Thơ Tâm
Tình Chùm 49
Đà Lạt
Quê Tôi
hoạ thơ Huệ Thu & Tường
Linh
Quê hương yêu dấu cuả tôi
ơi !
Đà Lạt đêm về mưa lại rơi
Than thở hơi sương hồ vọng
nguyệt
Tháng năm biền biệt nhớ
thương người …
Thoang thoảng hồn xưa mùi
dạ hương
Trăng sao vằng vặc áng mây
hồng
Có cô thiếu nữ bên bờ suối
Cùng chị Hằng Nga soi tấm
gương
Xoã tóc tơ vàng huyền ảo
mơ …
Nước trong hồ lạnh suốt
canh giờ
Ngoài hiên thánh thót sao
buồn thế
Khắc khoải u hoài nỗi ngẩn
ngơ !
8.2.2010 Lu Hà
Dã Tràng
Xe Cát
hoạ thơ Nguyễn Thành Giang
Tan khát vọng niềm tin từ
sắt đá
Xe cát vàng xây thành lũy
biên cương
Khắc vào tim nên lầm lỡ lạc
đường
Cơn sóng dữ mang hình hài
ác quỷ
Vẫn nhảy muá điên cuồng
cho ảo vọng
Cả một đời dành dụm với
tương lai
Có gì đâu nhắm mắt bước
theo hoài
Bao thập kỷ mang u sầu nhục
nhã
Gió cuốn hút cơn mê say cuồng
loạn
Xoá thiên đường trên cát
biển dựng xây
Lớp thủy triều nghèo đói
cuốn tang thương
Biển lồng lộn gầm gào bao
số mệnh
Cứ tăm tối nghe theo vì
ngu dốt
Con dã tràng xây mộng thái
bình dương
Thuyền lô nhô trôi nổi
giưã biển đông
Nắm xương trắng nghe tiếng
cười ngặt nghẽo
9.12.2009 Lu Hà
Dậy Đi Em Đừng Nuối
Tiếc
"Vẫn cô đơn… trăm nghìn nuối tiếc,
Một kiếp người chua xót với lệ
khô..."
Thì đứng dậy em ơi tự nhủ
Muà xuân về đón gió tình thu...
Đừng than vãn để đời đau khổ
Khóc lóc hoài nào có ích chi?
Tình vẫn duyên má hồng vẫn thắm
Dậy đi em mà đón xuân về
Sáng hôm nay lại đọc thơ em
Lòng hỏi lòng còn đó trái tim
Đời vẫn đây ta còn sự sống
Gió mưa hoài bão tố buồn thêm
Dậy đi em chớ đừng sầu thảm
Can đảm mà đi để sống trọn đời
Dĩ vãng qua thôi ngừng rơi lệ
Hãy yêu thương trọn với tình người...
28.1.2011 Lu Hà
Dĩ Vãng Một
Thời
hoạ thơ Thanh Hoàng
Dĩ vãng vùi chôn hương
khói mong
Năm thương tháng nhọc phận
lưu vong
Ngày xuân tết đến còn ai hỏi
Kỷ niệm quê hương vẫn nặng
lòng
Thôn xóm còn đây thật lạ
lùng
Túp lều lãng đãng ở ven
sông
Đường đi vắng ngắt người
qua lại
Thoang thoảng lời ca điệu
não nùng
Lối cũ cỏ hoang thuở ấu
thơ
Trường làng hiu hắt gió
sương mờ
Tầu tiêu ủ rũ sầu ngơ ngác
Nhớ bạn gốc đa gió nghẹn
ngào…
Cát biển mênh mông trải nắng
vàng
Vi vu thầm gọi những hàng
thông
Thuyền ai cánh trắng đời
trinh nữ
Tre trúc sương gieo hạt lỡ
làng…
Đồi trọc rừng hoang cảnh
khốn cùng
Đất khô suối cạn ngẩn ngơ
thương
Đêm trăng vắng tiếng hò
quăng lưới
Theo lái thuyền em bạc má
hồng
Thôi thế thì thôi phận lỡ
làng
Còn đâu hẹn biển với non
sông
Trai thanh gái lịch duyên
nồng thắm
Xao xác hoàng hôn bóng xế
hồng
Tê tái chiều buông những
lá dưà
Rơi vào quên lãng nỗi hư
hao
Nhớ cô hàng xóm muà xuân ấy
Chẳng biết bây giờ em ở
đâu?
Mấy thập kỷ qua hận thế
trường
Điêu tàn khói lưả nỗi thê
lương
Giàu nghèo tranh đấu cho
ai nhỉ
Triệu dải khăn tang mồ cỏ
hoang!
4.2.2010 Lu Hà
Diệu Linh
Có lời gửi tới Diệu Linh
Gia đình âu yếm an lành vui
tươi
Nụ cười như đoá hoa mai
Thướt tha yểu điệu mây bay
gió vần
Bạn bè thân hữu xa gần
Trai thanh gái lịch muôn
vàn mến yêu
Quây quần như cánh hoa đào
Cô nào cũng đẹp dạt dào
tình xuân
Duyên tơ mơn mởn đằng vân
Hồng mơ cúc phượng hương
lan tuyệt vời
Khoảng chừng mười tám đôi
mươi
Ngây lòng quân tử bồi hồi
nhớ nhung!
14.1.2011 Lu Hà
Thơ Tâm
Tình Chùm 50
Đôi Dòng Gửi Thi Sĩ Quý
Bái
Một đoá xuân hồng năm
tháng mong
Ngày vui con gái kết duyên
nồng
Vợ hiền con thảo bề gia thất
Hạnh phúc bình an thế vững
vàng.
Hơn bảy mươi rồi sức dẻo
dai
Phong lưu tráng kiện để
cho đời
Vân Trường Triệu Tử là ai
nhỉ
Thơ phú còn đây chưả hết
say...
Xin có đôi dòng chúc Bái
huynh
Cầu cho phúc lộc thắm trời
xanh
Phước như Đông Hải Long
Sơn thọ
Năm tháng điền viên bậc
lão thành.
Đệ vẫn thường hay đêm dõi
trông
Trời Âu quan tái gió mây
mong
Nhìn về cố quốc sầu ly biệt
Tâm dạ bâng khuâng phận lỡ
làng...
Cũng một kiếp người ở thế
gian
Mà sao ta phải sống lầm
than
Lời hay ý thật không ai
nói
Lấp liếm quanh co lũ bạo
tàn
Cũng muốn về thăm nơi cố
hương
Dữ nhiều lành ít cảnh thê
lương
Ruồi vàng bọ chó tranh
nhau đốt
Tráo trở lọc lưà ai xót
thương
Thôi có đôi dòng gửi Bái
Huynh
Ngẫm đời mà ngán kiếp phù
sinh
Sinh ra chẳng trọn như tâm
tưởng
Thế kỷ đầu thai mộng chẳng
thành.
Năm tháng trôi qua tuổi chớm
già
Giật mình mà tưởng giấc
chiêm bao
Loanh quanh sớm tối hồn cô
quạnh
Lẩm nhẩm ai ngờ ta cũng
thơ.
Thơ phú mài thêm dạ vững bền
Năm canh dằng dặc tấm lòng
son
Tinh cha huyết mẹ ngàn dư
lệ
Tiên tổ quê hương vẫn sống
còn...
17.7.2010 Lu Hà
Đôi Mắt
Biển Khơi
Âu Cơ hồn gọi Lạc Long
Quân
Sóng vỗ ngàn năm thăm thẳm
buồn
Đôi mắt xa xôi nhìn biển cả
Trăng thu vằng vặc nước
mây tàn
Lãnh hải cuả ta đôi mắt
soi
Hoàng-Trường hai đảo vẫn
chơi vơi
Lũ con cháu móc đem đi bán
Thê thảm ngư dân máu lệ
trôi
Tổ quốc thương đau hận oán
thù
Sài gòn giá lạnh đám đưa
ma
Miền Nam bức tử sầu ly biệt
Miền Bắc hững hờ hoang đảo
xa...
Ba mươi năm diễn laị căm hờn
Tuổi trẻ Việt Nam nghẹn
chưá chan
Tay nắm thét vang đòi Tổ
quốc
Tương lai gửi gắm với muôn
dân
Bán nước chỉ bằng một bức
thư
Văn Đồng chính trị bộ gây
ra
Hồ ly tinh yêu quái vì đại
Hán
Trung cộng bao đời vẫn mộng
mơ
Mua bán đổi trao lũ bất
nhân
Bởi ai du nhập chút hương
tàn
Hoang vu đắm đuối say màu
máu
Chủ thuyết tam vô đã sói
mòn
Mấy nước láng giềng ngắm từ
xa
Non sông đất nước của người
ta
Thèm thuồng nuối tiếc mà
đành chịu
Daị gì gây sự với Trung
hoa?
Nhật bản Đài Loan Singapur
Mã Lai Hàn Quốc cũng lăm
le
Vàng đen dòng sữa nuôi con
cháu
Biết đến bao giờ đòi lại
đây ?
2005 Lu Hà
Dõi Mắt Trông Theo
tặng Linda Nguyen
"Ghềnh đá cheo leo, nước trong
veo
Có nàng tiên nữ, hạ quần, reo:
Ơ kìa, lữ khách sao .... đứng đấy
Nghe tiếng kêu xèo.... dõi mắt
theo..."
Con gái nhà trời xuống thế gian
Bao đêm ân ái với thường dân
Như người trong mộng hồn thơ thẩn
Ngưu Lang Chức Nữ lại hồi xuân...?
Sau mấy ngàn năm lại có ngày
Linda nàng đó chết tôi rồi
Dở dang tâm sự chiều hôm đó
Nhân tình thế thái dễ mấy ai...
Tôi chỉ là người dương thế thôi
Thấy tiên trắng nõn chẳng thèm coi
Dễ chừng tôi đã thành con bệnh
Để nàng tiên nữ xót thương tôi...?
Nàng hỡi Linda đừng xót thương
Tôi đây vẫn khoẻ mạnh như thường
Thấy cô tiên nữ hằng khao khát
Suối vắng bên bờ sáng bóng trăng
Hạnh phúc cho tôi được thấy cô
Cô nàng tiên nữ gọi Linda
Cũng là duyên phận do trời đặt
Biết đến bao giờ ta với ta?
Gõ lên phím chữ hoá thành thơ
Tâm dạ bồi hồi vẫn nhớ cô
Cô nỡi đi đâu mà lâu thế
Để tôi buồn bã nỗi âu sầu...!
8.3.2011 Lu Hà
Đón Xuân
Trên Đất Khách
cảm tác theo ý tưởng cuả
Trần Trung Đạo
Đất khách quê người vẫn vấn
vương
Trời xuân Mỹ quốc nhớ quê
hương
Mây xa nhắn gưỉ về Nam Quốc
Tiếng pháo giao thưà xuân
đã sang
Tự do cánh én trời lồng lộng
Nhạt khói hương thờ cúng tổ
tiên
Đã mấy xuân về con vắng mẹ
Ở nơi viễn xứ thiếu đàn em
Hàng xá đêm khuya đã đỏ
đèn
Mưa xuân đẫm lệ cảnh thiên
nhiên
Âm thầm con bước trên hè
phố
Văng vẳng bên kia tiếng mẹ
hiền
Mẹ vẫn ở nhà với cháu con
Than hồng bếp lưả ấm lòng
xuân
Thở dài khoé mắt rơi dòng
lệ
Đất khách quê người không
bánh ăn
Ngước mắt nhìn trời Mỹ quốc
xanh
Đường bay cướp gió vội cho
nhanh
Đưá con lưu lạc về quê mẹ
Mang cả lòng tôi với lữ hành
Hỡi người em gái của quê
hương
Em có buồn không áo lụa hồng
Tình xưa vẫn đó muà xuân ấy
Em có qua sông đã lấy chồng
Cầu chúc cho em đón gió
xuân
Chồng con hạnh phúc tấm
lòng son
Vắng anh thôi nhé đừng sầu
nhé
Giữ lại cho nhau kỷ niệm
buồn.
10.5. 2008 Lu Hà
Đồng Chí
Réo mãi xin thôi lời chói
tai
Xót xa năm tháng lệ từng
rơi
Còn ai thuốc tím đem rao
bán
Đồng chí gọi nhau tủi hận
đời .
Gọi mãi làm chi bẩn lỗ tai
Đua nhau Nam Bắc cứ kêu
hoài
Trớ trêu nhục nhã ơi đồng
chí
Thuốc tím chợ đen cũng đắt
thay ?
Đồng chí mà sao chẳng chịu
cùng
Đồng sàng dị mộng cứ
nghênh ngang
Đi đâu cũng thấy hơi đồng
chí
Đồng chí chỉ mê một chữ đồng.
Đồng chí từ thời vệ quốc
quân
Thủ tiêu ám sát hại nhân
quần
Liên minh băng đảng từ
trên dưới
Lôi kéo tuyên truyền để mị
dân
Đi đâu đồng chí quân xỏ lá
Vồ vập mẹ con trò dối gian
Trái mướp cọng rau từng củ
sắn
Học bài dân vận để xin ăn.
Nhớ hồi đồng chí gọi bầm
ơi !
Tha thiết âu sầu giọt mồ
hôi
Trở mặt đưa bầm ra đả đảo
Bầm là địa chủ máu tanh
hôi ...
Đồng chí dễ quên chuyện dã
man
Bài thơ cô gái vẫn than
van
Trăng lên chót nỡ thương đồng
chí
Để lại cho ai mộng chưá
chan
Đồng chí nhận thơ chẳng nhận
con
Bài thơ dơ ráy nước sông
hương
Xót thương cô gái giang hồ
ấy
Giữ mãi bài thơ lụi uá tàn
Đồng chí là ai vẫn thuở
nào
Đỏ lòng xanh vỏ thảm buồn
đau
Từ ngày xuất hiện tên đồng
chí
Cách mạng đầu rơi máu đỏ
trào...
Đồng chí lấn dần Bắc xuống
Nam
Nồi da nấu thịt cảnh điêu
tàn
Ở đâu réo gọi nhau đồng
chí
Ở đấy bất công hận ứ tràn
Đồng chí công an đuổi bắt
em
Củ hành củ tỏi bóp ra tiền
Gầm ghè xin đểu hay đòi
thuế
Mầm mống thương gia tư sản
lên
Đồng chí hè nhau cướp cơm
dân
Đồng đồng chí chí mãi cho
buồn
Thói quen như thế là nô lệ
Tham nhũng cưả quyền đồng
chí con
Đồng chí gắn liền thêm cấp
bậc
Bon chen khúm núm chức quyền
cao
Đầu dê thịt chó đem treo
bán
Xã hội lưà nhau mãi thế
sao?....
Hãy bỏ dẹp đi đừng gọi nữa
Thiên đường chủ nghiã để
cho ai
Dùi cui súng đạn bầy lang
sói
Đồng chí mãi hoài nghe rác
tai .
Oán hận ngàn thu hỡi chúng
sinh
Rắp tâm giữ xác để vinh
danh
Quan thày đại Hán là đồng
chí
Thảm hoạ Ba đình Hồ Chí
Minh.
9.4.2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét