Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

THƠ SONG THẤT LỤC BÁT CHÙM 21 VÀ 22



Song Thất Lục Bát Chùm 21 

 





Bắt Người Vô Cớ

Chuyện chế độ công khai đàn áp
Đảng độc tài đè bẹp nhân tâm
Mấy ngày ấm ức Thu Trâm
Cam lai khổ tận tím bầm ruột gan


Ngày mười bốn mây đen chập tối
Hạt mưa rơi tê tái không gian
Bảy giờ tháng sáu xoay vần
Đất trời buồn thảm Bích Vân quán sầu...

Mưa nặng hạt mãi sao trần ải
Gió heo may lạnh lẽo người ơi!
Đấu tranh dân chủ mấy ai?
Hải Trâm Khương Thắng ngậm ngùi thở than

Trải gió bụi điêu tàn hưng phế
Nỗi oán hờn tủi hận nguồn cơn
Mục sư hai vị Thạch,Tôn
Chó săn rình rập lon ton ngửi mùi

Mười giờ tối sáu người tạm biệt
Vài bước chân Nam Hải tới nhà
Ngọc Thạch lên xe Honda
Taxi chờ sẵn mã tà buả vây

Chúng lao đến một bầy chó đói
Ép chúng tôi dơ dáy về đồn
Giao thông trụ sở công an
Đầu trâu mặt ngưạ dữ dằn như sôi

Cùng cầu nguyện sầu bi thánh giá
Tên ác ôn thượng hạ chân tay
Chúng mày câm miệng lại ngay
Cụ Liêm gọi điện ngậm ngùi hỏi thăm...

Thằng lớn tuổi điên khùng xông tới
Tát chị Khương xiả xói mặt mày
Điện thoại cướp trắng trong tay:
Gớm không còn dám gọi người báo tin...

Mục sư Tôn phòng bên la hét
Kêu toáng lên thảm thiết trời ơi
Cớ sao các ông đánh tôi?
Giấy tờ lục lọi đất trời đảo điên...

Chúng hoạch hoẹ ngang nhiên thẩm vấn
Bàn những gì trong quán Bích Vân?
Nam Hải là cuả công an
Trước sau cũng bị nhân dân bắt liền...

Đỗ Nam Hải dối gian trí trá
Đã khai ra tất cả các người
Còn tin vào hắn làm gì?
Đấu tranh dân chủ kiểu này nát tan....

Tôi chưa biết ai hèn ai đảm
Cái đảng ma tàn nhẫn là ai
Những trang hồi ký viết dài
Đời ông Tô Hải đắng cay muôn phần...

Điều thứ nhất dân oan đàn áp
Hèn thứ hai chó má ẩn danh
Bon chen thần tượng Chí Minh
Cha già dân tộc trời xanh thảm sầu

Chúng lồng lộn đêm khuya tra hỏi
Chị Bích Khương oằn oại máu chan
Toàn thân nhầy nhuạ trên sàn
Thu Trâm nhào đến một chân trúng đòn

Chuyện tôi kể chính quyền hung bạo
Chúng bắt người vô cớ bấy nay
Đàn bà con gái mảnh mai
Dập vùi nhân phẩm đoạ đày mãi sao?

Đời vẫn thế tự do chẳng có
Chẳng có gì cũng cứ đa nghi
Chó săn trọn kiếp tôi đòi
Sao lon thành tích bắt người kiếm cơm?

24.6.2010 Lu Hà




Công Hàm Bán Nước

Ngày  mười bốn tháng chín bán nước
Phạm Văn Đồng Hồ tặc thông qua
Công hàm thưà nhận giặc Tàu
Mười hai hải lý lấn vào biển đông

Tình non nước bốn phương sôi động
Chống nội xâm độc đảng Việt gian
Chí Minh thiên cổ tội nhân
Lưu manh truyền thống lường gàn muôn dân

Điện Biên Phủ giả nhân tráo nghiã
Ép thực dân tâm điạ hiểm sâu
Xiết vòng độc lập kim cô
Mưu mô cạm bẫy Mao Hồ chủ trương

Theo chủ nghiã nhai xương uống máu
Đất nước này sa đoạ vì ai?
Lương tâm đồi bại suy đồi
Tình làng nghiã xóm dập vùi còn đâu?

Bởi chính hắn cha già dâm tặc
Không rõ ràng nguồn gốc từ đâu
Mập mờ bí mật quốc gia
Hành tung dấu nhẹm yêu ma lộng hành

Xác thối rưã ruồi xanh lồng lộn
Bầy chuột dơi lộn nhộn tranh ăn
Văn nô đảng trí suy tàn
Mua bằng bán chức công an cắn càn

Không thể sống ươn hèn mãi thế
Hàng triệu người buốt nhói tim can
Nhìn trông Tàu cộng lấn dần
Quê hương ta đó muôn vàn thiết tha

Hãy đứng dậy giữ bờ yên cõi
Dẹp nội xâm chó sói vuốt nanh
Trước tiên loại bỏ Chí Minh
Hư danh huyền thoại Ba Đình phá tan

Kế tiếp đến Việt gian đủ loại
Từ trung ương cho chí điạ phương
Dẹp ngay chi bộ phố phường
Miền xuôi miền ngược đồng lòng đứng lên

Phải tự cứu giang sơn xã tắc
Phất cờ vàng theo bước cha ông
Xé tan cờ đỏ máu nồng
Nghìn năm ngọn sóng Bạch Đằng Cửu Long!

14.7.2011 Lu Hà




Cảm Nhận Chân Tình
chuyển thể thơ Sông Hậu: Ta Yêu

Tôi cảm nhận những lời yêu dấu
Người là ai sông Hậu thiết tha
Tình người sóng nước bao la
Âm thầm da diết thi ca não nùng...

Trải gió bụi dặm trường cách trở
Gió xuân thu cổ độ trăng lên
Ngậm ngùi tâm trí muôn dân
Bao năm đè nén con giun xéo quằn...

Tiếng mẹ đẻ linh hồn bách Việt
Theo bước chân thảm thiết trùng dương
Chắt chiu biển động mù sương
Thành xây khói trắng tang thương giống nòi...

Hồn tử sĩ hây hây gió thổi
Khắp muôn nơi quyết chí đồng bào
Năm châu bốn biển dạt dào
Lạc Hồng con cháu chan hoà niềm tin

Kià viễn xứ thi nhân nối bước
Thú văn chương đàn hạc theo nhau
Tâm hồn thức dậy say xưa
Sông Thương bến nước con đò tình chung

Không tiều tụy chung lưng đấu cật
Ngẩng cao đầu cất bút vì nhau
Nỗi niềm u uất chan hoà
Gieo từng hạt giống vườn hoa chân tình.

11.7.2010 Lu Hà




Lưạ Lời Mà Nói

Vẫn mấy chữ xào qua xáo lại
Để bao người bi lụy mê say
Vặt lông cạo gió làm gì?
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau

Con gà lão cục ta cục tác
Cưạ vô thần nháo nhác bon chen
Nồi da nấu thịt anh em
Mác Lê chủ nghiã nhấn chìm giang sơn

Ôi! Việt Tộc ngàn năm còn nhớ
Giống Lạc Hồng giao chỉ phơi chân
Toè ra mấy ngón lầm than
Le te vịt chạy bầy đàn thảm thương

Con sói độc bắc phương gầm rú
Chốn biên thùy máu nhỏ thành sông
Sinh linh đồ tháng chung lòng
Cánh tay thích chữ Bạch Đằng sục sôi

Sao không học cái thời oanh liệt
Bến Bình Than tuấn kiệt văn chương
Đập tan bè lũ xâm lăng
Bới lông tìm vết xem lưng làm gì?

Như cộng sản thế thời cơ hội
Lưỡi không xương lèo lái non sông
Lưà nhau giai cấp tiên phong
Độc tài đảng trị máu hồng tuôn rơi

Vẫn nhai nhải đầu dơi đuôi chuột
Một đạo tà ma bắt quỷ tha
Lưu manh bạn với côn đồ
Buôn văn bán chữ ba xu rẻ tiền

Đỉnh trí tuệ tiền nhân thời đại
Tây râu xồm chính trị ngất ngư
Bậc thày cố vấn hồng Mao
Cạo lông thủ lợn Trung Hoa giở trò

Cứ như thế thày trò xào xáo
Lũ vịt bày con cháu Việt Hoa
Độc quyền dân chủ tự do
Văn chương thơ phú cơ đồ vị vong

Nay hội tụ muôn phương ngào ngạt
Tìm đến nhau bát ngát hồn thơ
Tâm tình Việt tộc thăng hoa
Lưạ lời mà nói cho vưà lòng nhau!

20.11.2009 Lu Hà




Mở Cánh Tâm Hồn

Cổng Sài Môn tiếng đàn réo rắt
Giọng ca ngâm tha thiết bay lên
Tâm hồn thi sĩ lên men
Tâm tình mở rộng tuyệt nhiên ngỡ ngàng

Khách dạo chơi khuân vàng thước ngọc
Cũng mấy khi trần tục bi ai
Sinh ra chịu một kiếp người
Gặp bao khổ hạnh một thời thoảng qua

Cõi nhân thế gội mưa tắm gió
Chốn bụi hồng cây cỏ lầm than
Sầu đưa biển thảm nhân quần
Cam lai khổ ải lụy phần nhân gian

Ta muốn lánh phong trần thế tục
Tránh cuộc đời vinh nhục khóc than
Mà sao cảnh sắc vô vàn
Níu chân kéo áo mộng tràn tình si

Lòng xuân động người ơi ngây ngất
Bạc mái đầu thể chất tình thơ
Ái hà sóng dậy hồn mơ
Sức cường trí mở mới là thi nhân

Chớ lấm lét mặt nhăn mày ủ
Dạ thẳng ngay bày tỏ chân thành
Trẻ già trai gái vây quanh
Năm châu bốn biển chí tình bạn thơ!

21.11.2009 Lu Hà  






Song Thất Lục Bát Chùm 22



Nhớ Rừng
chuyển thể thơ Hàn Thiên Lương: Chim Lồng

Nghe chim hót nỗi niềm thổn thức
Tháng ngày trôi tấm tức thương đau
Tự do trời đất bao la
Cõi lòng thảm thiết đợi chờ nắng xuân

Cảnh xum họp bầy đàn tấp nập
Líu lo truyền từng tốp bay qua
Thương nhau cầm cố lệ nhoà
Xót thân nô lệ cảnh nhà dối gian

Hưá hẹn hão sài lang độc đảng
Thú chơi sang bọn chúng dã man
Gây bao thảm cảnh lầm than
Độc tài canh giữ tấm thân phũ phàng

Cứ sáng tối hãi hùng chim hót
Nhớ mẹ cha thống thiết kêu than
Rừng vàng biển bạc non ngàn
Hoàng- Trường lãnh hải máu tràn lệ rơi!

Lũ chúng nó đười ươi trác táng
Nói tiếng người dâm đãng điêu ngoa
Ngoại bang quỳ gối xin thưa
Bắt chim cầm cố để mà mua vui

Chim oanh khóc một đời uổng phí
Lỡ xa cơ tù tội than ôi!
Lồng son tủi hận u hoài
Thương rừng nhớ biển giống nòi tổ tiên!

3.7.2010 Lu Hà




Uá Màu Mực Phai
chuyển thể thơ Vũ Hoàng Chương: Lá Thư Ngày Trước

Trăng ảm đạm vương sầu vạn cổ
Mười năm dài thổ lộ bằng thư
Bâng quơ hò hẹn là hư
Sắt son mỏng mảnh duyên tơ lỡ làng

Rượu cứ rót đêm đông giá buốt
Chăn chiếu đơn thảm thiết tái tê
Cô miên rùng rợn hôn mê
Nỗi niềm tưởng nhớ sơn khê nẻo nào?

Gió âm hưởng lạc vào nệm gối
Gọi xa xăm bối rối hồn ơi!
Tơ tình sóng biển xa khơi
Cánh buồm viễn vọng tìm nơi bến bờ...

Hỡi năm tháng phai nhoà mộng điệp
Yêu đê mê trọn kiếp tàn phai
Mười năm còn chút này đây
Tình xưa e ấp trao tay mặn nồng

Cánh tay viết yêu thương lẩy bẩy
Nét thon gầy run rẩy đưa nhanh
Buổi đầu đâu dám em anh
Đơn sơ ngượng ngập tâm tình ngẩn ngơ...

Hoa hé nụ hồn thơ nếp giấy
Nhắc làm chi thuở ấy tươi xanh
Tương tư ảo mộng duyên lành
Đêm nay xế nẻo để anh nghẹn ngào...

Say đã gắng âu sầu hấp hối
Mưa, mưa hoài tê tái lòng đau
Gấm the từ buổi xa nhau
Vàng son mắt biếc bạc màu trần suy

Mình thương tiếc một thời dĩ vãng
Giấc mơ xưa lãng đãng chiều nay
Mây trời nhỏ giọt bi ai
Mấy tuần nằm viện bồi hồi thở than

Đêm dằng dặc nỗi niềm ai oán
Áo xiêm bay tủi hận làm sao
Mấy đêm mưa mãi liền nhau
Mười năm vọng lại uá màu mực phai...

Nghe lá rụng rã rời thân xác
Hồn bơ vơ xao xác màn đêm
Côn trùng rên rỉ con tim
Mưa càng nặng hạt nỗi niềm càng sâu....

Yêu sai lỡ để sầu vạn kiếp
Pháo vu qui tới tấp ngưạ xe
Chiều buồn đưa tiễn người đi
Mười năm còn lại chút này mà thôi...!

1.7.2010 Lu Hà




Bầu Bí Nổi Trôi

Thế mới biết bí bầu ngắn ngủi
Kiếp bọt bèo hoa nổi mây trôi
Bồng bềnh sóng vỗ muôn nơi
Khổ đau lận đận lệ rơi tật nguyền

Dù cho có tham quyền cố vị
Lấn chân rào hôi thối muôn nơi
Gây bao oán hận cho đời
Trăm năm chẳng trọn an vui một giàn

Cứ như thế ngút ngàn năm tháng
Cắn xé nhau phe đảng bạo tàn
Sân si sỉ nhục tâm thần
Đau thương tiên tổ giang san giống nòi

Hãy coi đó bí bầu mê lú
Lý tưởng suông mèo mả gà đồng
Hy sinh tính mạng coi thường
Đưá gian đưá thật bất lương khó lường

Hãy thương cho phận bầu kiếp bí
Khắp phương trời tìm lối thoát thân
Ưu phiền giải thoát thơ văn
Cớ sao trói buộc tâm thần khổ đau?

Một hồi trống đưa ma chẳng dứt
Mấy chục năm ruột thắt bào rơi
Tình thù ân oán trần ai
Tấm thân phù thể nổi trôi luân hồi

Lũ con cháu bồi hồi nuối tiếc
Cuả một thời lỡ bước đa mang
Tưởng đời thi sĩ thênh thang
Ngờ đâu chôn chặt đoạn trường tử sinh

Thân bầu bí vỏ xanh lòng đỏ
Gió thu đông giang dở khóc cười
Văn chương thi phú ở đời
Mưa sa sương rụng mây trời thoảng bay

Trên diễn đàn rượu say thúc giục
Tiếng thu ba thôi thúc nhau hoài
Nỗi niềm đè nén lâu ngày
Hôm nay có dịp tỏ bày ruột gan

Kẻ nói xuôi người quen nói ngược
Cứ lấn giàn sau trước bầu ơi!
Bí hay muôn sự tại trời
Tự do dân chủ nơi này sang trang...

Bầu với bí theo giòng sôi động
Sóng triều dâng lồng lộng quê hương
Nhân quyền con cuốc kêu thương
Vạn người lên tiếng cho lòng thuả thuê

Ôi! Tổ Quốc say mê huyền bí
Triệu con người mê muội lầm than
Bon chen theo đóm ăn tàn
Cam tâm nô lệ bần hàn dân đen

Bầu xót bí Trung Phần bão nổi
Cưả nhà tan dân đói mất muà
Tha hương cầu bất cầu bơ
Bát cơm manh áo ma cô bụi đời

Kià Thánh Đức hết thời cưả miệng
Theo chân người thân mạng chúng sinh
Cộng hoà dân chủ bất minh
Trải bao thập kỷ tan tành tháng tư…

Giờ nghĩ lại bí bầu chua xót
Người Việt ta tính nết lạ lùng
Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn!

20.11.2009 Lu Hà




Bức Thư Sầu Thảm
chuyển thể thơ Tô Thuỳ Yên: Tháng Chạp Buồn

Mưa lất phất mai vưà hé nụ
Gió heo may món nợ lao tù
Sinh ra trong cõi ta bà
Nỗi niềm oan trái thiên thu tủi sầu

Tết đã đến con chưa về được
Nghĩ mà đau thân xác rã rời
Nhớ thương biển rộng sông dài
Quan san cách trở tình người biển khơi

Xa biền biệt tái tê vô hạn
Suốt chín năm khổ tận cam lai
Trung Du Bắc Cạn Lao Kai
Khỉ ho cò gáy ma chơi rập rình

Con đã khóc hồn thành nước mắt
Có ai hay đời hết ban mai
Âm u nhặng đuổi ruồi bay
Tuổi con đã quá đắng cay muôn vàn

Thân đày đoạ chín năm áo vá
Hồn phiêu diêu lạc giưã tối tăm
Trải bao ác mộng âm thầm
Hàng hiên lã chã mưa dầm mãi sao?...

Buồn tưởng nhớ mai già đầu ngõ
Gió heo may thầm nhủ nở hoa
Xót xa tủi hận hồng đào
Tháng năm xơ xác uá màu sương rơi

Căn nhà lá chẳng ai tu sưả
Tấm phên tre ngọn gió luà qua
Sân vườn cỏ dại ganh đua
Khói lam ảo não mẹ cha âu sầu

Học cải tạo canh khuya thức giấc
Xã hội đen từng bước dã man
Từng bầy vàng vện chó săn
Trả thù quân cán con dân cộng hoà

Rừng Việt Bắc vi vu giá buốt
Chín năm dài sống xót là may
Sắn khoai nước suối qua ngày
Nuôi mầm hy vọng đất trời kinh thiên

Tết năm nay trời đen mây nổi
Giọt mưa xuân buốt nhói tim đau
Nhạn bay thăm thẳm sông hồ
Nhắn tin cầu nguyện mẹ cha an bình

Thư viết tiếp để dành cho vợ
Chắc em buồn như gió muà thu
Lơ thơ cỏ uá xác xơ
Dòng đời hiu quạnh thờ ơ chán chường

Gần thập kỷ buồng không vắng lặng
Những tiếng chim nhịp đập vang âm
Trễ tràng biếng trải cài trâm
Đầu bù tóc rối âm thầm khổ đau!

Kià bến nước đôi bờ hờ hững
Lục bình trôi lẳng lặng xót xa
Cá bơi dưới nước lờ đờ
Trên trời một cánh chim sa ngỡ ngàng

Xuân cứ đến não nùng bày tỏ
Xuân lại đi bỏ lỡ má hồng
Mưa xuân trằn trọc canh trường
Mưa nhoè ngấn lệ mắt nàng Hằng Nga

Còn ở đây xuân đâu thèm đến
Tấm chăn đơn lận đận vụng về
Âm u quang cảnh não nề
Gầm gừ cơn lũ con đê hãi hùng

Lòng cuả anh tan hoang đổ nát
Như con đê thảm thiết quê hương
Sóng tràn máu đổ thê lương
Nhọc nhằn vất vưởng vấn vương u hoài

Đêm thanh vắng muôn loài tê tái
Nhớ con đường sớm tối em đi
Hiu hiu ngọn cỏ rối bời
Ủ ê nhan sắc đất trời cảm thương

Bao kỷ niệm vợ chồng trỗi dậy
Dòng sông thương nước chảy nắng vàng
Hai hàng phượng vĩ rỡ ràng
Đầu xanh núp bóng ngô đồng bao la...

Hồn phảng phất miền xa quê nhớ
Gió lao xao thầm nhủ em yêu
Căn nhà như hư ảo tiêu điều
Em tôi bé bỏng dáng chiều dạ lan

Anh biết chứ nỗi buồn xa cách
Chín muà xuân mỏi cánh chim bay
Dặm trường cách trở canh dài
Hoa vườn ủ rũ phôi phai cánh vàng

Con chim khách quên đường chẳng đến
Lau sậy già tủi hận cành khô
Gợi miền gió cát xanh xao
Phi lao rền rĩ muà nào là xuân?

Đoạn thư cuối nỗi niềm trăn trở
Viết đôi dòng nhắn nhủ con thơ
T ừ ngày cha phải đi xa
Tháng năm lầm lũi bơ phờ xác xơ

Đời lặng lẽ bơ vơ trần thế
Nhà trống trơn nóc rỏ giọt rơi
Mắt nai ướt át đầy vơi
Mỗi lần có khách mừng vui ngập ngừng...

Con sáo sậu trong lồng đã chết
Chín năm rồi con biết vì sao
Cha con xa cách bến bờ
Vì ai gây cảnh âu sầu từng đêm?

Tình cốt nhục nghĩ thêm rầu rĩ
Tiếng côn trùng phụ tử xót xa
Nưả đêm thức giấc ngẩn ngơ
Màn đen thăm thẳm bơ vơ cõi lòng

Tuổi đi học mà trường không nhận
Hận căm thù bẻ ngọn vùi hoa
Chính quyền sủi bọt máu trào
Buá liềm cờ đỏ đạp đầu dân đen

Nếu có phải bước qua trường cũ
Vội đi nhanh vì sợ chúng la
Cái thằng cha nó đi tù
Lần hồi rau cháu muối dưa cua đồng...

Con cứ lớn ngày thương tháng khó
Mơ ước thành tráng sĩ thẳng ngay
Đàng hoàng dũng cảm ra người
Làm nên thế giới tinh khôi nét vàng

Tạo lịch sử oai hùng chiến cuộc
Đôi mắt đen tổ quốc reo ca
Hương nồng nắng hạ tóc tơ
Lâng lâng cắp sách tuổi thơ đến trường

Con yêu dấu canh trường đêm thảm
Nghĩ đến con ảm đạm sầu tư
Tiếc rằng lá rụng vàng thu
Mái đầu nhuốm bạc giấc mơ tuổi vàng

Muà hạ cũ băng băng tuổi trẻ
Thuở xa xưa phấp phới diều bay
Bỗng đâu ngọn cỏ sương rơi
Vẫn còn hồi tưởng đất trời nổi giông

Hồn vật vã thê lương thảm khốc
Đống tro tàn thành phố bi ai
Dép râu mũ cối khắp nơi
Nhà tan cưả nát đất trời đảo điên

Con nhớ nhé nỗi niềm than thở
Lời cuả cha thổ lộ đêm nay
Dặn dò sau trước mọi người
Cây nêu tràng pháo tết này vắng cha!

12.7.2010 Lu Hà




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét