Thơ Tâm Tình Chùm 73
Tình Cô Bán Chiếu Gon
Kính bái hương hồn nữ nghi học
sĩ
Nàng ở tây hồ bán chiếu gon
Xiêu lòng quân tử buổi hoàng
hôn
Đi đâu mà vội cho ta hỏi
Ướm hỏi cô nàng đã mấy con?
Đừng chớ vội vàng dưới bóng
trăng
Tuổi vàng chanh cốm áng xuân
hồng
Mối mai chưa có người thăm hỏi
Chồng vẫn chưa ai, sao có
con ?
Tơ duyên Nguyệt Lão hay định
mệnh
Quân tử thuyền quyên bén lưả
nồng
Gái sắc trai tài chung góp sức
Kinh bang tế thế cứu non
sông
Văn chương uyên bác bậc kỳ
tài
Khắp chốn sơn hà dễ mấy ai
Học sĩ uyên thâm hàng cố vấn
Lễ nghi dạy dỗ lũ lang sài
Thương tiếc cho nàng gái
chính chuyên
Vì dân vì nước nỗi lo phiền
Năm canh vò võ mình em chiụ
Miệng tiếng trong ngoài lũ
nhỏ nhen...
Nguyễn Trãi chàng ơi có thấu
chăng
Côn sơn xa cách tháng năm
ròng
Sao chẳng chiụ yên mà ở ẩn
Tấm lòng ái quốc dưới sao
trăng…?
Chúng đẩy chàng đi, chàng đẩy
thiếp
Dứt lòng để vợ giúp quân
vương
Khuyên ngăn dạy dỗ cho ai chứ
Một nước cờ liều có biết
không?
Thiếp vẫn dùng dằng chưa muốn
đi
Nhưng chàng nghe bạn hoá ra
sai
Chui vào hang rắn đem thân mạng
Aí quốc trung quân món nợ đời…
Án sẵn từ ngày cứu Ngọc Dao
Chu di tam tộc để trên đầu
Lệ Chi đêm ấy trò gian kế
Lưỡi quỷ thị Anh máu đỏ ngầu...
Hồn ở suối vàng bao đắng cay
Ba trăm mạng sống thảm
thương thay
Lễ nghi học sĩ là oan nghiệp
Cứu mạnh Tư Thành ai có
hay?....
Căm giận oan hồn theo núi
sông
Thánh Tông xuống chiếu giải
oan chồng
Khổ chàng tuỉ thiếp sầu muôn
cổ
Dậu đổ bìm leo phận má hồng
Triều thần hoàng tộc bầy chồn
cáo
Lịch sử muôn đời nợ cháu con
Nỗi oan trung liệt bao giờ rửa
Cho mát lòng cô bán chiếu
gon?...
2008 Lu Hà
Tiếng Chổi Gọi Thu
cảm tác theo tâm bút cuả Trần
Trung Đạo
Xào xạc trong lòng hương gió
thu
Tấm lòng cố quốc nghĩ mà đau
Boston vắng vẻ đường hưu quạnh
Lữ khách bâng khuâng nỗi nhớ
nhà .
Thu vắng thu qua thu gợi tàn
Quê nhà đông lại khói sương
tan
Trái muà đâu phải vì xa cách
Khoảng cách thời gian gọi nỗi
buồn .
Bốn chục năm rồi nhanh thế
sao?
Hoà Cầm bãi rác thuở xa xưa
Lá thu xao xác tìm nơi chốn
Nam Lộc xe đò lỡ chuyến thơ…
Trước cưả Bồ Đề thu vẫn rơi
Thương ngôi Thiền Viện lá
vàng bay
Bóng Thày quét lá lay hồn
khách
Bên tách cà phê luống ngậm
ngùi .
Tiếng chổi bên đường ôi xót
xa
Gợi vào dĩ vãng nỗi thương
đau
Cuả thời niên thiếu tôi mười
tuổi
Quét lá cô đơn rụng lá sầu
...
Đà Nẵng vàng rơi khu phố xưa
Thương bao thân trẻ phận
không nhà
Ngây thơ nấp bóng chuà Viên
Giác
Giường gỗ màn thưa khóc lá
đa !
Tìếng chổi bên đường vẫn xót
xa
Quét vào thơ ấu thuở xa xưa
Bâng khuâng tư lự tôi thầm
nhủ
Bốn chục năm rồi như giấc mơ
.
12.4. 200 Lu Hà
Tiếng Hát Canh Khuya
hoạ thơ Hàn Thiên Lương
Nưả đêm ai hát sầu non nước
Một thuở xa xưa gọi cố hương
Xao xác cờ bay màu khói lưả
Rừng xanh rúng động quạ kêu
sương
Ngấn lệ đầm đià bao xót
thương
Ru hồn tử sĩ vọng non sông
Vi vu gió thổi chiều hoang
dã
Tê tái ngàn thu một cõi lòng
Thì thầm than thở giận bi ai
Ấm ức canh khuya tắc nghẹn lời
Trang sử thê lương đời chiến
sĩ
Nấm mồ vô chủ trăng mờ soi
Hưng phế đôi bờ lặng lờ trôi
Dòng sông chảy mãi nỗi u
hoài
Chặn quân xâm lược buôn nòi
giống
Nát thịt xương tàn máu lệ
rơi !
Tiếng ai như thể giọt mưa xa
Bể khổ trầm luân chốn mịt mù
Bóp nát con tim buồn xứ sở
Mênh mông thăm thẳm hận sơn
hà…
30.1.2010 Lu Hà
Tiếu Lâm Giả Cầy
Năm trăm trang sách nghìn
câu chuyện
Áp xuất xì hơi bảo tiếu lâm
Dở dói bỗng dưng in lếu láo
Nghìn thu tủi nhục cõi trời
Nam
Văn chương thum thủm quân
lèo lá
Hợm hĩnh đua chen chúng ngất
ngư
Lủng củng rườm rà câu tối
nghiã
Đầu đường xó chợ lũ ma cô
Nhật báo nhân dân chán mưá
thưà
Trải bao thập kỷ vẫn điêu
ngoa
Tuyên truyền dối trá quen lường
gạt
Bánh vẽ rêu rao bán bốn muà
Đại Hán rước về xéo tổ tiên
Tiếu lâm độc đảng đọc thêm
buồn
Vui đâu chẳng thấy cười thốc
tháo
Quốc khánh thiên triều chúng
nỉ non
Chính trị luồn trôn lòi dã
tâm
Lai nhai tục tĩu thói gian
dâm
U mê tăm tối mua ngòi bút
Kế sách ngu dân chuyện tiếu
lâm
Tò mò có kẻ còn ham muốn
Giềng mẻ húng lìu để kiếm
vui
Nhưạ mận tiết canh mùi thịt
chó
Giả cầy cuả đảng có ai hay ?
Nào có vui chi chuyện cáo cầy
Tiếu lâm cuả đảng mấy đưá
say
Xem qua tởm lợm buồn nôn mưả
Oán hận dâng trào máu lệ
rơi!
Cha ky chú kiết phường lòi
tói
Xã hội nhân văn khéo nỡm nờ
Ba triệu quyển vàng khoe trước
tác
Cha con nhà nó cứ pha trò?
Nhật ký Thùy Trâm hơn triệu
cuốn
Moi gan móc ruột đám dân
nghèo
Trường sơn đốt cháy cơn cuồng
nộ
Độc lập xảo ngôn với cáo hồ
Chiêu thức lỗi thời bằng khẩu
hiệu
Thông tin điện toán đã văn
minh
Tuyên truyền nhắng nhít đâu
còn chỗ
Thủ đoạn nào hơn Hồ Chí
Minh?
Bán nước buôn dân đảng chủ
trương
Tây Nguyên bô xít cảnh thê lương
Bùn lầy nước độc bao tang
tóc
Ung thư bệnh tật thiếu nhà
thương
Tiểu xảo cười vui đồ xỏ lá
Đô la cuồn cuộn đảng reo ca
Thăng Long lễ hội moi tiền tỷ
Đại gia tư bản khỉ sơn đầu
Thôi dẹp ngay đi trò khỉ đột
Vui trên vũng máu triệu con
tim
Ba Tàu lồng lộn ngoài đông hải
Hú hí giang sơn đã đắm chìm?
14.10.2010 Lu Hà
Tìm Dấu Chân Anh
hoạ thơ Thanh Huyền
Tê tái lòng tôi chiếc lá bay
Buồn như sầu muộn bóng vàng
nai
Hoàng hôn chiếc lá tìm trong
gió
Xơ xác điêu tàn in dấu phai
Thơ thẩn mình tôi ngọn gió
thu
Rưng rưng mắt lệ ngấn sầu tư
Chinh nhân dạm thẳm dài vô tận
Khắp nẻo dương trần anh ở
đâu?
Nguyện ước xưa anh lạc lối về
Lời như gió thoảng cuốn trôi
đi
Gió ơi! Chiếc lá sầu nhung
nhớ
Thoang thoảng bên tai hẹn nỗi
chờ
Mỗi độ thu về rụng lá vàng
Vàng bay xoá dấu có thương
không?
Con nai bé nhỏ tìm trong lá
Dấu vết chân xưa nặng xót
lòng….
25.8.2009 Lu Hà
Thơ Tâm
Tình Chùm 74
Tình Non
Nước
kính tặng đồng bào tỵ nạn
Chẳng phải tham lam tội lỗi
gì
Mà sao phải bỏ nước ra đi
Quê hương xứ sở người xa lạ
Năm tháng mòn trôi ở nước
ngoài?
Hương khói bàn thờ bao vấn
vương
Đàn con vong quốc nỗi bi
thương
Mênh mông sóng nước rơi
dòng lệ
Sớm tối đi về với gió
sương
Phật Giáo truyền thưà nức
nở than
Tin Lành Công Giáo cũng
theo chân
Đẹp đời giữ đạo nuôi con
cháu
Sức mạnh tinh thần để lớn
khôn
Áo vàng tràng hạt da cháy
nắng
Tay nắm chặt tay lớp sóng
tràn
Giáo sỹ tu mi hàng Phật tử
Trẻ già trai gái những thường
dân
Lớp lớp bồng bềnh thân xác
trôi
Đủ màu sắc aó thảm buồn
thay
Trùng dương biển động hồn
thê thảm
Tanh tưởi mùi hôi cá mập
bơi
Thập kỷ theo nhau giòng nước
trôi
Mà sao oán hận vẫn đầy vơi
Tượng đài ghi nhớ bao hồn
khổ
Gánh nặng biển Đông đất nước
này
Tội này ai phải chiụ cho
đây
Chiêm Quốc ngàn xưa nước mắt
đầy
Hay hỏi lũ người theo Các
Mác
Đấu tranh giai cấp nợ luân
hồi...?
Mỹ Nhật Phương Tây gương
toả sáng
Mà sao tổ quốc vẫn điêu
tàn
Một bầy cóc nhái khoe màu
đỏ
Kinh tế nưả vời hà hiếp
dân
Mức sống quê nhà bảo khác
xưa
Hơn thời Tự Đức thắp đèn dầu
Cởi trần đóng khố không
còn nưã
Xã nghiã tranh giành chúng
giết nhau
Nhờ ơn chú phỉnh Hồ gian tặc
Phúc đức cho dân khỏi cởi
truồng
Đã có cơm ăn và áo mặc
Tụng kinh xã hội mộng
thiên đàng
Sướng quá đi rồi muốn hỏi
chi
Cái thời Pắc bó đã qua rồi
Xưa kia cụ khỉ nhai cơm nắm
Thiên lý dặm trường vượt
biển khơi
Tư bản phương Tây còn kém
xa
Tham ô đồi bại chẳng bằng
ta
Nưả đêm hiếp đáp thân con
gái
Tội phạm côn đồ con số cao
Trộm cướp nổi lên con cháu
ông
Năm Căn băng đảng rất
ngang tàng
Liên minh thứ trưởng bầy
tham nhũng
Cộng sản gây bao tội chất
trồng
Bỏ nước ra đi tìm tự do
Tha phương nương náu khắp
tinh cầu
Liều thân quyết chí tìm
dân chủ
Con cháu dồi dào trí lực
cao
Lý lịch chẳng cần truy gắt
gao
Con ông cháu bố cũng bằng
thưà
Tài năng nảy nở hoa đơm
trái
Người Việt sáng danh đỗi tự
hào
Tôi có bài thơ gửi cố
hương
Đồng bào chia sẻ với tình
thương
Và bao thân phận người xa
xứ
Đoàn kết cùng nhau giống Lạc
Hồng
Nay tuổi cao rồi quá ngũ
niên
Tấm lòng kính bái với tổ
tiên
Việt văn sữa mẹ nuôi khôn
lớn
Ôn lại lời xưa tiếng mẹ hiền
Nước mắt chảy dài nhớ quê
hương
Dòng sông chảy mãi của
tình thương
Bao nhiêu vương vấn còn e
ngại
Hành lý kiểm tra chúng nhiễu
nhương
Máu đỏ da vàng vẫn thế
thôi
Nụ cười tiếng nói vẫn còn
đây
Mà sao ta phải nhìn sau
trước
Sợ kẻ tiểu nhân hãm hại
gì?
Ta đã xa quê quá nửa đời
Tư duy trí tuệ đã xa rồi
Không còn ấu trĩ như ngày
trước
Họ sẽ ghét ta kẻ lạc loài
Công an chăm chú nhìn nghi
kỵ
Hắn có về đây với ý đồ
Hay chúng dở trò vu khống
láo
Moi tiền ăn chặn giưã kinh
đô
Thương ai chót dại là dân
Việt
Nếu phải đầu thai ở nước
này
Bản tính vốn là người tử tế
Mà sao còn sợ cõi trần ai?
Quê hương đáng sợ thế kia
ư
Rắn độc sài lang chúng cắn
ta
Đất nước của mình mà tởm lợm
Ra đi không muốn trở về
nhà.
Biết đến bao giờ mới đổi
thay
Việt Nam trở lại với tình
người
Không còn bỉ ổi và đê tiện
Tôn trọng hiền nhân kẻ thực
tài
Bần cố ba đời làm lãnh đạo
Thành phần lý lịch phải
cho qua
Không còn ghen ghét đầy
gian trá
Giết kẻ nhân tài hại quốc
gia
Tôn Giáo tinh thần được trọng
coi
Ki Tô Phật Giáo nặng nghĩa
đời
Để nuôi sinh mệnh hồn dân
tộc
Thế giới tồn sinh vực giống
nòi
Nực cười nghe chuyện cái đồng
hồ
Kỳ cạch đồ nghề đi bán rao
Mệt mỏi hết hơi vì đuối sức
Hồ đi…. và bị bắt đi tù
Trời ơi! khổ nhục thế là
thôi
Nhầm lẫn một câu cũng hết
đời
Đất nước của tôi là thế đấy
Triệu người khăn ngói quyết
ra đi
Giải phóng miền Nam triệu
xác chôn
Hy sinh hạnh phúc cuả toàn
dân
Lưà nhau chữ nghĩa Hồ Mao
tặc
Đốt cả trường sơn giấc mộng
tàn
Đồng bào hải ngoại trăm vạn
mớ
Có kẻ chân tình chẳng nỡ
quên
Không thiếu bầy gà kêu cục
tác
Trứng vàng nuôi béo kẻ
chuyên quyền
Quốc nội điên cuồng vì chủ
nghiã
Nước ngoài lén lút gưỉ người
thân
Cho đi tỵ nạn là đi học
Đánh trống la làng lũ bất
nhân
Gian manh đục khoét chúng
buôn dân
Mầm mống từ thời vệ quốc
quân
Ám sát thủ tiêu vì chính
kiến
Văn thơ bồi bút tố cáo
gian
Trần Dần đi hẳn còn lưu lại
Một chút tình thương với
giống nòi
Vở kịch xưa kia còn tái diễn
Công Nhân Cha Lý lệ đầy
vơi
Nỗi lòng trang trải thật bấy
nhiêu thôi
Thức tỉnh hay không nợ
gánh đời
Quỷ sứ yêu ma sợ ánh sáng
Cũng như cộng sản sợ lời
ngay.
Thơ đã viết dài hồn vẫn
đau
Đầm đià nước mắt suốt canh
thâu
Giọt thơ thấm đẫm hoen
trên gối
Ai có đọc thơ nỗi cảm sầu
?....
Thơ có rắn rồng kết thúc
thôi
Nhưng mà nước mắt vẫn tuôn
rơi
Hỡi ai canh vắng xem thơ
nhỉ
Có hiểu lòng nhau ai với
ai !
22.3.2008 Lu Hà
Tôi Khổ
Thế Này
hoạ bài thơ cuối cùng cuả
T.T.Kh
Thu đến, xuân đi, tháng lại
qua
Mấy muà băng giá hẹn
thương đau
Ba năm dồn lại vuơng sầu tủi
Em vẫn âm thầm nhắc lại
đâu ?
Thôi nhé anh ơi, ngậm đắng
cay
Càng thương càng nhớ hận
chia ly
Vườn Thanh gió chướng
TiGon nát
Có viết thành thơ chuyện
đã rồi ?…
Tháng lại ngày qua chuyện
khổ tâm
Muà đông băng giá nỗi lòng
em
Bài thơ chan chưá ba người
đọc
Đan áo chồng em thiên hạ
xem …
Là khổ đời em anh biết
không ?
Ngàn năm lễ giáo chẳng
khoan dung
Thương đau nhỏ giọt tàn
canh lệ
Leo lắt đèn khuya giọng
não nùng
Dầu dĩ sầu tư một cảnh
tình
Bài thơ ưá máu khóc điêu
linh
Thuyền em thăm ván nào
quay lại
Đổi lấy hư vinh chỉ một
mình…
Oán trách làm chi một cuộc
đời
Từng đêm giông bão cánh
hoa rơi
Buồng the quanh quẩn hồn
tê dại
Thương khóc người ta chẳng
giữ lời !
Tôi giận hờn anh nỗi đắm
say
Mỗi dòng mỗi chữ viết sao
đây
Tâm hồn tù túng buồn thê
thảm
Tôi nhớ từng đêm nỗi oán đầy
Héo hắt tàn canh chẳng được
an
Ngoài trời mưa gió cánh
TiGon
Thương anh lầm lũi phương
trời thẳm
Khổ aỉ trùng dương tủi cực
thân
Anh ở phương nào có biết
không?
Lòng còn thổn thức nghẹn
ngào thương
Tuổi thơ non dại đâu còn
nưã
Thoang thoảng mùi hương em
lạnh giá gương...
Đông đến thu tàn trăng mờ
soi
Thương anh sao nỡ trách
không thôi
Mưa lòng rền rĩ theo năm
tháng
Trời hỡi, sao tôi khổ thế
này!
16.2.2010 Lu Hà
Tình Đời Người Ơi
Hoài Thu trọn vẹn tâm hồn
Trái tim đa cảm vàng son thuở nào
Thu là con cuả mẹ cha
À ơi, tiếng hát bài ca muôn đời
Ái hà bể khổ trần ai
Mảnh mai phận liễu hoa trôi cánh bèo
Hợp tan bao kiếp phù du
Lọc lưà dối trá tránh sao hở trời?
Năm canh rầu rĩ mưa rơi
Nhớ người tri kỷ dập vùi biển khơi
Tao nhân mạc khách mấy ai
Bao la trời đất người ơi vẫn còn...!
18.1.2011 Lu Hà
Tớ Vẫn
Còn May
Mồng bảy tháng năm chẳng gặp
may
Cái ngày khốn khổ của đời
tôi
Khắc tinh khoảng khắc cùng
hai nạn
Đã phải ra toà ai có
hay...
Cái số sinh ra chỉ nợ nần
Nợ tình nợ của nợ nhân
gian
Tiến vay chuá chổm bao giờ
hết
Tai nạn nhiều thêm tớ vẫn
còn
Có phải ta bà nợ thế gian
Hai lần cùng nạn nghiệp sầu
than
Tính người hấp tấp bao giờ
bỏ
Biết đấy hai lần tự hại
thân
Tớ vẫn đi xe thiếu tập
trung
Bao la dòng chảy trải
thênh thang
Cũng may mạng tớ do trời định
Tớ vẫn còn đây sức vẫn cường
Kính vấn ông bà thắp nén
hương
Tấm thân phù thể được an
khang
Mất của tốn tiền ai chẳng
sợ
Nhưng toàn tính mạng vẫn
còn hơn
Tớ chẳng đau đâu chỉ thấy
buồn
Làm sao tránh khỏi số gian
nan
Sinh ra khổ cực đầy tai hoạ
Là truyện vô thường của thế
nhân
Cái điều quý nhất vẫn bình
an
Chớ có bấn lên khổ cái
thân
Tai qua nạn khỏi rồi đi hết
Bĩ cực thái lai ngóng nắng
tràn
Tớ có lòng tin ở mệnh trời
Ôn hoà hiếu thuận tấm lòng
ngay
Hết đêm lại sáng từ đen tối
Nhất định trời thương chẳng
phụ người
Tớ vẫn an tâm đợi một ngày
Trời cho phước báu sẽ gần
đây
Vô thường tớ nghĩ là như
thế
Âm dương phong thuỷ có
ngày may!
Chú thích: Thơ viết về
chuyện tai nan ô tô ở Thụy Sĩ
ngày 8 tháng 5 năm 2008 Lu
Hà
Tình Yêu
Nước Sắt Máu
Kẻ vô học tự hào yêu nước
Sắt máu căm thù hận núi sông
Hồn sục sôi không ngừng giết mãi
Cho quê hương đỏ máu tươi hồng
Hắn hãnh diện đầu trâu mặt ngưạ
Khinh dân hèn trốn chạy lưu vong
Không cam tâm chịu đời ma dại
Là phản bội nòi giống núi sông
Hắn hùng hổ phun lời vu cáo
Vì bát cơm manh áo lợi quyền
Ôi! Tổ Quốc bao đời thắm thiết
Cuả riêng ta chiếm trọn mẹ hiền
Hãy tiến lên đồng bào thống khổ
Hỡi bần nông khố rách ăn xin
Theo chân Đảng giết người man rợ
Thế giới đại đồng đỏ máu tim
Kẻ vô học dấn thân yêu nước
Nuôi hận thù giai cấp đấu tranh
Đêm mậu thân kinh hoàng phố cổ
Pháo giao thưà đỏ lưả đồng xanh
Thương cho kẻ nhận mình vô học
Phun những lời rác rưởi thối tha
Lại nhận mình văn nhân trí sĩ
Hắn là ai loạn khẩu tà ma ?
Hãy đọc đi bao lời báng bổ
Năm Canh Dần rỏ lệ thương đau
Ôi! Hành tinh khắc sâu buồn tủi
Vì miếng ăn nuôi mãi hận thù...
16.1.2010 Lu Hà

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét