



2008 Lu Hà









Hận Sầu Ca

kính bái oan hồn Bà Nguyễn Thị Lộ



Như một loài hoa muôn sắc hương

Ngàn thu lưu đọng nỗi đau thương

Trần gian sa đoạ đầy tăm tối

Để mất lòng hoa mãi chói chang



Tráo trở mặt người dạ hiểm sâu

Khinh loài dê chó lấn chen nhau

Đem thân son phấn lưà vua trẻ

Nên để ngàn thu hận oán sầu



Lũ chúng giết nàng thật dã man

Nữ nghi học sĩ vạn muà xuân

Trăm hoa tàn lụi đời dung tục

Riêng đoá tâm sen chẳng nát tàn….



Có một bài thơ gưỉ cỏ cây

Ru hồn nữ sĩ mãi cao bay

Vi vu mây gió đừng buồn nhé

Ai ở trần ai vẫn nhớ ai?....



Giọt lệ năm nào thật xót xa

Vùi trong cát bụi gió mưa sa

Căm loài quỷ dữ trong hoàng tộc

Muối mặt gương trong bụi bám mờ



Thương nhớ oan hồn một chúng sinh

Hay là Thị Kính chốn điêu linh

Vì ai phải chiụ bao cơ cực

Một tấm lòng trong nặng nghiã tình



Chúng đổ cho nàng hại Ức Trai

Tiền thân con rắn báo oan đời

Khôn thiêng miệng lưỡi quân lèo lá

Vở kịch hoàng cung bịt mũi cười



Có phải gừng cay muối mặn lòng

Mà hồn Nguyễn Trãi vẫn thê lương

Vân du muôn chốn tìm sao thấy

Để lời trăng trối gửi non sông....



Bi kịch bi tình ôi thảm thương

Thương chồng ái quốc nghiã quân vương

Vì cây dây cuốn nên mang tội

Hận kẻ phanh thây tắm pháp trường



Hồ Tây một buổi hoàng hôn xuống

Thơ thẩn kià ai mải ngắm nhìn

Trong ánh trăng non chiều vụt tắt

Thương chàng thi sĩ đón trăng lên



Người ấy mà sao thật mến thân

Phong tư đạo mạo dáng phong trần

Thanh cao trán rộng hàng quân tử

Lá thắm thơ đề đợi gió xuân



Ướm hỏi cô nàng bậc nữ nhân

Thon thon rực rỡ đoá hương trần

Trai tài gái sắc trong thời thế

Chung sức chung lòng với nước non.....



Chúng bảo rằng ai là rắn xưa

Tung tin bịa đặt giưã sông hà

Già mồm ma quái hòng thêu dệt

Buôn phấn bán hồng trăng gió mưa...



Đau xót thương thay nhà vua trẻ

Hoang dâm vô độ chốn lăng loàn

Chè ngon tửu ngọt tình ân ái

Cung cấm thâu canh lụi sức tàn



Truyện đã qua rồi Nguyễn trãi ơi

Tấm lòng trung nghiã có ai hay

Ngàn năm hận để chôn lòng thiếp

Chẳng chiụ Trương Lương lánh sự đời ?



Con cháu ngàn sau có biết cho

Thương bông sen nở giưã bùn nhơ

Thanh danh khí tiết chôn vùi lấp

Cái án Lệ Chi lệ ưá trào...



Chúng đã khép nàng tội giết vua

Vì nàng trí rộng đức nhân từ

Con hoang quỉ dữ mơ ngôi báu

Hoàng tử Tư thành lánh nạn xa....



Mong lập miếu thờ hương khói nhang

Ghi công liệt nữ đại công thần

Người đời mắt thịt không suy xét

Nên để ngàn thu hận lá vàng...



2008 Lu Hà









Nỗi Lòng Nguyễn Khuyến

kính bái hương hồn Cụ





Tuổi già sức yếu cáo từ quan

Giở khóc giở cười với nước non

Cờ biển vua ban đành để đó

Răng long tóc bạc mấy mươi phần



Nhà tranh vách lá chốn hương xa

Lực bất tòng tâm phải dưỡng già

Xa cách kinh thành lòng luống tưởng

Sân rồng mưa móc nhớ ơn vua



Sớm tối đi về với gió sương

Dật dờ trước bóng lá bay vàng

Xuân hè thu đến muà đông giá

Chén ruợu u buồn thơ dưới trăng



Triều đình lơ láo buổi suy tàn

Giả điếc giả ngơ thoái thác thân

Hàn Tín xót xa tình Phiếu Mẫu

Tam nguyên yên đổ tấm lòng son



Tuổi đã cao rồi lại thế cô

Quanh năm tê tái gió mưa sầu

Ơn vua phục quốc tình non nước

Chôn chặt lòng ai những buổi chiều



Giấc mộng thực dân đã rõ ràng

Triều thần tranh chấp cảnh quan trường

Tiến hoà thủ thế lui chùn bước

Phú qúy cầu vinh trước súng đồng



Bạn hữu xa gần đâu có ai

Giang sơn bi lụy hận chia ly

Đêm trường nô lệ hồn vong quốc

Giấc ngủ chẳng tròn hoen lệ rơi



Cùng cảnh bạn già có mấy ai

Hàn huyên tâm sự kế sinh nhai

Sông dài biển rộng khôn chài lưới

Đại bác thần công ngoài biển khơi



Trọng trách đại thần sao tính đây?

Đau đầu nhức óc chịu khoanh tay

Văn minh cơ khí thua thời đại

Đao kiếm ngàn xưa đã lỗi thời...



Suối lệ tuôn rơi hận thế thời

Văn hùng nghiã đảm phải buông xuôi

Thuyền quyên quân tử đâu chăng tá

Ai kẻ chung lưng cật chống trời?....



Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo

Ai như Lã Vọng ngóng trông chờ

Văn Vương chẳng đến tìm thăm viếng

Tiếng vọng trên cao ngỗng nước nào?...



Mỗi bữa cơm chiều ngóng cố nhân

Người đâu chẳng đến với tri âm

Rót ba chén rượu mời hai phỗng

Uống cả hoàng hôn giưã xế tàn



Thời thế khi nào vẫn thế ru ?

Non sông gấm vóc sóng ba đào

Năm châu bốn biển hồn du khách

Viễn xứ chiều thu lại nhớ nhà.



muà thu 2008 Lu Hà









Nỗi Buồn Tha Hương



Tính đến hôm nay đã tám hôm

Nưả thân đau nhói buốt như dần

Có đau mới thấm mùi trần ải

Suy ngẫm làm thơ gửi thế nhân



Có biết bao người ở thế gian

Thương đau chia sẻ với nhân quần

Hương sen giải thoát theo tâm Phật

Cứu khổ đường theo tới niết bàn



Nếm trải phong trần gội gió mưa

Nưả già thế kỷ tháng ngày qua

Ra đi tức tưởi hồn non nước

Hành khất trên đường nỗi khổ đau



Nỗi đau thể xác với tinh thần

Kim cổ đông tây vẫn luận bàn

Văn chương thơ phú tình nhân loại

Theo dòng lịch sử với giang san



Căm kẻ sài lang hận núi non

Lò thiêu ngùn ngụt khói tro tàn

Giấc mơ quốc xã con người mới

Cộng sản theo đòi sông núi tan



Quốc xã nhẫn tâm vì thượng đẳng

Tô son dòng máu Đức vinh quang

Còn ai tranh đấu vì giai cấp

Cộng sản vô loài tan khói sương....



Bịp bợm loè nhau đến tận cùng

Sang trang thế kỷ vẫn kinh hoàng

Tôn vinh lãnh tụ khăn quàng cổ

Tư tưởng mơ hồ lũ sói hoang...



Kể sao cho hết nỗi đau thương

Tội ác mây trời thảm bốn phương

Già trẻ gái trai nào kể xiết

Nuí cao biển rộng sóng hờn dâng



Ta vẫn làm thơ kể nỗi đau

Bao nhiêu giấy bút viết đâu thưà?...

Thương thân con cuốc kêu sa sả

Bao kẻ tha hương gọi bốn muà....





2008 Lu Hà









Nỗi Lòng Nàng Chiêu Quân



Hắc thủy mênh mông chở nỗi sầu

Ngọn đèn tê tái suốt canh thâu

Sông ơi có chảy về quê mẹ

Mang hạt châu sa kẻ cống Hồ



Trọn kiếp hồng nhan tuỉ má đào

Căm tên hoạ sĩ nỡ sai ngoa

Mặt hoa da phấn bôi ra mực

Trích lệ khoé ruồi số sát phu....



Xé mảnh luạ đào cắn máu thơ

Đôi dòng trăng trối gửi ngàn thu

Nhạn kia đem cánh hoa tiên ấy

Trở lại thành đô dâng Hán Vua



Chiếc bách lênh đênh nặng oán hờn

Quan san Hồ-Hán gió mưa tuôn

Quặn lòng thiếu nữ trôi dòng lệ

Một chút hồn trinh trả thế trần



Văng vẳng đàn khuya dưới bóng trăng

Nhặt khoan vần vũ kéo năm cung

Chim kêu cá lội buồn ngơ ngẩn

Thương kẻ xa hương một nỗi lòng



Nhớ buổi tiễn đưa vua đích thân

Dắt tay bịn rịn giữa quân thần

Ví cho sơ ý gây ra cảnh

Tình đã tan rồi ôi Hán Nguyên



Một bước chân đi ván đóng thuyền

Cạn dòng lá thắm mối tơ duyên

Truyện xưa nhắc lại đầy ai oán

Dương quý Phi tàn hận Lộc sơn....



Kẻ ấy gian thông với giặc Hồ

Vẽ tranh bán chuá hại đời hoa

Vì ai mắc bẫy Mao diên Thọ

Nên nguyện sông này rửa nhuốc nhơ



Năm tháng trải qua bao nắng mưa

Thương người con gái thác năm xưa

Thuyền qua kẻ lại nhìn thương bến

Văng vẳng còn nghe một giọng sầu



Đã mấy ngàn thu đoạn thế trần

Xót người thục nữ thắm môi son

Trăng sao soi tỏ cùng sông nuí

Lữ khách theo thuyền nhớ cố nhân



2008 Lu Hà 






Thơ Tâm Tình Chùm 36







Nhớ Vườn Cây Trái



Mấy chục năm trời biệt cố hương

Mây bay bàng bạc nắng chiều buông

Bỗng đâu tiếng cháu từ xa gọi

Kỷ niệm xưa về gợi nhớ thương



Nhớ con sông cái thuở còn thơ

Bên lở bên bồi vọng tiếng ca

Bãi miá nương dâu làng Thổ Khối

Bâng khuâng tâm dạ giưã chiều thu



Bác đã xa nhà mấy chục năm

Một đời sương gió thiếu trăng rằm

Trải ba thập kỷ phơi đầu bạc

Viễn sứ hoàng hôn lại nhớ thầm...



Chỉ biết làm thơ thương nhớ thôi

Quê hương yêu dấu buổi hàn vi

Bao nhiêu phiên chợ con mong mẹ

Mong thím, mong bà ông đến chơi



Nhớ hàng dâm bụt nắng vàng hoe

Dạng nhãn nhà bên tiếng chích choè

Cây bưởi ai uơm mà trĩu quả

Hoa ngâu ngào ngạt gió xuân về



Tiến bộ văn minh thật chẳng ngờ

Thông tin điện toán vượt đường xa

Năm châu bốn biển vươn tay với

Bác cháu hàn huyên kể chuyện nhà



Năm nay muà lụt vỡ đê rồi

Sóng nước mênh mông chiụ thiệt thòi

Nhà cửa tan hoang màn chiếu đất

Dân tình đói khổ lệ đầy vơi!



Nhà cháu may ra chạy thoát rồi

Tìm nơi trú ẩn trốn xa xôi

Tổ tiên mồ mả trôi dòng lệ

Số phận thế này phải chiụ thôi...



Như bác ở xa dám trách ai

Trọn đời xa nước kế sinh nhai

Quê hương mấy chục năm vời vợi

Ở tận cuối trời mây trắng bay



Hai chữ quê hương cứ đèo bồng

Bao nhiêu kỷ niệm nhớ buồn mong

Sinh ra phải chịu đời tao loạn

Chỉ biết âm thầm mãi vấn vương



Thôi nhé cháu ơi sự sống còn

Năm canh trằn trọc nỗi sinh tồn

Dương trần đày đoạ trăm nghìn nỗi

Thương kẻ tha hương dạ héo mòn



Sóng nước tai ương ngập đến nhà

Hàng cau trái bưởi chẳng ra hoa

Sông thao bật gốc đời hoa trái

Chiếc bách theo dòng dưới biển sâu



Mấy chục năm rồi rụng lá thu

Trời Âu sứ lạnh tuyết bao muà

Xót xa thấm đẫm tình non nước

Như buổi chiều nay lại nhớ nhà



chiều thu năm 2008 Lu Hà







Oan Hồn Tức Tưởi



Nghĩ lại cho đời thật đắng cay

Oan hồn thi sĩ xót thương thay

Ra đi tức tưởi rơi dòng lệ

Cái án nhân văn nhục thế này



Có phải vì ai viết tứ thơ

Vương buồn cố quốc suốt canh thâu

Tình thương không khéo gây ra nợ

Để lại ngàn thu hận mối sầu



Thế kỷ lầm than một vết nhơ

Nhân văn giai phẩm án thù xưa

Trần Dần đi hẳn còn lưu lại

Một chút tình thơ buổi xế tà



Tôi hiểu vì sao những trí nhân

Tình yêu ngang trái thuở vô thần

Một lòng một dạ đi theo đảng

Chúng vẫn quy là tội Việt gian



Thi sĩ người ơi mắt chưá chan

Hồn bay non nước đỉnh xa gần

Quyết không bẻ uốn cong ngòi bút

Theo lũ vô loài để tiến thân



Quốc sĩ nên không biết cúi đầu

Bán hồn cho quỷ sứ yêu ma

Ăn gian nói dối theo thời thế

Xuân Diệu Hoài Thanh đã thế ư?



Thôi nhắc làm chi đầy tủi hận

Căm loài quỷ dữ mất lương nhân

Văn chương thơ phú đầy ân oán

Tố Hữu Lan Viên bóng ác thần



Hậu thế ngày nay lệ ưá sầu

Cái thời bưng bít đã đi qua

Nhân văn giai phẩm là yêu nước

Tức tưởi hồn oan hận nước nhà



Phan Khôi Trương Tửu với Hoàng cầm

Nguyễn Bính Hoàng Chương cùng Hữu Loan

Lịch sử còn ghi sao kể xiết

Oan hồn sông núi Nguyễn Tường Tam



16 .07.2008 Lu H à







Hoàng Tử Ái Tình



Đứt duyên hạ giới một đường tơ

Luyến aí tình chàng nửa gió mưa

Có lẽ dương trần vương nghiệp chướng

Đưa ma hoàng tử nhớ chiều thơ .



Thiên hạ họ mê say đắm ông

Mà tôi ngao ngán mới buồn không

Trái tim chẳng thuận lòng thi sĩ

Đặt bút xin đừng chớ bẻ cong .



Ai dám chắc rằng yêu thiết tha

Tình trường ân ái suốt canh thâu

Hay là mượn bút mua danh hão

Thuyền nặng trăng suông một chuyến đò ?



Chẳng nhẽ kiếp người chẳng có thơ

Ngợi ca nam nữ mối tình đầu

Sống bằng chỉ thị và văn bản

Khẩu hiệu tuyên truyền nâng cõi mơ ?



Hoàng tử như ông một mảnh thơ

Nhạt như nước ốc mặn như dưa

Cay như giềng mẻ chua mùi dấm

Chẳng có yêu thương chẳng mặn mà...



Ông ghét Hữu Loan Hàn Mạc Tử

Tình người như thể giấc chiêm bao

Thương yêu ông bảo: loài tư sản

Thối cả lòng ai cơn gió mưa...



Thoang thoảng hoa nhài chỉ có ông

Hồn thơ tinh khiết sạch vô trùng

Chiều mưa Hà nội đường lai láng

Thịt chó riệu say vẽ chủ trương



Bê đê ơi hỡi chàng đâu tá

Thiếu một hồn thơ trái đất buồn

Lai sinh xin chớ đừng lai vãng

Kẻo nhỡ giống nòi tuyệt tử tôn



Tôi chẳng buồn đâu nếu vắng ông

Cho đời nhẹ bớt nỗi kiêu căng

Thơ văn như thế đòi vương miện

Một nén hương thưà kính viếng ông!



2008 Lu Hà









Giấc Mơ Đểu



Trí tưởng u minh khổ thế này

Nam kha mộng mị vẫn còn dài

Đêm trường chủ nghiã theo Các Mác

Đắm cả non sông hại giống nòi



Có phải sinh ra đã lụi tàn

Đông con Các Mác số bần hàn

Căm thù nên phải đi tìm chữ

Mê muội viết ra chuyện dối gian



Có phải sân si mà khổ đau

Giận đời trí tuệ kẻ hơn ta

Giết đi giết nưã cho bằng hết

Dư lại đời ta xoá kiếp sầu



Có phải vô thần mà bất luân

Tôn vinh khỉ tổ cõi phong trần

Xa xưa hoang dã tìm chân lý

Xã hội bầy đàn mộng thế nhân



Có phải tham lam mà kế mưu

Ru hồn lao khổ những vần thơ

Đấu tranh giai cấp con đường sống

Chuyên chính độc tài có đảng ta



Có phải quyền hành là cố vị

Phong lưu hưởng thụ một đời xuân

Họ hàng con cháu ơn nhờ vả

Giai cấp tiên phong sẽ chiụ đòn



Dối trá làm chi một giấc mơ

Tuyên truyền lường gạt đám con thơ

Mẹ cha cơm áo mồi câu cá

Hiện thực lâu đài xây xác ma



Có phải nhân danh vì triết học

Mượn màu nghiên cứu bịp loè nhau

Dăm ba trang sách say màu máu

Chém giết vì ai chữ thặng dư?....



Thương xót Vu Phần một giấc mơ

Mộng làm phò mã ở Nam kha

Tỉnh ra mới biết đời vô nghiã

Xót kẻ cần lao vẫn mộng mơ….



2008 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét