Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

THƠ MỚI CHÙM 71 VÀ 72



Thơ Tâm Tình Chùm 71 


  






Than Đời Ngắn Ngủi
Chia sẻ cùng hương hồn Trần Tế Xương


Đệ nhất văn chương có Tế Xương
Gặp thời nho mạt đổi Cao Xương
Tám khoa thi mãi mà không đỗ
Vẫn tiếc văn tài cái bút lông….

Hậu thế ngàn thu nhớ đến ông
Văn thơ như thế đáng ngàn vàng
Ra đi tên tuổi còn lưu lại
Hơn mọi bia danh miệng thế trần

Bảng nhãn thám hoa có sá gì
Vua ban tên tuổi vẫn mòn trôi
Thiếu gì tiến sĩ mang danh hão
Ông tú thì sao đã kém ai?...

Ông cứ than hoài cái chữ nho
Quốc âm quốc ngữ cũng nên trò
Tung hoành bút sắt vươn thời thế
Nhầm chốn đầu thai có biết đâu ?….

Tôi đọc thơ ông mến cảm thông
Vườn hoa gai góc hái bông hồng
Cuộc đời đau khổ buồn tê tái
Thơ để ngàn sau nỗi xót thương

Thôi nhé từ nay hận oán trời
Giận hờn ông cứ chưỉ oan đời
Vị xuyên Mỹ lộc rồi Nam định
Dở dở ương ương gã bất tài ?...

Chỉ tiếc rằng ông chẳng hợp thời
Tính tình ngay thẳng lụy trần ai
Tài năng như thế đành hoang phí
Tam thập vẫn còn để vợ nuôi ?....

Nếu quả tinh anh giống thặng thưà
Theo thời chuyển thế lập cơ mưu
Cưả hàng buôn bán thương bà Tú
Lấy vắn nuôi dài nuôi chí khí cao....

Thơ ông tôi đọc thấm sâu cay
Ý tứ thâm trầm hiếm có thay
Tài sức như ông mà thất thố
Thật thà tin bạn hết sinh nhai

Cứ tưởng nho sinh trong thế gian
Đa mưu túc kế trí như thần
Ưu thời mẫn thế xoay cơ nhiệp
Hay cũng Đào Tiềm trốn cưả quan

Sấp sỉ bốn mươi đã vội đi
Tuổi đời ngắn ngủi lệ từng rơi
Chìm trong biển khổ đời cơm áo
Thương xót cho ông chẳng gặp thời

Hồ Dzech Tế Xương Hàn Mạc tử
Sao mai bi lụy cuả tình thương
Đói nghèo bệnh tật hồn thơ gọi
Cái nghiệp văn chương thật phũ phàng….

2008 Lu Hà



Thày Hãy Yên Tâm
kính viếng Giác linh
Thày Thích Huyền Quang

Thày đã đi rồi đau thế nhân
Sương thu vương nặng cõi dương gian
Chín mươi muà gió còn lưu luyến
Thương đám con thơ lạc nẻo trần

Thày hãy yên tâm trở lại nhà
Sơn hà nhân thế chúng con lo
Đau thương chìm nổi còn bi lụy
Rầu rĩ mưa rơi những giọt sầu

Thế giới bàng hoàng khi biết tin
Đàn con lưu lạc nỗi thương tâm
Xa hương vẫn nhớ về quê mẹ
Đám rước chiều nay lệ ứa tràn

Nhớ lúc sinh thời bao đắng cay
Giam cầm tù tội ách ma chơi
Vô thần chủ nghĩa gây nên tội
Duyên nghiệp trầm luân nặng gánh đời

Thày có làm gì lũ chúng đâu
Tranh quyền cố vị chẳng màng mơ
Mà sao chúng vẫn hay gây sự
Khoá chặt cửa chuà mất tự do

Pháp nạn Thày kêu thảm nước non
Núi sông thầm lặng buổi hoàng hôn
Đêm còn tăm tối dài nô lệ
Tỉnh dậy đi thôi hỡi các con

Thày đã dạy rồi lẽ biến thông
Giang sơn gấm vóc lại huy hoàng
Nga xô cộng sản là minh chứng
Trận gió Đông Âu rụng lá vàng

Thời đại thông tin đã đến rồi
Bốn muà hoa lá lại xanh tươi
Tương lai Đạo Pháp cây đơm trái
Phật đã ngàn năm ở cõi đời !

2008 Lu Hà



Thế Cũng Trôi Qua
hoạ thơ tết Võ Đình Tiên

Xuân về viễn xứ cũng nôn nao
Hiu hắt trời Tây gió nghẹn ngào
Tâm dạ bâng khuâng hồi tưởng nhớ
Mây vàng lãng đãng nắng chiều qua…

Mấy chục năm rồi xa cố hương
Bờ tre giếng nước cái ao làng
Muôn loài sinh thái đua nhau hỏi
Hoa nở đào mai chớ vội vàng ?...

Phố xá âm thầm hương khói bay
Tàu xe nườm nượp nỗi u hoài
Ngược xuôi chuyên chở thuyền xa bến
Nặng nỗi truân chiên bạc cõi đời…

Dạo ấy dừng chân trước cưả đình
Ba lô nặng trĩu nắng tàn nhanh
Chiều tà heo hắt lòng đau xót
Hy vọng ngày mai hương gió thanh…

Từ chiến trường xa tôi trở về
Ngổn ngang trăm nỗi mối tình quê
Bà tôi chống gậy ra mừng đón
Nhà lá ba gian thoáng não nề

Tê liệt dày vò ông mấy năm
Năm nay tết đến cháu về thăm
Nhà ta cũng được chia phần thịt
Hợp tác bình quân vất vả thêm

Thế cũng trôi qua mấy chục niên
Cỏ cây hoa lá cũng phai tàn
Đời người mấy chục trăng tròn lẻ
Viễn xứ người ơi, có hão huyền?...

23.1.2010 Lu Hà



Thi Nhân Cưỡi Hạc
cảm tác khi đọc thơ Trần Thiện Hiếu hoạ thơ HTN

Ấy chết cụ Hà đã chín ba
Cuộc đời chinh chiến gió mây qua
Xót xa cố quốc mưa vần vũ
Để lại cho đời những tứ thơ...

Con cháu ngậm ngùi sao chẳng nhớ
Thù nhà nợ nước gánh trên vai
Nam nhi tuấn kiệt năm châu lục
Nuôi dưỡng tinh thần có mấy ai?

Tuổi hạc chân chì vui tuế nguyệt
Bạn bè thi hữu áng thơ văn
Sinh ly tử biệt còn xao xuyến
Yêu nước thương nòi dạy cháu con !

Trời Phật thiêng liêng tình hiển lộ
Bệnh xơ lão hoá vượt giang đầu
Cuồng phong giông tố xin nhường bước
Thong thả thuyền trôi cập bến bờ...

Thi Sĩ ngông cuồng xưa đến nay
Phù du trọn kiếp bọt bèo trôi
Công danh nam tử ai chăng tá?
Cưỡi hạc quy tiên hẹn tháng ngày...

12.8.2010 Lu Hà




Thi Sĩ Đỗ Quý Bái Hỏi Thăm Lại
tặng Lu Hà

Quốc phục mang ngày hôn lễ cháu
Là do người bạn khoác vào cho
Tiếp tân nhà gái theo thông lệ
Sao thấy y như khỉ đóng trò

Cám ơn huynh đọc mấy bài thơ
Đệ tếu vui thôi thật chẳng ngờ
Lại được đại ca vui vẻ hoạ
Lòng đệ hân hoan tưạ mở cờ

Đệ đâu dám nhận chức tiên sinh
Xin với Hà huynh chớ hạ mình
Thi sĩ anh em đều bạn cả
Lời huynh nhận xét thật cao minh

Đệ tuổi con rồng thế đấy thôi
Năm nay bẩy bó đã già rồi
Ngoan Đồng tính nết lần khân lắm

Bà bạn đặt tên : Đỗ quỷ Tồi
 Lạc Thủy Đỗ Quý Bái 






Thơ Tâm Tình Chùm 72


Thơ Của Anh
tặng Trần Trung Đạo

Thơ của anh là cốc nước tràn
Lá muà thu khắc dấu điêu tàn
Hoa hồng trắng bốn muà gai góc
Tuổi ấu thơ bao nỗi tủi hờn

Thơ của anh là vạn cuộc đời
Cầu bơ cầu bất ở muôn nơi
Bầy chim non thiếu nơi nương tựa
Cháy nắng Sài gòn tìm bóng cây

Thơ của anh cho bé không trường
Đói ăn thất học thiếu tình thương
Cho bà mẹ nợ con dòng sữa
Đi bán máu và gục giữa đường

Thơ của anh cho những thiệt thòi
Một thời trai trẻ sớm qua trôi
Ngày xưa kiêu dũng canh phòng tuyến
Giờ đã thân tàn biết mấy ai

Kể hết làm sao những nỗi buồn
Giọt thơ thấm đẫm ướt từng trang
Mà bao năm tháng anh từng traỉ
Ở một miền quê lá uá vàng !

Lu Hà



Thu Vẫn Chưa Tàn
nối thơ Kim Tiên

"Thu vẫn chưa tàn .. gió bấc xoay
Khí trời lạnh buốt .. nhánh hoa gầy
Thân cây trơ lá .. rơi vàng lối
Nắng ở nơi nào .. sương ướt vai"

Nắng ở trong lòng cô đấy thôi
Hỡi người thục nữ má hồng tươi
Tình ai lay động xoay chiều gió
Cúc nở phượng tàn cô gái ơi!

Cô lại cười vui với tháng này
Bài thơ cô viết thật là hay
Phương xa nhắn gửi lời tri ngộ
Cô chẳng giận tôi trót vắn dài...?

Trăng tàn dưới nước sóng lao xao
Sầu thảm trên sông ướt má đào
Xanh thắm cây kia nay héo uá
Mây bay gió cuốn đời về đâu?

Gió lạnh trăng soi đêm tĩnh mịch
Mò tìm giấc điệp mộng hư hao
Nguyệt khuyết tình vơi hồn lẻ kiếp
Đoạ đầy tiên nữ đáy ưu sầu

Bưã trước mấy dòng gửi tới cô
Mà cô hờ hững lại làm ngơ
Nào ai mộng ước gì thi bá
Cho sóng thuyền trôi chẳng bến bờ...?

20.9.2011 Lu Hà



Thương Cánh Hoa Tim
hoạ Hai Sắc Hoa TiGon cuả T.T.Kh

Nhớ muà năm ngoái đoá TiGon
Thoang thoảng hương bay gợi nỗi buồn
Tôi thấy lòng mình tê tái quá
Ngậm ngùi thương mãi buổi hoàng hôn

Thuở đó ngày xưa thật lạ lùng
Rì rào nắng trải lót bờ phong
Ngây thơ tôi vẫn tin đời đẹp
Muôn cánh hoa tim chẳng biến lòng.

Tôi biết làm sao được hở trời !
Người đi biền biệt áng mây trôi
Đường xa vút bóng mờ sương thẳm
Để lại vườn tình hoa lá rơi !

Người vẫn thường hay đứng ngắm tôi
Mê say nét bút vẽ hoa cười
Chân dung vương vấn hồn thi sĩ
Mái tóc mây bay sợi rối bời .

Thơ thẩn chiều nay lại nhớ người
Một muà hoa trắng cuả chia ly
TiGon lả tả rèm buông phủ
Lạnh lẽo đèn khuya lệ nến rời !

Một bước chân đi phận bẽ bàng
Dưới dàn thiên lý khóc bi thương
Ngoài kia sương muối rơi nhiều lắm
Ai biết đời tôi chịu lỡ làng!

Pháo nổ hoàng hôn ngớ ngẩn thu
Cuộc đời như thể giấc chiêm bao
Người đi xa lắm tôi buồn nhớ
Áo trắng cô dâu gió lững lờ…

Tôi nhớ thương ai hận một đời
Buồng không lạnh ngắt chỉ mình tôi
Chồng tôi năm tháng sao hờ hững
Cỏ uá cành khô cách biệt rồi…!

Eỏ lả lược gương trống trải nhà
Buồn xem tiểu thuyết đoá hoa xưa
Có ai viết cánh hoa tim vỡ
Như thể lòng tôi tuyết trắng pha

Tôi vẫn không quên tiếng thở dài
Ngày xưa người đã nhắc cho tôi
Tình ta như cánh hoa tim vỡ
Anh sợ đời ta cũng thế thôi.

Tôi nhớ canh khuya tiếng gọi đò
Bên bờ sông vắng lá vàng thu
Đường phong xa thẳm mù sương cát
Dấu bóng người xưa vẫn nhạt nhoà

Sau trước thì tôi đã lấy chồng
Ngàn thu buồn lắm bóng tà dương
Hoàng hôn phủ xuống đời tôi khổ
Người ở phương xa có tủi lòng ?

15.2.2010 Lu Hà



Thương Khóc Cho Đời

Chẳng biết hát hò chẳng muá may
Làm thơ ai oán khóc cho đời
Chẳng may sinh phải thời tao loạn
Cóc nhái nhảy lên để dạy người

Bao nhiêu oan trái kiếp lưu đày
Đất nước điêu tàn đắm biển khơi
Quê mẹ xa xưa thành chốn lạ
Về thăm nước mắt lại vơi đầy

Vẫn sông vẫn nước bến đò xưa
Đứng laị thời gian tiếc ngẩn ngơ
Cái buổi thiếu thời bao kỷ niệm
Giờ đây xơ xác bóng hoang vu

Chẳng thấy vui gì chỉ khổ đau
Về quê phố xá mải nhìn sau
An ninh chưa chắc toàn thân mạng
Một nhát sau lưng chuyện bất ngờ

Giờ chẳng ghét nhau chỉ nhớ thôi
Một thời trai trẻ căm thù ai?
Sinh ra bú mớm nuôi lòng hận
Chúng dạy giết người hoa máu tươi?....

Thiên đường như cõi mộng tương lai
Giai cấp đấu tranh kẻ vẽ vời
Tẩy não nhuộm hồn em bé nhỏ
Lớn lên đâm chém mới thành người

Thi đua dũng sỹ được nêu tên
Khắp chốn xa gần ngập giấy khen
Âm phủ trần gian tràn tước hiệu
Anh hùng quét rác vẫn đua chen?

Ta chỉ có thơ để khóc than
Chẳng mong cho được chữ văn nhân
Thế mà có kẻ cười như mếu
Thơ của người ta nhận vĩ nhân

Tài năng chẳng có cứ trơ ra
Dối trá gian manh cả với thơ
Thơ phú làm gì cho nhục nhã
Ngàn thu tiếng xấu vẫn còn lưu...!

2008 Lu Hà



Thương Tiếc Cho Anh

Nuối tiếc cho xuân quá nửa tàn
Thương chàng thi sĩ lỡ trăng non
Thơ hay là bởi do trời định
Đâu có trường nào dạy viết văn….

Họ đã dắt anh đến cổng trời
Vô tình đạp ngã xuống âm ty
Cây đa rụng lá chiều thê thảm
Thơ thẩn hồn ma sợ bóng người !

Nhớ thuở hồn nhiên tuổi ấu thơ
Hương bay thiên phú trái anh đào
Tình quê cánh vạc ru con ngủ
Hạt gạo làng em đã gặp muà...

Xuân Diệu lăng xăng chăm bẵm Khoa
Lan Viên Tố Hữu cũng đò đưa
Thuyền trăng sóng nước say hồn bướm
Giưã chốn biển khơi đắm mịt mù....

Cứ tưởng học nhiều nâng cánh thơ
Bao nhiêu lý luận nhét cho nhiều
Châu Âu sứ lạnh hờn ma quái
Nối bước hồn tiên theo bóng nga

Muốn viết thơ hay có khó gì
Yêu từng ngọn cỏ gió heo may
Con tim không chưá căm thù hận
Chân thật xót xa mọi kiếp đời !

Thế kỷ đau thương ôi thế gian
Nhân tình bạc bẽo với thi nhân
Bẻ cong ngòi bút khoe gian dối
Văn phịa phì gia giữ phú quyền...

Thơ chết lâu rồi có biết không?
Chân dung đối thoại rõ văn chương
Thị trường kinh tế tranh thời thế
Hành tỏi tương gừng bán mắm dong

Nghệ thuật nhân sinh trong tối tăm
Lập loè đom đóm suốt canh tàn
Vô tiền khoáng hậu sao ranh thế
Chia chác cùng nhau dễ kiếm ăn....

Đưa chuyện văn thơ ra kéo co
Vừa xoa vừa đấm khéo hay trò
Tò mò thiên hạ bầy câm điếc
Ngơ ngác hầu bao dễ kiếm sao?...

Thiên phú ngày xưa để ở đâu?
Thần đồng phát tiết khí anh thơ
Trái tim lầm lỡ nên ra nỗi
Kể chuyện tầm phào cũng bẫm to...

Đáng tiếc cho ai nửa cuộc đời
Hồn thơ nhân ái chết tươi rồi
Rèn văn luyện chữ tung chiêu quái
Tẩy rửa làm sao được hở trời…

2008 Lu Hà















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét