Thơ Tâm
Tình Chùm 65
Nhẹ Gánh
Siêu Thăng
hoạ thơ Minh Tâm cư sĩ
Tìm về cực lạc cõi hư
không
Siêu thoát bờ mê chẳng thẹn
lòng
Bể khổ trầm luân còn để lại
Hai tay buông sả đạo thần
thông
Phú quý làm chi nặng gánh
đời
Bon chen bể thảm cực mà
thôi
Tấm thân phù thể hồn viên
mãn
Âm dương đôi ngả mộng chia
đôi
Ngược xuôi thiên hạ chỉ vì
tiền
Bệnh tật thoát sao tuổi
lão niên
Chắt bóp bao nhiêu rồi cũng
hết
Quanh năm suốt tháng vẫn
ưu phiền
Tiếng trống đưa ma tiễn một
đời
Chơi vơi hồn lạc mải ham
chơi
Dương trần bi lụy đừng
tham vọng
Hỉ sả chia tay đón nụ cười
Nhân quả luân hồi mãi thế
chăng ?
Bao nhiêu mộng ảo cõi vô
thường
Hỏi xem tiền kiếo bao ân
oán
Nên để kiếp này hận gió
trăng
Trước lúc ra đi dạ trắng
trong
Gạt sầu ly biệt lệ lưng
tròng
Khuyên ngăn con cháu đừng
thê thảm
Nhẹ bước siêu thăng tới niết
bàn
12.12.2009 Lu Hà
Niềm Vui Cuả Nàng
Linda
tặng Linda Nguyen
Say đắm nhìn nàng đang thẫn thờ
Phải cô tiên nữ Nguyễn Linda
Nhờ trời mách bảo hay sao thế
Sủi tăm bọt nước gió lao xao
Kià chốn thiên nhiên suối nước reo
Xung quanh vắng vẻ chẳng ai qua
Linda tiên nữ quần the mỏng
Da trắng nỗn nà bóng nguyệt hoa
Chênh chếch đầu ghềnh trăng thập thò
Trong lùm cây lá một hồn thơ
Giác quan xao xuyến thầm như bảo
Yên lặng là hơn để ngắm theo...
Linda sung sướng thả tình xuân
Dễ mấy khi tiên đuợc xuống trần
Vành vạch trăng soi toà ngọc bích
Khe vàng lấp lánh một hình nhân...?
Giật mình tiên nữ bước lên bờ
Thấp
thoáng bóng người cũng chẳng xa
Vũ trụ bùng lên gà chợt gáy
Một luồng mây trắng vút lên cao...
Thương kẻ dương trần lại ngẩn ngơ
Sầu đong vương vấn nỗi tương tư
Tháng năm lững thững bên bờ suối
Biết đến bao giờ được gặp nhau
Chàng lại tìm nàng trong giấc mơ
Có hiên lãm thúy nước trong veo
Linda huyền ảo vầng trăng ngọc
Lộ cái khuân vàng dưới đáy sâu...!
6.3.2011 Lu Hà
Nô Lệ Ý
Thức
hoạ thơ Loan Hoa Sử
Một kiếp trôi qua đầy khổ
đau
Làn roi chuyên chính thấm
lưng sau
Thiên đường chủ nghiã mờ
tăm tối
Trâu ngưạ đời ta mãi thế
sao?
Lũ chúng lạc đường từ nước
Nga
Hiến thân dê chó với ba
Tàu
Liên minh quyền lực loài
quỷ đỏ
Đéo cả non sông bạc má hầu
Tôn khỉ làm cha cộng sản
già
Tay dài chân ngắn máu nhơ
đầu
Thân lươn chẳng sợ sông hồ
cạn
Đất nẻ khô cằn thế kỷ
đau….
19.8.2009 Lu Hà
Nỗi Buồn
Tha Hương
Tính đến hôm nay đã tám
hôm
Nưả thân đau nhói buốt như
dần
Có đau mới thấm mùi trần ải
Suy ngẫm làm thơ gửi thế
nhân
Có biết bao người ở thế
gian
Thương đau chia sẻ với
nhân quần
Hương sen giải thoát theo
tâm Phật
Cứu khổ đường theo tới niết
bàn
Nếm trải phong trần gội
gió mưa
Nưả già thế kỷ tháng ngày
qua
Ra đi tức tưởi hồn non nước
Hành khất trên đường nỗi
khổ đau
Nỗi đau thể xác với tinh
thần
Kim cổ đông tây vẫn luận
bàn
Văn chương thơ phú tình
nhân loại
Theo dòng lịch sử với
giang san
Căm kẻ sài lang hận núi
non
Lò thiêu ngùn ngụt khói
tro tàn
Giấc mơ quốc xã con người
mới
Cộng sản theo đòi sông núi
tan
Quốc xã nhẫn tâm vì thượng
đẳng
Tô son dòng máu Đức vinh
quang
Còn ai tranh đấu vì giai cấp
Cộng sản vô loài tan khói
sương....
Bịp bợm loè nhau đến tận
cùng
Sang trang thế kỷ vẫn kinh
hoàng
Tôn vinh lãnh tụ khăn
quàng cổ
Tư tưởng mơ hồ lũ sói
hoang...
Kể sao cho hết nỗi đau
thương
Tội ác mây trời thảm bốn
phương
Già trẻ gái trai nào kể xiết
Nuí cao biển rộng sóng hờn
dâng
Ta vẫn làm thơ kể nỗi đau
Bao nhiêu giấy bút viết
đâu thưà?...
Thương thân con cuốc kêu
sa sả
Bao kẻ tha hương gọi bốn
muà....
2008 Lu Hà
Nỗi Đau Của
Mẹ
phỏng theo ý tưởng Trần
Trung Đạo
Tôi người hành khất Việt
Nam
Ngồi nghe máu chảy xuống
bàn tay khô
Tôi không dành giựt cơ đồ
Chỉ xin một chút tự do làm
ngươì
Đời tôi như đám bèo trôi
Lênh đênh chìm nổi biển
khơi mịt mù
Bao nhiêu cay đắng âu sầu
Làm ngươì lữ khách tìm đâu
là nhà
Tha hương lục điạ ta bà
Tấm thân trầm gưỉ nhờ vào
người ta
Đất lành chim đậu tự do
Đắp xây cuộc sống mộng cầu
tương lai
Ngày tàn tháng cạn đêm dài
Năm canh hoen lệ bao ngươì
trầm luân
Lần hồi cơm chẳng có ăn
Bưã no bữa đói bạo tàn thẳng
tay
Tự do dân chủ hiếm hoi
Món đồ xa xỉ quê tôi xói
mòn
Rêu rao yêu nuớc thương
dân
Độc tài đảng trị chết dần
trong tim
Bao muà phượng nở cúc tàn
Mà tôi vẫn cứ âm thầm xót
thương
2008 Lu Hà
Thơ Tâm
Tình Chùm 66
Nỗi Lo Của Người Cha
Suốt cả chiều nay cứ vẩn
vơ
Bâng khuâng lẩm nhẩm những
vần thơ
Trắc bằng réo rắt đòi cuộc
sống
Cát sĩ thương con lệ ưá
trào.
Cha muốn đem lòng khuyên dạy
con
Thương con chim nhỏ chốn lồng
son
Kế thưà nòi giống mà đau
xót
Mã số thông tin để sống
còn….
Cuộc sống con ơi đâu chỉ
ăn
Giàu sang lê bước gối
sương tàn
Hoa lòng nhạt nhẽo vì tư lợi
Vẩn đục hồn mơ lệ ưá tràn
Tuổi tác càng cao cha phải
đi
Bước vào vũ trụ hận tư duy
Ta bà ghẻ lạnh đầy oan
trái
Thương chốn trần gian lạnh
hẹp hòi...
Cha đã sinh con ở thế trần
Bao giờ hổ thẹn với lương
tâm
Tự hỏi lòng mình thì tự biết
Ai người thật sự có lương
nhân ?...
Ngày một ngày qua cứ lụi dần
Ngán đời tẻ nhạt tháng
ngày xuân
Đến khi con hiểu thì cha
đã
Vui trốn bồng lai hay quỷ
thần
Cuộc đời ai sẽ lại chai lỳ
Cằn cỗi trái tim chẳng nghĩ
suy
Cứ tự nhủ lòng rằng giỏi lắm
Nhà cao cửa rộng với xe
hơi...
Chiều nay gió bấc đông về
sớm
Hết đứng rồi ra thở vắn
dài
Thương cho giọt máu lầm
cát bụi
Lẫn với tro than của mật đời...!
2008
Lu Hà
Nỗi Lòng
Nàng Chiêu Quân
Hắc thủy mênh mông chở nỗi
sầu
Ngọn đèn tê tái suốt canh
thâu
Sông ơi có chảy về quê mẹ
Mang hạt châu sa kẻ cống Hồ
Trọn kiếp hồng nhan tuỉ má
đào
Căm tên hoạ sĩ nỡ sai ngoa
Mặt hoa da phấn bôi ra mực
Trích lệ khoé ruồi số sát
phu....
Xé mảnh luạ đào cắn máu
thơ
Đôi dòng trăng trối gửi
ngàn thu
Nhạn kia đem cánh hoa tiên
ấy
Trở lại thành đô dâng Hán
Vua
Chiếc bách lênh đênh nặng
oán hờn
Quan san Hồ-Hán gió mưa
tuôn
Quặn lòng thiếu nữ trôi
dòng lệ
Một chút hồn trinh trả thế
trần
Văng vẳng đàn khuya dưới
bóng trăng
Nhặt khoan vần vũ kéo năm
cung
Chim kêu cá lội buồn ngơ
ngẩn
Thương kẻ xa hương một nỗi
lòng
Nhớ buổi tiễn đưa vua đích
thân
Dắt tay bịn rịn giữa quân
thần
Ví cho sơ ý gây ra cảnh
Tình đã tan rồi ôi Hán
Nguyên
Một bước chân đi ván đóng
thuyền
Cạn dòng lá thắm mối tơ
duyên
Truyện xưa nhắc lại đầy ai
oán
Dương quý Phi tàn hận Lộc
sơn....
Kẻ ấy gian thông với giặc
Hồ
Vẽ tranh bán chuá hại đời
hoa
Vì ai mắc bẫy Mao diên Thọ
Nên nguyện sông này rửa
nhuốc nhơ
Năm tháng trải qua bao nắng
mưa
Thương người con gái thác
năm xưa
Thuyền qua kẻ lại nhìn
thương bến
Văng vẳng còn nghe một giọng
sầu
Đã mấy ngàn thu đoạn thế
trần
Xót người thục nữ thắm môi
son
Trăng sao soi tỏ cùng sông
nuí
Lữ khách theo thuyền nhớ cố
nhân
2008 Lu Hà
Nỗi Lòng
Người Lính Cộng Hoà
tặng Thi Sĩ Hàn Thiên
Lương
Anh vẫn buồn đau vẫn khổ
thương
Nỗi lòng chiến sĩ khóc thê
lương
Tháng năm đằng đẵng dài
thương nhớ
Đất mẹ ta ơi, lệ ưá dòng
Cũng bởi vì ai tham chiến
tranh
Hận thù giai cấp sát sinh
linh
Nồi da nấu thịt vùi nhân
loại
Ác mộng năm canh giấc chẳng
lành
Hỏi lại non sông ai thắng
ai?
Da vàng máu đỏ trái tim
côi
Thiên đàng chủ nghiã thành
hoang địa
Thế kỷ trôi qua nợ gánh đời
…
Nỗi buồn xứ sở hận non
sông
Đất khách tha hương phận lỡ
làng
No đói đâu phải là vấn nạn
Mà sao ta vẫn cứ lang
thang …
Tôi viết lời ca đầy cảm phục
Tặng người thi sĩ cuả Miền
Nam
Hy sinh chiến đấu vì non
nước
Quân lực cộng hoà rỏ máu
tim
Tiếng hát canh khuya điệu
não nùng
Tâm hồn u uất cuả Thiên
Lương
Canh khuya ưá máu niềm
vinh nhục
Áo trận xanh màu bạc nắng
sương …
3.2.2010 Lu Hà
Nỗi Lòng
Người Thi Sĩ
hoạ thơ Võ Đình Tiên
Thi sĩ những ai ở cõi đời
Thuyền trăng bể thảm có ai
hay
Vấn vương giọt lệ sầu ly
biệt
Chở cả đau thương mọi kiếp
bày
Văng vẳng cung đàn ai oán
xưa
Ngân vang rung động cả
ngàn sau
Không gian trầm lặng bao
buồn tủi
Thăm thẳm trời xanh cũng bạc
màu
Văn phong trần thế lúc oai
hùng
Thúc dục sơn hà dậy chiến
công
Nung nấu sôi lòng mau rưả
hận
Núi sông Nam Việt một trời
chung
Sang sảng ai ngâm động núi
rừng
Ba quân khí mạnh thật vang
lừng
Chi Lăng Ải Bắc quân thù sợ
Sử sách còn ghi soi dấu
trăng…
Thi sĩ cuộc đời như gió
xuân
Gieo vần thương ái trí cao
nhân
Anh hùng sinh phải thời
tao loạn
Sớm tối sao đành hoa với
trăng?...
Văn sĩ tao phùng khắp đó
đây
Tìm nhau chia sẻ những lời
hay
Bảo nhau hãy sống cho ra sống
Khỏi thẹn non sông với giống
nòi.
15.9.2009 Lu Hà
Nỗi Lòng
Nguyễn Khuyến
kính bái
Cụ Tam Nguyên Yên Đổ
Tuổi già sức yếu cáo từ
quan
Giở khóc giở cười với nước
non
Cờ biển vua ban đành để đó
Răng long tóc bạc mấy mươi
phần
Nhà tranh vách lá chốn
hương xa
Lực bất tòng tâm phải dưỡng
già
Xa cách kinh thành lòng luống
tưởng
Sân rồng mưa móc nhớ ơn
vua
Sớm tối đi về với gió
sương
Dật dờ trước bóng lá bay
vàng
Xuân hè thu đến muà đông
giá
Chén ruợu u buồn thơ dưới
trăng
Triều đình lơ láo buổi suy
tàn
Giả điếc giả ngơ thoái
thác thân
Hàn Tín xót xa tình Phiếu
Mẫu
Tam nguyên yên đổ tấm lòng
son
Tuổi đã cao rồi lại thế cô
Quanh năm tê tái gió mưa sầu
Ơn vua phục quốc tình non
nước
Chôn chặt lòng ai những buổi
chiều
Giấc mộng thực dân đã rõ
ràng
Triều thần tranh chấp cảnh
quan trường
Tiến hoà thủ thế lui chùn
bước
Phú qúy cầu vinh trước
súng đồng
Bạn hữu xa gần đâu có ai
Giang sơn bi lụy hận chia
ly
Đêm trường nô lệ hồn vong
quốc
Giấc ngủ chẳng tròn hoen lệ
rơi
Cùng cảnh bạn già có mấy
ai
Hàn huyên tâm sự kế sinh
nhai
Sông dài biển rộng khôn
chài lưới
Đại bác thần công ngoài biển
khơi
Trọng trách đại thần sao
tính đây?
Đau đầu nhức óc chịu
khoanh tay
Văn minh cơ khí thua thời
đại
Đao kiếm ngàn xưa đã lỗi
thời...
Suối lệ tuôn rơi hận thế
thời
Văn hùng nghiã đảm phải
buông xuôi
Thuyền quyên quân tử đâu
chăng tá
Ai kẻ chung lưng cật chống
trời?....
Một chiếc thuyền câu bé tẻo
teo
Ai như Lã Vọng ngóng trông
chờ
Văn Vương chẳng đến tìm
thăm viếng
Tiếng vọng trên cao ngỗng
nước nào?...
Mỗi bữa cơm chiều ngóng cố
nhân
Người đâu chẳng đến với
tri âm
Rót ba chén rượu mời hai
phỗng
Uống cả hoàng hôn giưã xế
tàn
Thời thế khi nào vẫn thế
ru ?
Non sông gấm vóc sóng ba
đào
Năm châu bốn biển hồn du
khách
Viễn xứ chiều thu lại nhớ
nhà.
muà thu 2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét