Thơ Tâm
Tình Chùm 59
Lối Mòn
Xa Nhớ
hoạ thơ Nguyễn Phan Ngọc
An
Đêm khuya lạnh lẽo trắng bờ
sương
Tủi phận Hằng Nga chiụ lỡ
làng
Giọt lệ mưa ngâu thành sỏi
đá
Châu sa lã chã cũng thành
băng
Muà đông thiếu phụ buồn cô
quạnh
Nhớ mẹ thương đời vương khổ
đau
Nẻo cũ vườn xưa chiều lộng
gió
Liêu xiêu bóng ngả cuối bờ
dâu
Canh tàn nến rỏ mộng xa
xăm
Mây gió hoàng hôn nắng nhạt
tìm
Sông núi bao la mờ ảo ảnh
Lối mòn bóng mẹ khắc trong
tim
Rên rỉ côn trùng khắp xóm
làng
Mênh mông sóng biển hận
trùng dương
Bơ vơ hương khói tìm đâu
nhỉ
Mẹ cuả con ơi, bao nhớ
thương
Nhạt nhoà sương phủ trắng
sườn non
Khắp chốn xa gần sông núi
ngăn
Sáng tối âm u bầu khí quyển
Dương trần ai oán cảnh lằm
than
Tử biệt sinh ly cuả một thời
Đau lòng con lắm mẹ già ơi
!
Ra đi chim cũng buồn không
hót
Ai tiễn Mẹ tôi chặng cuối
cùng ?
Tết đến xứ người cơn gió
thâu
Chậu mai hiu hắt cũng buồn
đau
Bên song cưả sổ hoa xuân
tuyết
Chồi lá xanh non đượm nỗi
sầu
Một nắng hai sương gương
sáng soi
Trăng thu vằng vặc nhớ ơn
người
Thắt lưng buộc bụng công
ơn Mẹ
Nghiã nặng con mang suốt
cuộc đời
Lên tỉnh học hành nỗi khó
khăn
Đường xa vất vả dặn chuyên
cần
Bao nhiêu phí tổn mình ai
chiụ
Khắc phục dần dần con gái
ngoan
Kinh thành đô hội chốn bon
chen
Lạc lõng lại may có bạn hiền
Đền đáp công ơn con gắng sức
Có công mài sắt cũng thành
kim
Cha tôi vì nước vì non
Mẹ thay gánh vác tủi hờn
nuôi con
Con cò lặn lội hoàng hôn
Ra công bắt tép lo toan mọi
điều
Thương con chẳng quản sớm
chiều
Viễn phương hình bóng bao
nhiêu sóng cồn
Trăng lên trăng đứng trăng
tròn
Bao nhiêu thập kỷ vẫn còn
vấn vương
Mong sao danh phận huy
hoàng
Công ơn trời biển tình
thương vô vàn
Đầu xuân năm gọi Canh Dần
Tâm tư tìm lại lối mòn thuở
xưa…
25.1.2010 Lu Hà
Lưạ Điều
Mà Viết
Có mấy chữ sào qua sáo lại
Để lòng người bi lụy cuồng
si
Vặt lông cạo tóc làm gì
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá
nhau
Con gà lão cục ta cục tác
Cưạ vô thần láo nháo Bắc
Nam
Nồi da nấu thịt dã tâm
Mác Lê chủ nghiã tình thâm
dã tàn
Ôi! Việt tộc ngàn năm còn
nhớ
Giống Lạc Hồng giao chỉ
phơi chân
Toè ra mấy ngón lầm than
Le te thân vịt bầy đàn thảm
thương
Con sói độc Bắc phương gầm
rú
Chốn biên thùy máu nhỏ
thành sông
Sinh linh đồ tháng bi
thương
Vùng lên sát thát Bạch Đằng
sục sôi
Sao không học cái thời
oanh liệt
Bến Bình Than tuấn kiệt
văn chương
Đập tan bè lũ xâm lăng
Bới lông tìm vết xem lưng
làm gì?
Như cộng sản thế thời cơ hội
Lưỡi không xương lèo lái
non sông
Lưà nhau giai cấp tiên
phong
Độc tài đảng trị máu hồng
tuôn rơi
Cứ lải nhải đầu dơi đuôi
chuột
Một đạo tà ma giáo quỷ cha
Lưu manh bạn với côn đồ
Buôn văn bán chữ ba xu rẻ
tiền
Đỉnh trí tuệ tiền nhân thời
đại
Tây râu xồm chính trị ngất
ngư
Xưng thày cố vấn ba Tàu
Cạo lông hoạn lợn ma cô học
trò
Truyền thống cũ thày trò
lơ láo
Lũ vịt bầy con cháu Việt -
Hoa
Độc quyền dân chủ tự do
Văn chương thơ phú cơ đồ vị
vong
Nay hội tụ muôn phương hải
ngoại
Tìm đến nhau nuôi trí văn
thơ
Tâm tình dân tộc thăng hoa
Lưạ điều mà viết vưà lòng
nhau!
20.11.2009 Lu Hà
Luôn Thay Đạn Mới
tặng Hoài Trang Vu
"Súng đạn trời cho chỉ bấy nhiêu
.
Phung phí trước đây anh đã nhiều .
Đạn đâu mà bắn, cần chi súng ?
Thôi em tự xử, thế là xong..."
Ấy chết cô em chớ vội vàng
Súng anh tuy nguội vẫn giương nòng
Kho đạn vẫn đầy ăm ắp chưá
Mỗi tuần đạn rỉ loại ra sông
Nay có Hoài Trang cùng với anh
Thường xuyên chăm chút suốt năm canh
Dầu tra liên tục thông nòng súng
Quyết chiến không lùi với tử sinh
Sức khoẻ dồi dào em với anh
Cùng nhau dũng mãnh bước quân hành
Đì đòm cắc cú vài băng đạn
Tháng năm khỏi tủi mái đầu xanh
Tự xử đâu là thật chí minh
Mong em nghĩ lại chút ân tình
Chớ có quên nhau tình bạn cũ
Trang Vu cô gái má hồng xinh
Súng bắn đỏ nòng chẳng sợ chi
Miễn sao dọi trúng lỗ châu mai
Chiến sĩ lao lên từng lớp lớp
Tân binh ứng chiến vẫn chai lỳ...
Chiến trận em ơi đừng có lo
Cùng nhau quyết chiến suốt đêm thâu
Ướt sũng sương rơi hồn tử sĩ
Nữ trung hào kiệt vẫn Trang Vu !
21.2.2011 Lu Hà
Luyện Võ
Da dẻ hồng hào nữ tướng
quân
Đang thì con gái tuổi nồng
xuân
Nắng vàng chan chưá tình
thơ mộng
Biết đến bao giờ hương gió
tan...?
Xa quê biền biệt tháng
ngày trông
Đất khách Hoa Kỳ mộng viễn
phương
Xây đắp tương lai thành tổ
quốc
Trùng dương sóng vỗ với
yêu thương
Nhắn nhủ đôi lời em gái ơi
Bình yên vui vẻ với tình
người
Khổ đau hạnh phúc do mình
cả
Nhẫn nại kiên trì sáng suốt
coi
Kià ai đấy nhỉ hẳn Tường
Vi
Ngào ngạt hương bay mộng vẳng
đời
Tiếng hát hò ơ vang biển
lá
Bồi hồi thương nhớ chốn xa
xôi...
3.6.2011 Lu Hà
Ly Rượu
Màu
hoạ thơ Hàn Thiên Lương-
Nguyên Hà
Giọt đắng sầu đong lệ rỏ
màu
Xa hương buồn thảm áng mây
đâu
Hồn thương biển gọi ngày
xưa ấy
Biền biệt mà trông trận đổi
dâu
Khổ ải trùng dương nỗi nhớ
nhà
Đêm khuya trằn trọc suốt
canh tà
Vì ai gây nỗi ra dâu biển
Chia cắt lòng ta cảnh xoá
nhoà?
Tha hương đất khách nhớ
sông hồ
Đất mẹ ngày xưa nghẹn tứ
thơ
Năm tháng qua đi miền ảo vọng
Đại dương lồng lộn sóng
trăng mờ
Gió lạnh thu về rụng lá
bay
Nhìn nhau nước mắt chưá
chan đầy
Nỗi đau muôn thuả tình non
nước
Tổ quốc quê nhà cơn gió
mây?...
Chén buồn gịọt lệ ngâm bài
thơ
Muá giáo non sộng trải mấy
thâu
Thương đau tủi hổ hồn tiên
tổ
Mà sao ai nỡ vẫn làm
ngơ?...
Anh hãy cùng tôi ly rượu
màu
Lung linh ánh nước khóc
thương đau
Bảy lăm năm ấy anh còn nhớ
Thảm hoạ theo nhau vượt biển
sầu…
23 giờ đêm 20.8.2009
Lu Hà
Thơ Tâm
Tình Chùm 60
Mái Trường Xưa
hoạ thơ Huệ Thu
Trung phần thoang thoảng
gió sương bay
Áo trắng em xưa lạnh thế
này
Đà Lạt cuả tôi là thế đấy
Bao nhiêu lưu luyến để
thương ai ?
Thương cho hương thắm đoá
hồng lan
Sân cỏ hồng non động trái
xuân
Tíu tít từng bầy chim réo
hót
Mái trường yêu dấu bóng
trăng xăm
Bùi Thị Xuân ơi! Mộng lỡ rồi
Bao nhiêu cay đắng gưỉ xa
xôi
Gom từng quyển sách lăn hè
phố
Lẳng lặng ai qua nhoẻn miệng
cười
Thế đấy bao năm lướt vội
qua
Bạn tôi có đưá đã về già
Nhớ nhung thổn thức thời
thơ dại
Hồn tôi phơi phới với
hương hoa
Mỹ Quốc sương rơi phủ nuí
đồi
Mênh mông biển lá tiếng hò
bay
Tiếng ai như tiếng bạn tôi
nhỉ
Sầu vọng ru hồn rung lá
cây
24.7.2009 Lu Hà
Mấy Thước
Vuông
chuyển thể thơ Lưu Quang Vũ:
Nhà Chật
Bận biụ quanh năm mấy thước
vuông
Đêm dài ảo mộng ngóng
trăng suông
Trần gian khổ hạnh kià sao
thế
Xã hội điêu tàn ai xót
thương ?
Ta chỉ được chia có bấy
nhiêu
Công bằng chế độ nắm tay
nhau
Canh trường quờ quạng em
bên cạnh
Hàng xóm láng giềng ta với
ta
Nhà chật khoang thuyền hẹp
giưã sông
Nấu cơm quần áo ảnh treo
tường
Lem nhem chồng sách hun
màu khói
Hành lý tư trang vẫn trắng
trong
Có mấy thước vuông chia khổ
vui
Ngoảnh lên đã thấy có em
tôi
Ngoài kia sóng dữ đời chao
đảo
Thế kỷ lầm than mây trắng
bay....
2.7.2010 Lu Hà
Mẹ Ơi!
viết cho những đưá con bị
bỏ rơi
Kẻ ấy làm cha lúc bạc đầu
Không thèm nhìn nhận lũ
con thơ
Tấm gương loài qụa đừng ca
nưã
Tủi nhục đời ai kiếp sống
thưà…
Mẹ cuả con ơi! nay ở đâu?
Nấm mồ vô chủ khóc thương
đau
Sinh thời ngăn cách tình mẫu
tử
Hồn lạc chiều hoang ở chốn
nào?
Hắn vẫn nằm đây như điả
đói
Lạc loài hút máu cuả nhân
gian
Ai là nhân chứng không đau
xót
Chủ nghiã vô luân ác bạo
tàn…
Tên họ cuả con không đổi
thay
Căm sao gian trá lũ vô
loài
Mang theo dòng máu loài
trùng độc
Tủi nhục đời con đến thế
này…
Con cũng là người trong thế
gian
Biết yêu biết ghét biết
căm hờn
Mẹ ơi! vật chất nào bù đắp
Quằn quại năm canh con dã
nhân
Một nắm hương lòng Nguyễn
QuốcTrung
Gửi hồn phiêu bạt cõi hư
không
Mẹ ơi! Theo gió mà về nhé
Con cháu mẹ chờ bao nhớ
thương
Còn bao nhiêu nưã kiếp tha
hương
Dải rác muôn nơi khắp nẻo
đường
Rơi vãi hao gày ma quỷ biết
Cha già dân tộc chẳng buồn
thương!
13.8.2009 Lu Hà
Mộ Hoang
Suối Vắng
hoạ thơ Phan cát Linh
Chiều tà ảm đạm cánh rừng
hoang
Ngôi mộ bên dòng suối thảm
thương
Chả biết là ai mà khổ vậy
Quanh năm hiu quạnh khói
tàn hương
Người nằm dưới mộ tên chi
đó
Giưã chốn rừng hoang gửi
xác thân
Trận chiến hôm qua còn đỏ
lưả
Nơi đây nguội lạnh nỗi hờn
oan
Người đã ra đi bỏ vợ con
Mẹ cha tìm hỏi nắm xương
tàn
Rừng sâu nước độc mà không
thấy
Lỗi hẹn lời nguyền trên thế
gian…
Hoang vu chiều vắng rụng
lá vàng
Không một chùm hoa nở muộn
màng
Chim chóc cũng buồn không
dám gọi
Sương rơi ngọn cỏ gió thê
lương
Người nằm dưới mộ là ai đó
Quê ở đâu ta tận chốn nào
Nam bắc cao nguyên hay hải
đảo
Vô danh chiến sĩ mộng phù
du
Có phải là anh lính cộng
hoà
Hay người bộ đội ở phương
xa
Cớ sao vỏ đậu nung nồi đậu
Huynh đệ tương tàn có xót
đau?
Đất nước ngày nay vẫn chẳng
yên
Khắp nơi ai oán tiếng kêu
than
Biển đông thân xác còn
trôi nổi
Vạn kiếp người không có đất
chôn….
2.11.2009 Lu Hà
Mở Ngõ
Phù Vân
hoạ thơ Cụ Hà Thượng Nhân
Cánh cưả phong trần khép
cánh xuân
Hồn bay theo gió mộng thần
tiên
Người đi kẻ ở sầu ly biệt
Qua ngõ phù vân lòng vẫn
nguyên
Thiên thai bồng đảo nhé đừng
quên
Người ở dương trần nấp
bóng hiên
Rớm lệ nhớ thương tình cổ
lụy
Cung Nga hỏi lại sổ duyên
tiền
Quán trọ trần gian nỗi cảm
phiền
Tình xưa ta hẹn chốn lâm
tuyền
Phù vân cưả ngõ ai đành mở
Sương cỏ ngậm ngùi thôi Tú
Uyên….
8.11.2009 Lu Hà

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét