Thơ Tâm
Tình Chùm 37
Muà Xuân
Biên Giới
Cảnh trí nơi đâu đẹp thế
này
Anh đào nở trắng nhụy vàng
tươi
Cánh hoa mỏng dính như tờ
giấy
Tinh khiết cho đời ai có
hay
Tĩnh lặng trời êm hoa tuyết
rơi
Không gian vương nhẹ áng
mây trời
Xa xa khói toả sương mờ ảo
Đỉnh núi vầng dương dấu nụ
cười
Mắt trời khoan thủng tầng
u ám
Gieo hạt muà xuân cho thế
nhân
Nhè nhẹ hương bay ai goị
gió
Muà xuân biên giới buổi
đông tàn
Loáng thoáng nghe như có
tiếng chim
Mở toang cửa sổ ngóng nhìn
xem
Mà sao chẳng thấy chim bay
nhỉ
Náo nức lòng ta hay trái
tim ?
Có lẽ bây giờ đã cuối đông
Hân hoan thời tiết đón
xuân sang
Anh đào nở rộ chào xuân mới
Nên trái tim ta cũng rộn
ràng ?
Ta viết bài thơ tiễn gió
đông
Tuy rằng mưa tuyết hãy còn
vương
Miền Nam biên giới là như
thế
Pháp Quốc bên kia trắng ngập
đường.
Xuân đến đông tàn nhớ cố
hương
Giờ này quê Mẹ có vui
không ?
Nhớ ai chắc cũng bầm gan
ruột
Còn giận mãi sao chuyện lỡ
làng ?...
Ra thế bây giờ vẫn tráng
niên
Tinh thần thể trạng cũng
an nhiên
Cũng may phúc đức đời nhân
thiện
Rỗng lặng tâm trong bởi tập
thiền
Ai giục tâm hồn lòng cát sĩ
Văn thơ phú lục như mưa rơi
Sau rồi nghĩ laị thầm
khuyên nhủ
Tổn phí nhiều khi có dại đời
?
26.3.2008 Lu Hà
Trò Đời
Ai cũng sinh ra ở cõi đời
Đến thăm rồi lại phải chia
ly
Đố ai tránh khỏi đường
sinh tử
Trường thọ đào tiên khó kiếm
thay?...
Tần Hoàng Võ Hán vẫn thường
mơ
Tiên đảo kim đan luyện đỏ
lò
Đạo sĩ ra công tìm thuốc
quý
Cười cho công sức một trò
nhơ
Biết thế mà căm lũ bất
nhân
Coi thường mạng sống cuả
muôn dân
Tham quyền cố vị tranh
nhau đoạt
Sông núi tràn thây ngập thế
gian
Nhóm này tiêu diệt nhóm
kia đi
Quyền lực chia nhau kẻ bất
tài
Du đảng du côn cùng hội họp
Giơ tay biểu quyết bám
theo đuôi
Thi đua xác chết luá xanh
tươi
Tố Hữu ngậm thơ chảy mãi
hoài
Trí tuệ tối tăm theo chủ
nghiã
Ngàn thu nào rửa hết tanh
hôi
Đỉnh cao trí tuệ theo
Trung Cộng
Dốt nát thiên đường mơ cảnh
tiên
Cộng sản vu oan người áo vải
Chỉ tiêu bắn giết đẹp lòng
trên
Đất nước mẹ ơi! buồn xác xơ
Trông gà hoá cuốc vẫn căm
thù
Giết người nhổ cỏ cho tận
gốc
Vững chắc cánh đồng xã hội
ta
Cụ đồ trí giả cho đi suốt
Để laị thằng ngô nắm bá
quyền
Thôn xóm chia nhau năm bảy
đưá
Một bầy cán ngố gọi chuyên
viên...
Trình độ i tờ mới đọc
thông
Quan toà chễm chệ doạ dân
thường
Thơ văn lá cải dăm bồi bút
Ảm đạm làng quê thê thảm
thương
Chuyên viên hàm thụ như
tôm tươi
Bán tước mua danh cái chợ
trời
Nước bọt đãi bôi chưa kịp
ráo
Xập xình ống nhổ lọ bình
vôi...
Danh hiệu đảng viên giá rất
cao
Miệt mài treo dải dạc thân
cò
Còn chờ bình xét trong quần
chúng
Bó đũa nêu cao chọn cột cờ...
Trò hề trí trá thế là thôi
Meọ vặt hư danh để tiếng
cưòi
Đổ máu hy sinh còn phải nịnh
Oai danh thẻ đảng đạp lên
đời
Nấc thang danh vọng leo
vùn vụt
Khéo biết chui luồn tính
đã quen
Tết nhất tứ muà lo biếu
xén
Lên lon thăng chức vợ thêm
tiền
Một nhúm tự nhiên bỗng phất
to
Có chồng thứ trưởng họ
hàng xa
Anh em vây cánh hùn thêm vốn
Kinh tế thị trường mở tự
do
Xã hội đảo điên theo định
hướng
Thời cơ tư bản đỏ ra hoa
Toàn dân làm chủ con bò ghẻ
Xỏ lá ba que mãi thế sao?
Mật vụ chó săn theo phản xạ
Hàng hàng lớp lớp lũ yêu
ma
Trị dân bằng cách chia từng
tổ
Mỗi tổ sinh ra một chú
cò...
Ích Quốc lợi dân nào có thấy?
Chỉ lo mất miếng bận tranh
phần
Miễn sao lên gạch thăng
thêm chức
Lương tháng đều đều chẳng
thiếu ăn
Vô sản lưu manh ngất nghểu
trên
Thành phần cốt cán được ưu
tiên
Tuyển sinh lý lịch cha ông
nó
Kế hoạch tô hồng hơn cả
chuyên
Buồn lắm than ôi khóc cố
hương
Ngàn năm văn hiến vẫn tang
thương
Vì ai gây nỗi bao ra thê
thảm
Nghiệp quả trầm luân tuỉ Lạc
Hồng!
2008 Lu Hà
Thương Khóc
Cho Đời
Chẳng biết hát hò chẳng
muá may
Làm thơ ai oán khóc cho đời
Chẳng may sinh phải thời
tao loạn
Cóc nhái nhảy lên để dạy
người
Bao nhiêu oan trái kiếp
lưu đày
Đất nước điêu tàn đắm biển
khơi
Quê mẹ xa xưa thành chốn lạ
Về thăm nước mắt lại vơi đầy
Vẫn sông vẫn nước bến đò
xưa
Đứng laị thời gian tiếc ngẩn
ngơ
Cái buổi thiếu thời bao kỷ
niệm
Giờ đây xơ xác bóng hoang
vu
Chẳng thấy vui gì chỉ khổ
đau
Về quê phố xá mải nhìn sau
An ninh chưa chắc toàn
thân mạng
Một nhát sau lưng chuyện bất
ngờ
Giờ chẳng ghét nhau chỉ nhớ
thôi
Một thời trai trẻ căm thù
ai?
Sinh ra bú mớm nuôi lòng hận
Chúng dạy giết người hoa
máu tươi?....
Thiên đường như cõi mộng
tương lai
Giai cấp đấu tranh kẻ vẽ vời
Tẩy não nhuộm hồn em bé nhỏ
Lớn lên đâm chém mới thành
người
Thi đua dũng sỹ được nêu
tên
Khắp chốn xa gần ngập giấy
khen
Âm phủ trần gian tràn tước
hiệu
Anh hùng quét rác vẫn đua
chen?
Ta chỉ có thơ để khóc than
Chẳng mong cho được chữ
văn nhân
Thế mà có kẻ cười như mếu
Thơ của người ta nhận vĩ
nhân
Tài năng chẳng có cứ trơ
ra
Dối trá gian manh cả với
thơ
Thơ phú làm gì cho nhục
nhã
Ngàn thu tiếng xấu vẫn còn
lưu...!
2008 Lu Hà
Đón Xuân Trên Đất Khách
cảm tác theo ý tưởng cuả
Trần Trung Đạo
Đất khách quê người vẫn vấn
vương
Trời xuân Mỹ quốc nhớ quê
hương
Mây xa nhắn gưỉ về Nam Quốc
Tiếng pháo giao thưà xuân
đã sang
Tự do cánh én trời lồng lộng
Nhạt khói hương thờ cúng tổ
tiên
Đã mấy xuân về con vắng mẹ
Ở nơi viễn xứ thiếu đàn em
Hàng xá đêm khuya đã đỏ
đèn
Mưa xuân đẫm lệ cảnh thiên
nhiên
Âm thầm con bước trên hè
phố
Văng vẳng bên kia tiếng mẹ
hiền
Mẹ vẫn ở nhà với cháu con
Than hồng bếp lưả ấm lòng
xuân
Thở dài khoé mắt rơi dòng
lệ
Đất khách quê người không
bánh ăn
Ngước mắt nhìn trời Mỹ quốc
xanh
Đường bay cướp gió vội cho
nhanh
Đưá con lưu lạc về quê mẹ
Mang cả lòng tôi với lữ
hành
Hỡi người em gái của quê
hương
Em có buồn không áo lụa hồng
Tình xưa vẫn đó muà xuân ấy
Em có qua sông đã lấy chồng
Cầu chúc cho em đón gió
xuân
Chồng con hạnh phúc tấm
lòng son
Vắng anh thôi nhé đừng sầu
nhé
Giữ lại cho nhau kỷ niệm
buồn.
10 tháng 5 năm 2008 Lu Hà
Đồng Chí
Réo mãi xin thôi lời chói
tai
Xót xa năm tháng lệ từng rơi
Còn ai thuốc tím đem rao
bán
Đồng chí gọi nhau tủi hận
đời .
Gọi mãi làm chi bẩn lỗ tai
Đua nhau Nam Bắc cứ kêu
hoài
Trớ trêu nhục nhã ơi đồng
chí
Thuốc tím chợ đen cũng đắt
thay ?
Đồng chí mà sao chẳng chịu
cùng
Đồng sàng dị mộng cứ
nghênh ngang
Đi đâu cũng thấy hơi đồng
chí
Đồng chí chỉ mê một chữ đồng.
Đồng chí từ thời vệ quốc
quân
Thủ tiêu ám sát hại nhân
quần
Liên minh băng đảng từ trên
dưới
Lôi kéo tuyên truyền để mị
dân
Đi đâu đồng chí quân xỏ lá
Vồ vập mẹ con trò dối gian
Trái mướp cọng rau từng củ
sắn
Học bài dân vận để xin ăn.
Nhớ hồi đồng chí gọi bầm
ơi !
Tha thiết âu sầu giọt mồ
hôi
Trở mặt đưa bầm ra đả đảo
Bầm là địa chủ máu tanh
hôi ...
Đồng chí dễ quên chuyện dã
man
Bài thơ cô gái vẫn than
van
Trăng lên chót nỡ thương đồng
chí
Để lại cho ai mộng chưá
chan
Đồng chí nhận thơ chẳng nhận
con
Bài thơ dơ ráy nước sông
hương
Xót thương cô gái giang hồ
ấy
Giữ mãi bài thơ lụi uá tàn
Đồng chí là ai vẫn thuở
nào
Đỏ lòng xanh vỏ thảm buồn
đau
Từ ngày xuất hiện tên đồng
chí
Cách mạng đầu rơi máu đỏ
trào...
Đồng chí lấn dần Bắc xuống
Nam
Nồi da nấu thịt cảnh điêu
tàn
Ở đâu réo gọi nhau đồng
chí
Ở đấy bất công hận ứ tràn
Đồng chí công an đuổi bắt
em
Củ hành củ tỏi bóp ra tiền
Gầm ghè xin đểu hay đòi
thuế
Mầm mống thương gia tư sản
lên
Đồng chí hè nhau cướp cơm
dân
Đồng đồng chí chí mãi cho
buồn
Thói quen như thế là nô lệ
Tham nhũng cưả quyền đồng
chí con
Đồng chí gắn liền thêm cấp
bậc
Bon chen khúm núm chức quyền
cao
Đầu dê thịt chó đem treo
bán
Xã hội lưà nhau mãi thế
sao?....
Hãy bỏ dẹp đi đừng gọi nữa
Thiên đường chủ nghiã để
cho ai
Dùi cui súng đạn bầy lang
sói
Đồng chí mãi hoài nghe rác
tai .
Oán hận ngàn thu hỡi chúng
sinh
Rắp tâm giữ xác để vinh
danh
Quan thày đại Hán là đồng
chí
Thảm hoạ Ba đình Hồ Chí
Minh.
ngày 9 tháng 4 năm 2008 Lu
Hà
Tớ Vẫn
Còn May
Mồng bảy tháng năm chẳng gặp
may
Cái ngày khốn khổ của đời
tôi
Khắc tinh khoảng khắc cùng
hai nạn
Đã phải ra toà ai có
hay...
Cái số sinh ra chỉ nợ nần
Nợ tình nợ của nợ nhân
gian
Tiến vay chuá chổm bao giờ
hết
Tai nạn nhiều thêm tớ vẫn
còn
Có phải ta bà nợ thế gian
Hai lần cùng nạn nghiệp sầu
than
Tính người hấp tấp bao giờ
bỏ
Biết đấy hai lần tự hại
thân
Tớ vẫn đi xe thiếu tập
trung
Bao la dòng chảy trải
thênh thang
Cũng may mạng tớ do trời định
Tớ vẫn còn đây sức vẫn cường
Kính vấn ông bà thắp nén
hương
Tấm thân phù thể được an
khang
Mất của tốn tiền ai chẳng
sợ
Nhưng toàn tính mạng vẫn
còn hơn
Tớ chẳng đau đâu chỉ thấy
buồn
Làm sao tránh khỏi số gian
nan
Sinh ra khổ cực đầy tai hoạ
Là truyện vô thường của thế
nhân
Cái điều quý nhất vẫn bình
an
Chớ có bấn lên khổ cái
thân
Tai qua nạn khỏi rồi đi hết
Bĩ cực thái lai ngóng nắng
tràn
Tớ có lòng tin ở mệnh trời
Ôn hoà hiếu thuận tấm lòng
ngay
Hết đêm lại sáng từ đen tối
Nhất định trời thương chẳng
phụ người
Tớ vẫn an tâm đợi một ngày
Trời cho phước báu sẽ gần
đây
Vô thường tớ nghĩ là như
thế
Âm dương phong thuỷ có
ngày may!
Chú thích: Thơ viết về
chuyện tai nan ô tô ở Thụy Sĩ
ngày 8 tháng 5 năm 2008 Lu
Hà
Thơ Tâm
Tình Chùm 38
Xuân Nhớ
Quê
Đì đọp bên ngoài tiếng
pháo xuân
Giao thưà chưa đến đám mây
tàn
Mênh mông đen hẳn vào hư
lãng
Về tới miền quê ánh nắng
tràn
Nhớ lại ngày nào đón nắng
xuân
Ở miền quê ấy rất xa xăm
Mong manh áo vải dăm buổi
chợ
Hối hả qua sông tết đến gần
Quê tôi nghèo lắm ở trung
du
Rừng cọ đồi chè vẳng tiếng
ru
Tôi lớn lên như: hoa kết
trái
Như đời thơ mộng gió vân
du
Cô bé nhà bên thoáng thẹn
thò
Quần hoa áo đỏ chạy sang
khoe
Tôi thì xúng xính quần
xanh mới
Áo trắng tà bay với gió
muà
Pháp đã đi rồi ruộng được
chia
Làng quê ngày đó thật hiền
hoà
Nhà ai cũng có cơm no đủ
Hội mở đình làng rộn tiếng
ca
Cả làng tập nập sắc cờ
treo
Phố chợ người đông tiếng
hát chèo
Cột mỡ đu quay, xe đốt
pháo
Tổ tôm bát sách tiếng hò
reo...
Chỉ được vài năm đẹp tuổi
thơ
Quê tôi bỗng héo lụi tàn
mơ
Tết về con lợn chia năm bảy
Giấc mộng thiên đường chẳng
đủ no...
Đảng đã dạy rồi phải thắt
lưng
Bài ca năm tấn cánh đồng
hoang
Sống bằng bong bóng đen
vàng đỏ
Xã hội điêu tàn mộng vỡ
ngang
Hơn bốn mươi năm qua thật
nhanh
Quê hương còn đó thảm trời
xanh
Đau thương tang tóc tình
quê gọi
Thổn thức năm canh giấc chẳng
lành lành
Đêm giao thưà xuân tây lịch
2008
Lu Hà
Mộng Hải
Hồ
Thơ tiếp theo hai câu gợi
cuả Diêu Linh
" Đã toan chôn kiếm về
qui ẩn
Mơ thấy giang hồ lại ngưá
tay"
Rượu ngọt cảnh tiên sao chẳng
muốn
Anh hùng thao thức cõi trần
ai
Hỡi người thục nữ chốn
chương đài
Khuê các lầu hoa có ngậm
ngùi
Gặp buổi nhiễu nhương thời
loạn lạc
Gươm đàn hồ thỉ chí nam
nhi
Đành phải chia ly người mỗi
ngả
Phong ba lưu lạc bốn
phương trời
Hoàng hôn xế bóng buồn thê
thảm
Thiếu phụ canh trường phận
lẻ loi
Mong đến bao giờ chàng trở
lại
Xoa tay gác kiếm thú điền
viên
Răng long tóc bạc lòng
chung thủy
Vợ bế con bồng trọn ái ân.
Thôi nhé từ nay mộng hải hồ
Ngẩn ngơ sớm tối trái đào
mơ
Đêm xem quỳnh nở chờ trăng
lặn
Chén rượu cuộc cờ thú ẩn
cư...???
17.1.2011 Lu Hà
Sinh Lầm
Thế Kỷ
tặng thi sĩ Trần Trung Đạo
Hỡi người thi sĩ của quê
hương
Tiếng nấc dâng lên tắc nghẹn
lòng
Anh khóc thương đời bao số
phận
Sinh lầm thế kỷ nuốt đau
thương
Cay đắng làm sao những kiếp
người
Có tài có sức vẫn buông
trôi
Thở dài tắc lưỡi thôi đành
vậy
Biết thế, thì sao sẽ được
gì?
Chỉ tại người ta láu cá
khôn
Nửa già thế kỷ đám gà con
Đi tìm chân lý nơi đỉnh
núi
Giấc mộng vàng son trượt lối
mòn
Thuở trước chỉ vài chục
triệu dân
Giờ đây đã gấp bốn năm lần
Cơn mê ác mộng còn chưa dứt
Đeo đẳng tình si uá héo
tàn
Biết thế làm sao được hở
anh
Bài thơ tháng ấy suốt năm
canh
Lời thơ tứa máu như dòng
chảy
Xói tận tim gan cứa ruột
mình!
Lu Hà
Xa Mẹ
tặng thi sĩ Trần Trung Đạo
“ Ví mà tôi đổi thời gian
được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ
cười“
Anh đã sinh ra ở thế gian
Mà sao thiếu thốn đủ trăm
phần
Lọt lòng mất mẹ con không
sữa
Xé nát lòng cha mỗi bước
chân
Nhà tranh vách đất phải lần
hồi
Xin từng giọt sữa cõi trần
ai
Biết bao bà mẹ lòng nhân
thiện
Cho sữa nuôi anh để cứu người
Tang tóc dài theo những
tháng ngày
Đến mười ba tuổi dải khăn
tang
Không cha côi cút nhà mưa
dột
Ướt cả muà xuân ướt cả đời
Mã Châu rồi laị gác Hùng
Vương
Đà Nẵng lang thang dưới
bóng cây
Lấy gốc cây đa làm chỗ trú
Mái chuà Viên giác nhuộm đời
mây
Thiếu cha, thiếu mẹ, thiếu
quê hương
Người mẹ Hoà Hưng thấy xót
thương
Một nách mẹ còn đàn đàn trẻ
daị
Thêm anh là nưã bảy lần
thương!
Kinh tế vùng xa mẹ mót
khoai
Nuôi đàn con trẻ được nên
người
Sài gòn mưa máu còn đẫm lệ
Một nắng hai sương bóng một
người
Không lẽ cuộc đời mãi thế
sao
Lê thê cuộc sống trốn đi
đâu ?
Tìm đâu hạnh phúc nơi
nghèo khó
Xơ xác đời con với tuổi
thơ...
Xin chào Viên giác chào
Duy Xuyên
Chào cả đau thương cả Quế
Sơn
Chôn rau cắt rốn làng Nghi
Hạ
Ta phaỉ ra đi có một lần
Vội vã than ôi, chẳng nhắn
gì
Con đi má nhé, để con đi
Nửa đêm ai chạy về thăm mẹ
Lần cuối xa xôi những cuộc
đời...
Má ở laị nhà với xóm làng
Cho con gửi laị tấm lòng
thương
Nếu con may mắn mà còn sống
Ân nghiã mẹ hiền như núi
sông
Một chiếc thuyền nan bé nhỏ
nhoi
Thân khoang chưá nặng tám
mươi người
Lênh đênh sóng biển thuyền
phiêu bạt
Bốn hướng phương trời mây
lạnh trôi
Chiến hạm cưu mang rạt
sóng tình
Hoan hô chiến sỹ những người
anh
Giang tay cứu vớt người tỵ
nạn
Trên đất Hoa Kỳ cây lại
xanh
Đếm mấy thu rồi hoa lá rơi
Nhìn mây Mỹ Quốc lặng lờ
trôi
Mây ơi có lạc về quê mẹ
Cho gưỉ lời thăm những cuộc
đời !
Lu Hà
Thơ Của
Anh
tặng Trần Trung Đạo
Thơ của anh là cốc nước
tràn
Lá muà thu khắc dấu điêu
tàn
Hoa hồng trắng bốn muà gai
góc
Tuổi ấu thơ bao nỗi tủi hờn
Thơ của anh là vạn cuộc đời
Cầu bơ cầu bất ở muôn nơi
Bầy chim non thiếu nơi
nương tựa
Cháy nắng Sài gòn tìm bóng
cây
Thơ của anh cho bé không
trường
Đói ăn thất học thiếu tình
thương
Cho bà mẹ nợ con dòng sữa
Đi bán máu và gục giữa đường
Thơ của anh cho những thiệt
thòi
Một thời trai trẻ sớm qua
trôi
Ngày xưa kiêu dũng canh
phòng tuyến
Giờ đã thân tàn biết mấy
ai
Kể hết làm sao những nỗi
buồn
Giọt thơ thấm đẫm ướt từng
trang
Mà bao năm tháng anh từng
traỉ
Ở một miền quê lá uá vàng
!
Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét