Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

THƠ MỚI CHÙM 55 VÀ 56



Thơ Tâm Tình Chùm 55 

 






Hoa Trái Muà
Cảm tác theo ý tưởng Ngọc Thiên Hoa:" Chỉ Là Giấc Chiêm Bao"

Heo hút đồi hoang rụng cánh tàn
Sững sờ đâu biết có ngày xuân
Đoá lòng nở rộ hoa reo phấn
Réo rắt chim reo quả trái muà


Thơ thẩn ven sông mộng chẳng ngờ
Buồm căng no gió sóng xô bờ
Bến mơ huyền dệt bao nhung nhớ
Muối mặn thuyền say lại thẫn thờ

Sáng nắng chiều mưa, bướm lẳng lơ
Chạnh lòng tê tái đoá hoa khờ
Trời già lồng lộng thường quen thói
Cho khách phong trần bao vẩn vơ

Lưu luyến hồn xưa khói nhạt nhoà
Dạt dào hương vị thuở thương yêu
Môi kề má ấp thời say đắm
Tỉnh dậy kinh hoàng đau xiết bao

Từ đó trở đi rụng lá sầu
Muà thu hoa héo khóc thương chiều
Bâng khuâng gió lạnh vầng mây tái
Người đã đi rồi bao xót đau

Thấm thoát thoi đi thật phũ phàng
Lòng tôi tan nát đoá hoa tàn
Trời xa khuất bóng đường muôn dặm
Mang bóng tình quân lộng gió ngàn

Nhớ lại làm chi luống thẹn thùng
Tình ai vĩnh viễn quyết sang ngang
Thuyền say sóng nước lòng tôi lạnh
Lỡ hẹn dòng trôi khéo bẽ bàng

Thoang thoảng buồn than trận gió nồm
Bên tai lạnh lẽo nỗi thương tâm
Giăng tơ kéo lưới làm chi nhện
Kéo kén vương tơ vụng mối tằm

Lầm lỡ cho nên sự nhỡ nhàng
Phù du trôi nổi mệnh vô thường
Bọt bèo tan vỡ tình say đắm
Chấp chới chơi vơi lạc giưã dòng

Thăm thẳm trời cao nhạn lẻ bầy
Hoang tàn chiều lạnh gió thu đông
Chim xa tôi đếm từng đôi lưá
Mà đời tôi lặng giưã hư không

Vưà mới gặp nhau lại ngoảnh đi
Ngại ngùng khó nói lúc chia tay
Muà xuân vưà chớm vàng thu gọi
Bể sầu đông lạnh tháng năm đầy

Oán hận làm chi chuyện đã qua
Lòng còn thổn thức đến bao giờ
Biển thương bến nhớ đừng mong nưã
Hồn về gửi mộng giưã đêm sao

Ở lại mình tôi giông gió mưa
Bao nhiêu cay đắng nỗi u sầu
Ngọt ngào khao khát hồn cô quạnh
Đêm tàn canh lệ xót thương bao

 22.7.2009 Lu Hà


Bài thơ này tôi tôi cảm tác theo ý tưởng cuả nữ thi sĩ Ngọc Thiên Hoa.
Nói là họa thơ cũng không hẳn đúng, vì một vài chữ cuối cùng thuộc về vần bằng tôi đã tự ý biến đổi đi cho hợp với cảm xúc cuả tôi.
Đã là họa thơ thì phải dứt khoát tuân thủ và chỉ được phép giữ nguyên và dưạ theo vần bằng cuả tác giả.
Cho nên xin phép nữ thi sĩ tôi gọi là nưả hoạ và nưả cảm tác theo ý tưởng cuả tác giả và cả cuả tôi. Tôi gọi là "Hoa Trái Muà".




Hoa Trắng Áo Dài
hoạ thơ Nguyễn Phan Ngọc An

Hai mượi năm lẻ rụng hoa đào
Lã chã sương gieo lá xác xơ
Con nhớ mẹ về trăng cổ độ
Hoang sơ năm tháng mộng thành thơ

Phượng vĩ não nùng rét chớm sang
Đìu hiu gió thổi cúc gieo vàng
Gọi muà xá tội thương trần thế
Cứu rỗi cô hồn xoá bóng dương

Phất phơ tà áo trắng trần gian
Đếm bước rêu xanh bục đá mòn
Lẽo đẽo theo sau đi lễ Phật
Chuông chuà văng vẳng tiếng lòng son

Lấp lánh xinh tươi một đoá hồng
Làn mội thắm đỏ dễ thương không?
Mẹ cười như thể muà xuân đến
Sưởi ấm lòng con sợi nắng vàng

Hai mốt năm rồi trận bão giông
Xa hương đất khách xót trong lòng
Còn đâu bên mẹ trăng huyền ảo
Côi cút lên chuà nỗi nhớ thương

Lễ hội năm nay rụng cõi đời
Ngậm ngùi bông trắng lệ từng rơi
Xót đau thân thế hoàng hôn xuống
Tựạ cưả trông mây lại khóc rồi ! ! !

9.1.2010 Lu Hà




Hoang Chiều Ảm Đạm
hoạ thơ Chính Nguyên

Gió lảo đảo giưã hoang chiều ảm đạm
Dòng sông xanh chìm nổi bọt bèo tan
Em lang thang nơi chân trời góc biển
Bay về đâu chim chóc khóc điêu tàn

Mây lãng đãng vi vu ngoài hải đảo
Sóng dập vùi bao thân xác bi than
Tóc xương trắng dặm đường xa thê thảm
Lệ sương trào trong ánh mắt hoàng hôn

Lê chân bước bóng gày quen lối cũ
Rũ chân tường rêu mốc đón giao thưà
Bụng lép kẹp ngóng trăng vàng cổ độ
Nghe côn trùng rên rỉ suốt canh khuya

Em ra đi biết bao giờ trở lại
Đậu chốn nào nơi sóng biển mù sương
Áo em trắng bụi đời vương hoài niệm
Lá thu vàng tơi tả rụng chiều hoang

7.1.2010 Lu Hà




Hoàng Hôn
hoạ thơ Thanh Huyền

Thơ thẩn hoàng hôn đượm má hồng
Sầu đong năm tháng lận vào trong
Anh xa biền biệt vui người mới
Có nhớ tình em giưã nẻo đường?

Cát trắng sương mù bãi biển hoang
Thuyền ai thấp thoáng khói tơ mùng
Nao nao cỏ lạnh con đường cũ
In dấu chân anh lá ngập đường

Phưọng vĩ quê nhà đã trổ hoa
Anh ơi! Còn nhớ nhụy hoa đầu
Quê hương nghèo khó lòng son thắm
Biết có ngày nào ta có nhau?

Câu truyện tình xưa ai nỡ quên
Ngàn thu trăng nhớ khóc Huyền Trân
Khắc Chân can đảm vào hang sói
Công Chuá trở về với nước non

Nếu có ngày mai mộng cuối trời
Mong sao cho lại được thành người
Hoàng hôn em đợi nơi đầu sóng
Anh nhé yêu em trọn cuộc đời

Anh đã đi rồi, anh ở đâu?
Nỗi niềm em gưỉ đám mây xa
Hoàng hôn tắt bóng chân trời rộng
Em nhớ anh nhiều, anh mến yêu!

16.9.2009 Lu Hà




Hoàng Tử Ái Tình

Đứt duyên hạ giới một đường tơ
Luyến aí tình chàng nửa gió mưa
Có lẽ dương trần vương nghiệp chướng
Đưa ma hoàng tử nhớ chiều thơ .

Thiên hạ họ mê say đắm ông
Mà tôi ngao ngán mới buồn không
Trái tim chẳng thuận lòng thi sĩ
Đặt bút xin đừng chớ bẻ cong .

Ai dám chắc rằng yêu thiết tha
Tình trường ân ái suốt canh thâu
Hay là mượn bút mua danh hão
Thuyền nặng trăng suông một chuyến đò ?

Chẳng nhẽ kiếp người chẳng có thơ
Ngợi ca nam nữ mối tình đầu
Sống bằng chỉ thị và văn bản
Khẩu hiệu tuyên truyền nâng cõi mơ ?

Hoàng tử như ông một mảnh thơ
Nhạt như nước ốc mặn như dưa
Cay như giềng mẻ chua mùi dấm
Chẳng có yêu thương chẳng mặn mà...

Ông ghét Hữu Loan Hàn Mạc Tử
Tình người như thể giấc chiêm bao
Thương yêu ông bảo: loài tư sản
Thối cả lòng ai cơn gió mưa...

Thoang thoảng hoa nhài chỉ có ông
Hồn thơ tinh khiết sạch vô trùng
Chiều mưa Hà nội đường lai láng
Thịt chó riệu say vẽ chủ trương

Bê đê ơi hỡi chàng đâu tá
Thiếu một hồn thơ trái đất buồn
Lai sinh xin chớ đừng lai vãng
Kẻo nhỡ giống nòi tuyệt tử tôn

Tôi chẳng buồn đâu nếu vắng ông
Cho đời nhẹ bớt nỗi kiêu căng
Thơ văn như thế đòi vương miện
Một nén hương thưà kính viếng ông!

2008 Lu Hà 






Thơ Tâm Tình Chùm 56


Học lời Bác Dạy
kính tặng hương hồn Giáo Sư Vũ Ký

Cháu chỉ là người mua sách thôi
Lá thư bác dặn đọng trong đời
Bác khen cháu có lòng ham học
Bút tích còn ghi vẫn ngậm ngùi

Hơn chục năm rồi nhanh thế sao?
Cuộc đời như thể áng mây thu
Bâng khuâng tâm sự đi thăm Đức
Cao tốc đường xa khó tới nhà

Bác xót thương đời cháu khổ đau
Bơ vơ lầm lũi xứ người ta
Sống trong kìm toả vành đai sắt
Cộng sản Đông Âu buổi xế tà

Thấu hiểu tâm tình cháu vẩn vơ
Mồ côi trong kiếp trại phù du
Khuyên nhau đưa đến tìm chân Chuá
Cho cõi linh hồn xin trở che

Kể từ ngày đó cháu bình tâm
Thả hồn tĩnh tại với duyên căn
Học theo lời Bác ghi trong sách
Tích lũy căn cơ để sống còn

Khổ cách biệt rồi bác Vũ ơi
Âm dương đôi ngả lụy trần ai
Bỗng nhiên sửng sốt chiều nay gọi
Bác đã chia tay với cuộc đời

Đôi dòng thương cảm với người xưa
Tuy chưả bao giờ được gặp nhau
Tuổi tác cho là hai thế hệ
Nhưng chung dòng chảy máu phôi pha.

22.4. 2009 Lu Hà




Hỏi Thăm
cảm tác khi thấy ảnh bạn thơ trên mạng

Bác Bái lâu nay vẫn đẹp trai
Tai to mặt lớn rõ phương phi
Mày râu nhẵn nhụi kià anh Bái
Tong tả khối cô vẫn chết hoài...

Có phải là chàng Kim tái sinh
Phong lưu dạn dĩ mái đầu xanh
Chiều nay Mỹ Quốc tươi roi rói
Nhả ngọc phun châu bậc lão thành.

Nước Việt quê hương vẫn ngóng trông
Nhìn sông thủy lạc chảy xuôi giòng
Trùm thơ Quý Bái vờn mây gió
Biển cả tâm hồn bao vấn vương.

Bác Bái lâu nay có khoẻ không ?
Túi thơ bầu rượu ánh trăng vàng
Ra vào sớm tối vui con cháu
Lai láng đêm hè ngọn tiểu phong!

16.7.2010 Lu Hà




Hỏi Thăm Bác Đỗ Quý Bái

Ấy chết xin đừng bác Bái ơi
Hà đây chỉ đáng tuổi em thôi
Năm nay năm sáu muà thu lẻ
Em ở quê người nhặt lá rơi

Vưà mới tan tầm cơm nước xong
Trước màn hình ảnh thấy mà mừng
Quan san muôn dặm đường xa vắng
Thơ bác trong nhà thoang thoảng hương

Huynh đệ hai ta khéo tuổi rồng
Mười hai con giáp chạy theo trông
Đaị ca sao lại khiêm nhường thế
Cho đệ Hà đây luống thẹn thùng

Không biết đại ca ở chốn nào?
Chân trời góc bể rộng bao la
Hà em trú ngụ miền Tây Đức
Vẫn phải đi làm chưa nghỉ hưu

Từ lâu em cũng khoái thơ đường
Như con tằm héo mộng hoài vương
Tri kỷ tìm đâu sao chẳng thấy ?
May sao tính bác cũng thênh thang

11.5.2009 Lu Hà




Hỏi Thăm Lê Quang

" Đã thấy xuân về với gió Đông"
Ô kià ai đấy hẳn Lê quang
Ngẩn ngơ bóng đứng trời đang nắng
Xuân rõ là xuân chẳng vội vàng

Ca sĩ du dương biển mặn nồng
Cớ sao chẳng thấy lá cờ vàng?
Tung bay cờ đỏ dư dòng lệ
Tổ quốc tang thương nhuộm máu hồng...!

Tôi vẫn phân vân chẳng rõ ràng
Lòng xuân vương vấn gió xuân rung
Hồn thiêng sông núi tình dân tộc
Nghìn năm còn đó nước sông hồng...

Muốn hỏi Lê Quang có mấy câu
Trái tim nghệ sĩ để trên đầu
Trương trình nghệ thuật mừng xuân mới
Nức nở lời ca chống giặc Tàu...?

Đảng có cấm không ca sĩ ơi!
Hồn người Việt Quốc ở muôn nơi
Mênh mông sóng nước trùng dương thảm
Giọt lệ Mỵ Châu có ngậm ngùi....?

Đời sẽ ra sao ca sĩ ơi!
Lòng tôi đau lắm trái tim côi
Bơ vơ đất khách chiều sương phủ
Tổ quốc xa vời mây gió trôi...

Tiện gõ vài dòng thơ hỏi thăm
Cùng chung dòng máu chút tình thâm
Có gì không khéo mong tha thứ
Lời thật lòng ngay gửi Việt Nam...!

 13 giờ 30 phút 24.1.2011 Lu Hà




Hồn Hoa Hương Quỳnh
hoạ thơ Hàn Thiên Lương

Thao thức trăng lên động bóng quỳnh
Lung lay chòm sáng lá long lanh
Vầng trăng cũng biết hồn e thẹn
Lặng để tình hoa quyện thắm cành

Có phải rằng hoa cũng biết yêu
Vi vu huyền ảo giưã canh khuya
Nỉ non son sắt chờ mong đợi
Kẻo lỡ đêm sương mộng hải hồ

Hoa giữ trắng trong ngào ngạt hương
Bao đêm trằn trọc nỗi đoạn trường
Người hoa đắm nguyệt tình thơ mộng
Nở mãi trong lòng anh mến thương

Thủ thỉ từng đêm vọng ái âm
Lầu cao vằng vặc bóng soi thềm
Tình hoa dấu kín đài trang lệ
Hé nở trông trăng nụ thắm mềm

Ngào ngạt bông quỳnh toả ngát hương
Thoả thuê khao khát nỗi tơ lòng
Đêm nay em đến vườn thêm rộng
Thoang thoảng kià ai trong khói sương

Chỉ một đêm nay thành nhớ nhung
Ngày mai dấn bước kiếp thê lương
Giang hồ cát bụi còn vương lụy
Đeo đẳng tình hoa khắp bốn phương

14.12.2009 Lu Hà




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét