Song Thất
Lục Bát Chùm 31
Vận Nạn
Giang Sơn
chuyển thể thơ Ly khách
Vượt thế kỷ nắng mưa tầm
tã
Gặp thập niên mây gió
thương đau
Kià bày đày tớ sang giàu
Chủ nhân đất nước bốn muà
thiếu ăn...?
Bao chuyện lạ thế gian kỳ ảo
Đổi danh xưng bè lũ ma cô
Mị dân bán chữ buôn nghèo
Đảng viên cộng sản phất cờ
nổi lên
Ruộng đất mất sân gôn
khách sạn
Con cháu ông phè phỡn ăn
chơi
Chỉ là một nhóm đười ươi
Thành phần cơ bản gà nòi kể
công
Chủ nhân ông công nông trí
trá
Đảng tiên phong láu cá cầm
quyền
Thắt lưng buộc bụng dân
hèn
Nuôi con ăn học cho nên giống
người
Lương hai trăm cầm hơi nuốt
cháo
Đầy tớ kia vo véo càng nhiều
Bạc vàng ngoại tệ bao
nhiêu
Chủ nhân đất nước tiêu điều
lệ rơi!
Dự án giả ruà voi thất
thoát
Mượn cuả công thắt chặt hầu
bao
Vô tư sả láng bao la
Cầm cân nảy mực tiền nào
chẳng mê
Buôn danh lợi học thuê bán
điểm
Râu yêu xanh gạ điểm mua
tình
Các em chán nản học hành
Mẹ cha ngao ngán gia đình
khổ đau
Hiệu trưởng cũng giở trò
cưỡng hiếp
Giáo dục gì mạt kiếp tú
ông
Răn đe cưỡng chế dân phòng
Đánh cho bạc mặt mấy thằng
lông bông
Lũ gian nhân hiệp thương
thành đảng
Lấy chỉ tiêu tư tưởng làm
đầu
Khắp nơi bày bán bì thư
Xã giao tiền mặt thay câu
mở đầu
Đi nằm viện ít nhiều biếu
xén
Tay trắng không biểu hiện
bất thường
Phép vua thua cả lệ làng
Các ca mổ xẻ giá vàng tính
theo
Muốn sống sót phải lo sau
trước
Không đủ tiền bước xéo cho
mau
Về nơi chín suối ông bà
Hàn huyên kể chuyện quê
nhà lầm than
Có đồng chí Putin thán phục
Trầm trồ khen chiụ được Việt
Nam
Văn minh chế độ lương tâm
Tuyệt vời y tế tím bầm ruột
gan
Người ta cứ chết lăn chết
lóc
Nạn giao thông tang tóc bi
thương
Bom roi đạn nổ chiến trường
Cũng không sánh nổi mặt đường
Việt Nam
Có những vụ bình yên tay
lái
Không có bằng đầy túi chẳng
sao
Bịt mồm khoá họng quan toà
Công an thù tạc la đà cùng
say
Lắm tài bổng chân dài lộc
lớn
Cuả trời cho chú chén anh
xin
Những em bé gái bán liền
Bên kia biên giới làm tiền
con sen
Bao giấc mộng thân quèn
bưng rót
Đời cu li thánh thót bon
chen
Họ hàng tấm tắc ngợi khen
Than ôi, nô lệ phận hèn ai
hay
Buồn xứ sở hại thay bá đạo
Quê hương tôi chẳng có tự
do
Hàng trăm tàu lạ thăm dò
Ngư dân cướp bóc máu đào
thảm thương
Bọn bành trướng trăm
phương nghìn kế
Vết dầu loang biên giới
xâm lăng
Mênh mông toàn cõi biển
đông
Tây nguyên bô xít hãi hùng
kêu than
Vẫn khoác lác vạn ngàn dũng
sĩ
Khí oai hùng thế kỷ Thạch
Sanh
Cớ sao bỏ mất thanh danh
Khom lưng quỳ gối hôi tanh
vì tiền
Hận thiên cổ lương dân chiụ
nạn
Lũ bất nhân hưởng nhận chu
toàn
Quan toà cùng với tội nhân
Chén anh chén chú tình
thân trong nhà
Ai yêu nước coi là trọng
phạm
Nói những điều thẳng thắn
công tâm
Một bầy rắn rết tối tăm
Công thần khai quốc hoang
dâm bạo tàn
Ngụy sử đảng bắt con trẻ học
Đường vòng vèo điêu trác
gian ngoan
Bài ca Tây Tạng bi than
Nước mắt cá sấu hỏi han ngậm
ngùi
Ai là kẻ giết người man rợ
Có nói không biến hoá vô
cùng
Vu oan giá hoạ hành hung
Phá tình đoàn kết từ trong
ra ngoài
Hỡi tiếng nói lương tri
dân tộc
Triệu đồng bào thổn thức
thê lương
Giang son con cháu Lạc Hồng
Trở thành mai miả nỗi lòng
nguồn cơn
Chặn ngay lại bất nhân quỷ
dữ
Rập theo bài xảo trá ngoại
bang
Các đồng chí ở bắc phương
Môi răng bầm dập máu sông
ngập tràn
Nền văn hiến coi dân vạn đại
Xé u minh tăm tối nhìn ra
Bắc Nam chung một mái nhà
Ba mươi dân tộc ruột rà thủy
chung
Chớ mắc bẫy vào tròng gian
tặc
Mẹo ngu dân hiểm độc vô
cùng
Chớ tin giấc mộng thiên
đàng
Lấy tâm mà xét tấm lòng thẳng
ngay
Chúng vẫn thế xưa nay thơn
thớt
Lòng tự hào giả thật hư
danh
Nâng lên chỉ thị gian manh
Bóp cò vờ vĩnh trời xanh tủi
hờn..
Chú Thích: Không nhớ bài
này tôi chuyển thể hay dưạ theo tứ thơ cuả Ly Khách mà sáng tác ra.
Cũng may tôi đều ghi ngày
tháng mà nhớ được là sáng tác thời gian nào?
20.2.2010 Lu Hà
Trúng Quả Đậm
Có sứ lạ quanh năm tăm tối
Bỗng lửa hồng le lói đêm
đông
Chúng sinh mở mắt hãi hùng
Nghêu ngao tiếng trẻ thần
đồng giáng sinh
Trong mê muội nhân danh
thi sĩ
Tranh đua nhau huyền bí vô
cùng
Hang cùng ngõ hẻm vội mừng
Reo ca xem mặt thần rừng
hiển dương
Quay cuồng loạn núi sông
ngừng chảy
Lắng tai nghe thủng thẳng
ma già
Phán rằng phát tiết anh
hoa
Chưa tròn tám tuổi lá đa
thơ thần
Con cóc lớn khen con cóc
nhỏ
Cả một bầy léo nhéo khoe
khoang
Dắt nhau đến cửa thiên
đàng
Ngọc hoàng bịt mũi mấy thằng
cút ngay
Giống cộng sản cuồng say mạo
hoá
Hồ Chí Minh sa đoạ bấy nay
Chúng mày hăng hái lên đây
Chư tiên phải ngửi mấy
ngày chẳng tan
Thơ với phú tự nhiên sẽ có
Biết yêu hoa lặng chớ đừng
sờ
Lũ bay la lối pha trò
Măng non ngắn ngủi thẹn
thò héo hon
Cứ dối trá thân tàn ma dại
Cả một đời khen đại bơm
nhau
Sứ mù thằng chột làm vua
Thi nhân bạc đãi nhà tù khảo
tra
Muốn tiến bộ bảo nhau câm
miệng
Biết thân hèn ngậm họng mà
ăn
Văn chương thơ phú bạo tàn
Mấy cai văn nghệ chủ nhân
lái lèo
Theo kế hoạch trồng cây
gây quả
Tỉnh Hải dương em nhỏ tài
hoa
Tranh nhau đệm khúc thái
hoà
Vầng dương nhân tạo bài ca
vô loài
Thày với tớ một bầy xa lạ
Trong kỷ nguyên thiên hạ
văn minh
Trói chân buộc cẳng dân
tình
Phụng thờ lý tưởng quang
vinh đại đồng
Cho bé đi xuất dương tầm đạo
Sáu năm trời sứ sở Nga Sô
Phen này thơ nở hoa chào
Dân sinh xã hội mặn mà ngợi
ca
Trái quả đắng bí thơ tối
nghiã
Sạn chai đầu sỏi đá trầm
ngâm
Chiêu ma kể chuyện tiếu
lâm
Lân la nhà báo lỡ lầm tài
nhân
Bao nhân vật huyền thần bí
sử
Cứ moi ra cánh cửa mịt mù
Dân nghèo câm điếc đã lâu
Tranh nhau mua đọc vào cầu
văn chương!
2008 Lu Hà
Tình Yêu Lang Sói
Bỗng có kẻ gầm gừ man dại
Như một thời mũ cối ba lô
Một loài ngạ quỷ yêu ma
Vào Nam bắn giết đồng bào
thuả thuê
Hăng máu vịt say mê tiến bộ
Khúc khải hoàn hỉ hả mẹ
cha
Sao lon bốn túi may to
Anh hùng dũng sĩ má đào ngẩn
ngơ
Cuộc chiến loạn như mưa
như gió
Mấy năm trời tim héo ruột
khô
Xuất quân giải ngũ bơ phờ
Quắt queo cán bộ lao nô xứ
người
Chút công tích vận may chiếm
thế
Cậy cháu con ưu thế gà nòi
Đông Âu cộng sản xa xôi
Lao công trả nợ xứ người
khoe khoang
Cũng lắm kẻ lang thang xó
chợ
Đạp xích lô đại tá buồn
thiu
Lạc rang thiếu tá hắt hiu
Kià ai thiếu uý sớm chiều
thở than
Xé màn sắt phận đen thành
đỏ
Người chiến binh sát máu
tiêu điều
Bỗng nhiên được gọi Việt
Kiều
Xe hơi bóng loáng sớm chiều
nở nang
Cũng nhờ bởi thiên đàng hấp
hối
Ngáp phải ruồi chiến sĩ lại
may
Bá Linh tường đổ gió bay
Nhiễm nhiên kẹt lại cuồng
say bất ngờ . . .
Tình thương ái xót xa dân
nước
Gửi tiền về bám chắc tương
lai
Việt Nam cộng sản dài dài
Việt Kiều yêu nước kiểu
này hại thay
Chúng hãnh tiến mê say cuồng
vọng
Một Việt Nam cộng sản hùng
cường
Lao nô hải ngoại hậu
phương
Đông Âu thuở trước tiền
vàng tiếp tay
Cắn xé nhau lạc loài vong
quốc
Vì bài thơ thế cuộc suy đồi
Than ôi! Lèo lá gà nòi
Thương dòng máu đỏ ngậm
ngùi nước non!
20.1.2010 Lu Hà
Đoạn Trường Trần Ai
chuyển thể thơ Thanh
Hoàng: Niềm Yêu Đã Mất
Ngõ hun hút chạnh lòng hiu
quạnh
Nẻo tương tư giá lạnh heo
may
Ven đường rỏ giọt sương
bay
Lòng tôi tan nát chuỗi
ngày phôi phai
Ôi thương nhớ một thời dĩ
vãng
Hạt mưa rơi lầy lội năm
xưa
Em tôi bẽn lẽn nhạt nhoà
Suối nguồn nước lớn làm
sao bây giờ?
Đừng lo ngại em yêu trìu mến
Cõng trên lưng qua bến
bình an
Làn da mái tóc nồng nàn
Tiếng lòng rung động bần
thần ngẩn ngơ
Bao chờ đợi năm qua tháng
đến
Nét tâm hồn nơi chốn lớn
khôn
Tuổi vàng mười sáu trăng
non
Xinh tươi yểu điệu nhất
thôn dịu dàng
Xuân êm ái thẹn thùng đằm
thắm
Ngước mắt nhìn chúm chím
làn môi
Đôi chim bé nhỏ vui cười
Trên cành nhảy nhót một thời
yêu thương
Quê hương bỗng nhiễu
nhương tao loạn
Anh lên đường chiến trận
xông pha
Tòng quân trấn giữ ải xa
Mong tin nhận được thư nhà
hậu phương
Cơn gió chướng chiều sương
ảm đạm
Cánh nhạn bay thê thảm làm
sao
Ngỡ ngàng ảo mộng hoang vu
Cái tin em chết giưã muà
đương hoa
Anh xin phép nhạt nhoà ngấn
lệ
Vượt rừng xanh dặm nẻo sơn
khê
Ba lô nặng nhọc não nề
Bôn ta tìm mộ bốn bề tiêu
sơ
Bên mộ lạnh huyệt sâu an
nghỉ
Khói hương trầm tê tái em
ơi !
Gịọt châu lã chã tuôn rơi
Bông hoa hồng trắng rã rời
thương đau
Hoa cúc nở muà thu tủi bạc
Để thuyền anh lỡ bước qua
sông
Duyên tình trắc trở bi
thương
Đôi ta hai ngả đoạn trường
trần ai.
20.4.2010 Lu Hà
Đám Tang Đẫm Máu
thơ theo đám tang Cụ Bà
Maria Đặng Thị Tân 82 tuổi
Một bà Mẹ trước giờ hấp hối
Dặn đàn con trăng trối âu
sầu
Hãy chôn mẹ ở Cồn Dầu
Trăng vàng cổ độ Hồ Nhu bên
chồng
Bên phần mộ bi thương tiên
tổ
Đã bao đời ở xã Hoà Xuân
Cháu con nước mắt chưá
chan
Nghiã trang giáo xứ chay
đàn chiều mưa
Trời u ám thứ ba mồng bốn
Sáng tháng năm ước nguyện
mẹ già
Cử hành tang lễ tiễn đưa
Bỗng đâu gió chướng ào ào
như sôi
Lũ chúng nó một bầy lang
sói
Màu áo xanh đủ loại du côn
Công an súng ống gậy dồn
Quan tài chặn giữ cấm chôn
bà già
Theo chỉ thị bí thư thành
uỷ
Nguyễn Bá Thanh bạo chuá xứ
quân
Toàn quyền Đà Nẵng nhân
dân
Là nơi toạ hưởng lăng loàn
ăn chơi
Chiếm ruộng đất làm nơi biệt
thự
Ép Ki Tô xoá bỏ thánh thần
Tín đồ cộng sản dã man
Trở thành quốc giáo bất
nhân tồi tàn
Lệnh thượng cấp ban truyền
thông cáo
Có hàng trăm cán bộ công
an
Buả vây cầm cố dân oan
Hồn xiêu phách lạc tinh thần
xác xơ
Sáng chủ nhật tang gia
đang phát
Bổng bốn bề ào ạt tả tơi
Đầu trâu mặt ngưạ trong
ngoài
Cản ngăn Cha Lục lệ rơi
lưng tròng
Cấm hành lễ, chặn đường
Cha xứ
Dùng lưu manh hăm doạ giáo
dân
Cồn Dầu sở hữu doanh nhân
Nghiã trang lấn chiếm dối
gian chia phần
Đảng thông cáo cấm chôn giữ
đất
Chúng căng dây giành giật
với dân
Mỗi ngày có tám công an
Dân phòng tự vệ tay chân đủ
màu
Ngày đẫm máu bà Tân an
táng
Maria cảnh tượng hãi hùng
Năm trăm cảnh sát tăng cường
Vòng rào dây kẽm thê lương
não nùng
Thành uỷ đảng đích thân chỉ
đạo
Nguyễn Bá Thanh bạo chuá
điạ phương
Hai trăm cảnh sát nhiễu
nhương
Điều quân cơ động chiến
trường sục sôi
Cả xứ đạo sặc mùi tử khí
Tiếng kêu la rên rỉ khắp
nơi
Dùi cui súng đạn tả tơi
Đàn chiên tan tác máu trôi
lệ trào
Tiếng khóc thét nghẹn ngào
thảm hại
Những tấm thân quằn quại
than ôi !
Đàn bà con trẻ tơi bời
Xác xơ máu chảy đất trời
âm u
Cảnh hỗn loạn chưa bao giờ
thấy
Sau tháng tư năm ấy bảy
lăm
Trải bao thập kỷ tối tăm
Tìm đâu còn chút lương tâm
con người ?...
7.5.2010 Lu Hà
Song Thất
Lục Bát Chùm 32
Người
Khách Lạ
chuyển thể từ thơ Xuân Diệu
Hãy nán lại cùng nhau ân
ái
Trăng đêm nay lạnh quá người
ơi
Rượu tàn rỏ giọt sương rơi
Khách đi thì cũng một thời
trăng hoa …
Trăng sáng quá vi vu gió
thổi
Ngả đầu say mềm mại mê ly
Ngạt ngào bên trái tim côi
Cung đàn non nỉ đất trời
mênh mang
Hồn phiêu lãng lỡ làng huyền
ảo
Ánh nguyệt soi bồng đảo
trái son
Dạt dào mây dải đầu non
Có thương sông nước trăng
còn lệ rơi ?
Thoáng rờn rợn ngậm ngùi
lòng biển
Đêm hoang vu lận đận triều
dâng
Ái ân du khách nhẹ nhàng
Một đêm như ánh trăng vàng
lướt qua
Nguyền dệt võng đung đưa
cánh sóng
Bọt bèo trôi qua ngả thác
ghềnh
Hương hoa nhụy rưã tình
anh
Tóc mây thêm rối buộc mình
đêm nay…
Rồi cũng hết bướm bay ong
rã
Đêm lại đêm lạnh lẽo thịt
da
Giai nhân đợi gốc sồi già
Sông trăng bến nước la đà
trời xanh
Người kỹ nữ vén mành xoã
tóc
Cuộc du dương tang tóc
làng chơi
Viễn du bận chuyến xa khơi
Phảy tay nuối tiếc một đời
tài hoa
Gà xao xác trăng ngà lạnh
buốt
Chăn chiếu xô tha thiết
người đi
Một đêm thuyền hững hờ
trôi
Áo xanh khuất nẻo người ơi
còn về ?
6.3.2010 Lu Hà
Lương Tâm
Trần Thế
theo bài viết cuả Mỹ Linh
và MS Nguyễn Trung Tôn
Nguyễn Trung Đức mới mười
hai tuổi
Bị một đòn chính trị báo
thù
Diễn đàn kể nỗi khổ đau
Cha thì bị giết mẹ tù lẻ
loi
Lũ chúng nó một bầy chó
sói
Là công an mạng lưới rình
mò
Lệnh trên vu cáo trẻ thơ
Đức là phản động đánh cho
mù loà
Trong bệnh viện rên la đau
đớn
Người mẹ hiền uất hận bi
thương
Cưả nhà ruộng đất mất
không
Trắng tay ruột thắt thê
lương thế này
Một linh mục ngậm ngùi bác
ái
Nguyễn Trung Tôn tê tái
chúng sinh
Vinh quang sáng cả trời
xanh
Thương người hoạn nạn lênh
đênh nổi chìm
Đón Trung Đức Nam Đàn huyện
đó
Tỉnh Nghệ An quê cuả Chí
Minh
Đầm đìà máu chảy hôi tanh
Ăn chia đảng cướp xú danh
họ Hồ
Cất tiếng gọi mục sư tâm sự
Lên diễn đàn thế giới tự
do
Gia đình chia sẻ ưu tư
Mỹ Linh hải ngoại âu sầu
thở than
Ngày thứ bảy bình yên trên
mạng
Giọng trẻ thơ truyền khắp
năm châu
Nỗi oan mất đất mất nhà
Tháng năm kiện cáo mịt mù
sương rơi
Cha bị đánh ném trôi sông
nước
Xã hội đen che dấu phi
tang
Công an chôn vội chôn vàng
Bịt mồm dư luận thảm
thương não nùng
Đọc trên mạng động lòng trắc
ẩn
Nguyễn Trung Tôn khổ tận tới
nơi
Xót thương trẻ nhỏ mồ côi
Nuôi cho ăn học nên người
thẳng ngay
Tỉnh Thanh Hoá nghe lời
xúi giục
Bọn công an từng bước chia
nhau
Nhà trường hàng xóm gần xa
Khắp nơi đe doạ ta bà nhiễu
nhương
Đảng vận động tuyên tuyền
nhồi sọ
Xui trẻ con khủng bố hại
nhau
Dập vùi đày đoạ nhuốc nhơ
Xoá tình nhân loại bạc màu
thế nhân
Chúng chặn hết mọi nguồn
sinh kế
Với những ai đòi hỏi tự do
Trẻ con cũng chẳng buông
tha
Tận cùng sinh lý hận thù
tiểu nhân
Hãy nhớ lại những năm cải
cách
Hồ Chí Minh thảm cảnh dầu
sôi
Hàng nghìn điạ chủ đầu rơi
Chắp tay thề thốt sưả sai
tức thời
Sai tướng Giáp sụt sùi giả
bộ
Sau hậu trường sặc suạ cười
vang
Tiến lên xã hội thiên đàng
Buá liềm cờ đỏ hãi hùng
phô trương
Khắp nơi trốn giáo đường
xây cất
Sư quốc doanh tha thiết
nguyện cầu
Vịt vờ tư tưởng già Hồ
Yêu ma cộng sản được đà đà
đảo điên
Treo la liệt bằng khen cờ
đỏ
Ảnh râu xanh trấn giữ ê chề
Tụng kinh giáo lý Mác Lê
Đầu dê thịt chó dầm dề rượu
say
Nguyễn Trung nghiã tai bay
vạ gió
Con mục sư thảm hoạ vạ lây
Mới mười lăm tuổi thơ ngây
Đánh cho thâm tím mặt mày
xác xơ
Thù giai cấp lu loa trần
thế
Lệ u sầu chống chế than
ôi!
Giang sơn là cuả những ai
Lương tâm xao động tình
người còn không?
23.5.2010 Lu Hà
Đỉnh Cao
Tăm Tối
Cậy có tí văn chương bồi
bút
Trường Nguyễn Du chăm chút
tôi đòi
Sông pha giưã chốn bụi đời
Kiếp thân nô bộc lạc loài
biết chưa?
Nơi hải ngoại bôn ba kiếm
chác
Giọng cuả ai cục tác đong
đưa
Gà già ăn quẩn cối ma
Bôi tro trát phấn mặt thoa
da mồi
Thân xác đó một thời dê
cáo
Tiếc làm chi thảm hoạ lầm
than
Lão già hãm dục cô thân
Hư danh đạo đức rũ tàn đầu
xanh....
Nay có kẻ răng nanh mỏ đỏ
Lưỡi cú diều tráo trở nịnh
khen
Cả đời yêu nước rỉ rên
Tội nhân thiên cổ đàn em
gánh dùm
Khéo đun đẩy giật giàm bấu
víu
Vững lòng tin phe lũ lọc
lưà
Theo đòi chủ nghiã ba xu
Cúc cung tận tụy ngọn cờ đảng
treo
Cơn sóng hận vụng chèo
khéo chống
Nhiệm vụ trao chiêng trống
ly khai
Mưu toan kế sách con bài
Nưả trong thì đỏ nưả ngoài
thì xanh
Chửi mấy đưá tội danh sẵn
có
Lũ đàn em chó má côn đồ
Thông tin dư luận mơ hồ
Không che được nưã thì ta
thẳng thừng
Thà thí tốt qua sông cứu
chuá
Vẫn mẹo xưa tà đạo gian
ngoan
Đỉnh cao chói lọi cò văn
Văn chương hiện thực điếm
đàn nhục thay!
3.8.2009 Lu Hà
Xuân Tóc
Đỏ
Cơn gió bụi dặm đường trần
ải
Đã bao muà khổ lụy bi ai
Hôm nay được một trận cười
Có Xuân Tóc Đỏ trò vui cho
mình
Bỗng sao xuyến trời xanh
mây động
Gió lao xao sương rụng
vàng phai
Bọt bèo giun dế nổi trôi
Nghe Xuân Tóc Đỏ giãi bày
nguồn cơn
Vẫn biết thế tiểu nhân đắc
chí
Mộng cuồng say tăm tối lu
mờ
Mấy ai thi sĩ làm thơ
Giúp Xuân tỉnh ngộ qua bờ
u mê
Đường danh lợi tỉ tê cay đắng
Mộng thi nhân điêu đứng
tâm can
Hư thân bọt nhãi tâm thần
Bán buôn liêm sỉ linh hồn
tàn vong
Cố chèo néo Tây Đông vây
cánh
Hội đồng ơi, chán cảnh ê
chề
Mở mồm đấu tố khen chê
Hẹp hòi ti tiện dầm dề trần
căn
Xuân lăn sả giở điên giở dại
Sướng cái mồm bọt nhãi bon
chen
Thương thay cho kẻ vô
duyên
Không quen không biết cưạ
kèn văn chương
Ai là kẻ huyênh hoang cao
ngạo
Kéo mây đen lệ rỏ trần
gian
Đỉnh cao trí tuệ vô vàn
Văn nô bồi bút thấm nhuần
chủ chương
Xuân Tóc Đỏ phát khùng chửi
đại
Uế xú hoài la lối chơi vơi
Than ôi, cũng một kiếp người
Muá may gây sự trò cười cũng
vui
Ta chiêm ngưỡng mê say lạc
thú
Nhờ văn thơ mới hiểu cuộc
đời
Việt Nam xa cách xa xôi
Tâm linh tính cách triệu
người khác nhau
Bao kỷ niệm thiết tha trìu
mến
Bóng xa mờ tan biến hoang
vu
Đầu năm nhạt nhẽo làm sao
Nghe Xuân Tóc Đỏ càng đau
đớn lòng
Người như Xuân tang thương
cằn cỗi
Bọt phù xa rác rưởi theo
giòng
Tự hào sông nước quê hương
Ngàn năm vẫn có con rồng
cháu tiên!
15. 1.2010
Tiễn Bạn
Lên Đường Tòng Chinh
chuyển thể thơ cuả Thâm
Tâm
Đưa tiễn bạn mà buồn rười
rượi
Tôi có nghe sóng dội trong
lòng
Hoàng hôn rỏ giọt sương
trong
Thách ghềnh mây phủ bước
đường trần ai
Bụi hồng trần người đi kẻo
mỏi
Xa gia đình lầm lũi dửng
dưng
Không sông thiếu bóng
trăng suông
Nỉ non hò hẹn dở dang lỡ
làng
Dáng côi cút tơ vương lối
nhỏ
Dặm nẻo xa ấp ủ chinh nhân
Quyết nuôi chí lớn phong
trần
Thương người Li Khách dấn
thân mịt mù
Mẹ ở lại ba thu mòn mỏi
Chẳng an tâm còm cõi chờ
mong
Hoa sen nở rộ ao làng
Khuyên em hai chị tuôn
dòng lệ rơi !
Chiều hôm trước tỉ tê trò
chuyện
Nhắn nhủ hoài căn dặn thiết
tha
Sáng nay trời chưả vào thu
Em trai mắt biếc nghẹn
ngào khăn tay
Em bé nhỏ chia ly bịn rịn
Đi thật rồi biết đến khi
nao
Bao giờ anh trở lại nhà
Mẹ thà như chiếc lá đa cuối
muà
Khăn tay ướt đầm đià nhỏ lệ
Chị thì coi hạt bụi mù xa
Em cay giọt rượu la đà
Đời say như mấy muà thu lá
vàng
Gió heo hút nưả vầng trăng
tỏ
Mây thu về bóng đổ thềm
vương
Ngậm ngùi Li Khách khóc
thương
Tiếng đời xô động chiến
trường gọi Anh !
16.2.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét