Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

THƠ MỚI CHÙM 67 VÀ 68




Thơ Tâm Tình Chùm 67 

   

 Oan Hồn Tức Tưởi

Nghĩ lại cho đời thật đắng cay
Oan hồn thi sĩ xót thương thay
Ra đi tức tưởi rơi dòng lệ
Cái án nhân văn nhục thế này


Có phải vì ai viết tứ thơ
Vương buồn cố quốc suốt canh thâu
Tình thương không khéo gây ra nợ
Để lại ngàn thu hận mối sầu

Thế kỷ lầm than một vết nhơ
Nhân văn giai phẩm án thù xưa
Trần Dần đi hẳn còn lưu lại
Một chút tình thơ buổi xế tà

Tôi hiểu vì sao những trí nhân
Tình yêu ngang trái thuở vô thần
Một lòng một dạ đi theo đảng
Chúng vẫn quy là tội Việt gian

Thi sĩ người ơi mắt chưá chan
Hồn bay non nước đỉnh xa gần
Quyết không bẻ uốn cong ngòi bút
Theo lũ vô loài để tiến thân

Quốc sĩ nên không biết cúi đầu
Bán hồn cho quỷ sứ yêu ma
Ăn gian nói dối theo thời thế
Xuân Diệu Hoài Thanh đã thế ư?

Thôi nhắc làm chi đầy tủi hận
Căm loài quỷ dữ mất lương nhân
Văn chương thơ phú đầy ân oán
Tố Hữu Lan Viên bóng ác thần

Hậu thế ngày nay lệ ưá sầu
Cái thời bưng bít đã đi qua
Nhân văn giai phẩm là yêu nước
Tức tưởi hồn oan hận nước nhà

Phan Khôi Trương Tửu với Hoàng cầm
Nguyễn Bính Hoàng Chương cùng Hữu Loan
Lịch sử còn ghi sao kể xiết
Oan hồn sông núi Nguyễn Tường Tam

16 .07.2008 Lu Hà



Phơi Luá

Khi con tu hú gọi muà hè
Dạo rực hoa lòng phượng vĩ ơi
Cháu lại cùng bà phơi luá mới
Sân vàng óng ánh đẫm mồ hôi

Bà bảy mươi rồi tóc bạc rơi
Giưã trưa nóng nực quá đi thôi
Rát bàn chân trẻ vưà lên chín
Lẽo đẽo theo bà đạp luá tươi

Năm tháng qua đi lại nhớ nhà
Đất trời đâu phải ở quê ta
Mưa hay nắng vẫn thường thay đổi
Miền trung du sáng nắng chiều mưa

Hồn Bà phiêu bạt ở đâu xa ?
Cháu gửi tiền xây lại nấm mồ
Có biết chăng tìm về cố quốc
Xa quê hương gửi đám mây đưa

Ba mươi năm về lại thăm nhà
Nhìn lại cái sân cháu nhớ Bà
Chiều nắng xanh lam cơn gió lạnh
Hàng cau thấp thoáng bóng chiều tà…!

2008 Lu Hà



Quái Lạ Làm Sao

Quái lạ làm sao vẫn mộng mơ
Nưả đời hoài niệm nỗi niềm xưa
Tâm tư trí tưởng cùng ai nhỉ
Càng già càng dẻo lại càng thơ

Đời tớ giang hồ khắp tứ phương
Đông tây nam bắc thú ngang tàng
Lên rừng vượt suối lần theo biển
Xuống núi băng sông nỗi đoạn trường

Nay cứ thảnh thơi với tháng ngày
Ung dung thong thả cánh bèo trôi
Việc đời man mác cung trăng gió
Thế sự buông trôi hưởng phúc trời

Công việc hàng ngày cứ nhởn nhơ
Cơm ăn ba bưã sức dư thưà
Không lo bận bịu đời ân oán
Ngũ thập thiên tri chén rượu đào

Huyết mạch tâm can sức tráng cường
Ngâm nga hồ thỉ kiếp tha hương
Trắc bằng réo rắc ham thi phú
Gió thoảng tâm hồn khắp tứ phương

Tớ vẫn an cư ở cuối trời
Đại bàng rũ cánh lệ từng rơi
Anh hùng sinh phải thời ly loạn
Ngoảnh mặt trông ra tóc bạc rồi….!

Xuân Kỷ Sửu 2009 Lu Hà



Sản Phẩm Chế Độ
thơ cho em Nguyễn Hào Anh

Như hồn ma hiện hình
Tên gọi là Hào Anh
Chiụ nhục hình tra tấn
Trần gian Hồ Chí Minh

Cặp thú dữ Đầm Dơi
Sinh ra mất tính người
Tham giàu sang phú quý
Máu rỏ nuôi tôm tươi

Hào Anh mười bốn tuổi
Tuổi trẻ còn non dại
Nào đã biết gì đâu
Mang thân tôm bại hoại

Đưá nào đã đánh em
Rắn độc nuốt lương tâm
Mã Ngọc Thơm quỷ cái
Huỳnh Thanh Giang chủ tôm

Vi vu Hồ Chí Minh
Điệu sáo thảm trời xanh
Khoá chặt tâm hồn Việt
Còn đâu cho Hào Anh....

10.5.2010 Lu Hà



Sao Tàn Trăng Bạc
hoạ thơ Hoàng Huy Giang

Xuân chớm hoa lòng lại giã đi
Thương tình thu rụng cóng tê vai
Non đoài sương lạnh hồn dang dở
Bỏ lại chiều hôm giưã tỉnh say !

Tráng sĩ đeo guơm lên ải Bắc
Quan san muôn dặm nuối tơ lòng
Sả thân vinh nhục vì ai nhỉ
Nghe tiếng ngưạ reo vọng núi sông

In dấu chân anh nhỏ máu hồng
Chân trời xa thắm dõi mây mong
Xuân qua thu lại nhiều thương nhớ
Tưởng bóng ai về với gió phong….

Sáng tối nhìn lên dãy núi xanh
Ầm ầm thác đổ bọt sôi nhanh
Thông reo bờ suối lòng se thắt
Con bướm tìm hoa trụi lá cành

Trằn trọc bao muà em nhớ anh
Nỗi buồn hiu quạnh đêm tàn nhanh
Hải đường lả ngọn hương man mát
Thương đời thiếu phụ mái đầu xanh

Đêm về gió thổi từ phương Bắc
Nghe tiếng hồn xa dạ chẳng sờn
Em khóc thương anh bên vọng gác
Chập trùng ánh lưả trái tim son

Vắng anh chim chóc buồn ca hát
Em ở lại nhà gối lẻ đôi
Tóc rối buồng the lười chải chuốt
Còn đâu son phấn thắm hoa cười

Cứ phải ra đi vì núi sông
Cho em năm tháng héo trong lòng
Bao nhiêu thân xác vùi khe suối
Trập trùng quan ải gió mênh mông

Kẻ thù truyền kiếp mộng xâm lăng
Thế kỷ văn minh cảnh phũ phàng
Trăng sao đêm dõi tìm Bắc Đẩu
Gưỉ gắm tình em bao nhớ mong

23.9.2009 Lu Hà  






Thơ Tâm Tình Chùm 68


Sầu Cảm Chiều Hôm
hoạ thơ Hoàng Huy Giang

Bảng lảng chiều nay lại ngẩn ngơ
Lao xao ai hát giưã sương mù
Thương yêu sao bốn muà hưng phế
Như bướm hoa xưa hẹn sớm chiều

Lặng lẽ nhìn nhau tạnh gió đông
Hàng mi đẫm lệ thắm môi hồng
Xa nhau vương vấn mùi ân ái
Năm tháng ăm thầm bao nhớ mong

Hoàng hôn lồng lộng bóng thơ ngây
Ảm đạm thu bay nhẹ sắc gầy
Vàng bay theo gió còn quay lại
Trùng dương dặm thẳm có ai hay…

Chiều lạnh trăng lên cảnh mỹ miều
Hồn thơ mây gió bạc phiêu diêu
Ngất ngây bao nỗi niềm xa nhớ
Theo cánh chim trời mang xót đau

Sầu cảm chiều hôm lại nhớ em
Giăng giăng ánh mắt tóc hương huyền
Trăng sương thấm đẫm vành môi ướt
Nhắn gưỉ bao lần vương cánh chim.

14.12.2009 Lu Hà



Sầu Tận Huyệt
hoạ thơ Nguyễn Tứ Phương

Bao xót đau hờn dâng nghẹn cổ
Thuở kiêu hùng chiến trận năm xưa
Những bóng ma khóc than bên mộ
Hận dương trần tủi nhục sầu đưa

Máu đã khô cho đời thống khổ
Cõi ta bà thê thảm điêu linh
Quê hương ơi! Tận cùng sinh lộ
Cộng sản về gieo rắc sát sinh

Bãi tha ma hội ngộ tao phùng
Cảnh phế hoang trào lệ ngấn rưng
Thân xác ai oan hồn mất thổ
Những cô hồn tủi khổ buồn chung

Cơn điạ trấn diêm la điạ phủ
Hận trời cao thấu đến thần linh
Hồn ma gọi tấm lòng thiện mỹ
Cõi thế nhân oan khổ trắng trinh

11.6.2009 Lu Hà



Sầu Vương Năm Tháng
hoạ thơ Hàn Thiên Lương

Lưu luyến trăng tàn một khúc sông
Lục bình thơ thẩn đọng hơi sương
Đàn con mỏi cánh tìm nơi trú
Xao xác hoàng hôn rụng lá vàng

Đất khách xa nhà chén rượu cay
Năm châu dồn lại một trời mây
Tổ xưa tan tác chiều mưa gió
Khắp chốn chim trời tản lạc bay !

Thánh thót vàng anh giục tiếng đàn
Thê lương nợ cũ áng mây đen
Ngẩn ngơ thềm cưả kià ai nhỉ
Dãy núi xa xa lộng gió ngàn

Rì rào sóng vỗ vọng trùng dương
Chiếc bách nổi trôi bao xót thương
Xứ lạnh mai vàng còn đợi chủ
Chuông chuà hoa lặng mộng quê hương

Nếm trải gian truân sầu biển lệ
Non xanh nước biếc khóc ngàn dâu
Trải dài vô tận hồn thu thảo
Hờ hững thời gian cỏ uá màu …

28.1.2010 Lu Hà



Say Nghiện Mác Lê

Một kiếp nhân sinh một cuộc đời
Mà ai cũng chẳng giống như ai
Tâm linh ẩn hiện muôn màu vẻ
Thiện ác chen nhau hoa cỏ tươi

Cái thú đam mê cũng khác nhau
Người hay bài bạc riệu quên sầu
Cho vay nặng laĩ say tiền bạc
Tưủ điếm cao lâu lơi lả hoa

Cái nghiện sinh ra cũng đủ vành
Riệu chè trai gái mộng quyền hành
Tham quan cố vị hôi mùi sái
Thứ đến kể là nghiện khói xanh

Bại hoại thuần phong sợ lắm sao
Đời nào chẳng có thấm vào đâu
Bạc đầu con nghiện lâu già nhất
Chủ nghiã Mác- Lê uống máu đào

Sái thuốc Mác- Lê lúc hết thời
Đàn anh quốc tế đã thôi chơi
Nga xô hấp hối đòi cai nghiện
Đổi mới tro tàn lơ lửng bay

Nhìn đám tro bay đất nước tàn
Một đàn nô quốc lũ vong thân
Độc tài đảng nghiện say màu máu
Tín ngưỡng chiêu bài mượn phấn son

Đảng cũng rêu rao cai nghiện thôi
Thị trường kinh tế áng mây trôi
Tấm thân tiểu quốc phò vương quốc
Á phiện Trung hoa sống laị rồi

Môi lại kề môi răng hít răng
Hà hơi thổi ngạt nghiện càng hăng
Non sông phụ tử nghiền cơn nặng
Say khói Mác- Lê giấc mộng vàng…

Chỉ trích Đông âu tan khói mây
Anh em thề thốt chẳng kiên trì
Nhớ xưa uống máu lời gan ruột
Nhuộm đỏ toàn cầu mới chịu thôi

Hẹn biển thề non chót nặng lời
Tình thương giai cấp ở muôn nơi
Năm châu tứ hải là huynh đệ
Ôm súng say men giết chúng loài

Vô sản liên minh hỡi các anh
Bần cùng sôi máu hận trời xanh
Tam vô chủ nghiã đồng xây đắp
Khói thuốc thiên đường mộng hiển vinh

Tiên tri Các Mác thật ranh ma
Lận trắng con đen thủ đoạn cao
Tôn giáo người ta vu thuốc phiện
Vô thần cũng nghiện vậy thì sao?...

Tiên nâu đồng chí hút cho say
Các Mác la bàn chỉ lối đi
Sống chết muôn dân là thượng đế
Độc quyền dân chủ ở trong tay

Nghiện ngập ma cô thật sướng đời
Mị dân sáo ngữ dễ như chơi
Tôn xưng giáo chủ là khoa học
Cho chúng thần dân dở khóc cười

Các Mác ma thần của nuí sông
Say xưa quỷ đỏ nguyện chung lòng
Đắp xây tổ quốc hành tinh đỏ
Biện chứng sử quan vỏ ốc không

Phét lác như thần con nghiện say
Lên cơn đói thuốc lũ vô loài
Mượn màu học giả che tâm điạ
Nghiên cứu gì đâu một lũ say.

Thế kỷ lầm than vẫn chẳng tan
Bao nhiêu chết chóc cảnh điêu tàn
Âm hồn Các Mác còn lồng lộn
Nhắm mắt tam vô vẫn sói mòn

Chỉ taị đảng ta chót nghiện rồi
Hơn năm triệu đấy thảm thương thay
Tuyên truyền sái phiện bao đồng chí
Mất thuốc Mác Lê mất cuộc đời….

15.5. 2008 Lu Hà



Say - Tỉnh
hoạ thơ Dương quân

Say
Ngất ngưởng ông say chút tật nghiền
Thân tàn ma dại với ma men
Xông pha giưã chốn đường vô vọng
Sóng cả lênh đênh khóc biển tiền

Khói thuốc hồn bay đầy khoái cảm
Phiêu lưu mộng ảo với nàng tiên
Cho hay độc hại còn mê muội
Tỉnh nợ đi thôi chẳng hối phiền


Tỉnh Lại
Vầng dương thúc dậy sáng dương gian
Cảnh đẹp đời vui nỡ héo tàn
Nhớ nước thương nòi tình viễn xứ
Chôn rau cắt rốn cỏ hoang vàng

Lũ chúng côn đồ băng đảng cướp
Dân đen tím ruột khóc buồn than
Muà thu đi hẳn trời sao lặn
Mấy thập kỷ qua vẫn nát tàn...

25.7.2009 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét