Thơ Tâm
Tình Chùm 31
Lời Trăng
Trối
Đức Đệ Tứ thiết tha lời
trăng trối
Bao yêu thương nhắn nhủ với
đàn con
Khi ra đi mà chẳng trọn
đôi lần
Cho dân tộc hiến dâng
giành tất cả
.
Thày Quảng Độ đi đâu mà chẳng
thấy ?
Pháp nạn này biết nhắn gửi
cùng ai
Phút lâm chung sao chẳng
nói ra lời
Trong gang tấc trái tim
người bất diệt .
Chúng giám sát mượn danh
vì sức khoẻ
Nơi nhà thương ngột ngạt bức
tường vôi
Nỗi cô đơn mọi cử chỉ hành
vi
Máy chụp ảnh công an nhìn
tất cả .
Đừng dân chủ rêu rao từ đầu
lưỡi
Hơn nghìn lần tư bản chốn
xa xôi
Chút tự do! ôi máu thịt đầu
rơi
Trong cải cách mậu thân và
tư sản
Giết! Giết nưã, giết đi và
giết mãi
Đất nước này bao thảm khốc
điêu linh
Xây nhà giam ngục tối giưã
rừng xanh
Đức Tăng Thống còn bao điều
trăng trối ...
Và nơi kia rằn ri đầy sắc
phục
Mắt gườm gườm răng nghiến
lợi căm thù
Như xưa nay, lũ chúng vẫn
tự hào
Người đày tớ tận trung vì
đảng nước .
Thày Quảng độ với hai bàn
tay trắng
Trái tim người mong cảm
hoá yêu ma
Chúng cản ngăn làm sao đến
Nguyên Thiều
Đưa Kim Giác về Sài gòn thống
nhất .
Dưới cờ Phật chúng sinh là
đoàn kết
Đại hội qua đã thống nhất
chủ trương
Thích Huyền Quang là biểu
tượng thiêng liêng
Thày Quảng Độ bị chính quyền
o ép .
Họ vu khống chúng ta làm
chính trị
Đổi trắng thay đen, cưỡng
bức thiền sư
Thay đảng viên gõ mõ giả
thày chuà
Phật giáo quốc doanh là
bàn tay của đảng
Đức Tăng Thống lệ rơi trên
gó má
Phút lâm chung Ngài chẳng
nói được nhiều
Tay lạnh dần hơi thở vẫn đều
đều
Giây phút cuối giác linh về
cõi Phật
Trên mạng lưới truyền
thông sang hải ngoại
Chim chóc bàng hoàng, cây
cỏ khóc than
Sông ngừng trôi biển lặng
sóng u buồn
Dân quốc nội lặng thinh
hay chẳng biết ?
Bao mưu tính tội đồ còn sảo
trá
Lễ đăng cai ra vẻ có tự do
Đưa quốc doanh lên thống
trị Phật đà
Đức giáo chủ như thường
dân đã chết !
Đức Tăng Thống lặng yên hồn
viên mãn
Lũ quỷ yêu ma cảm hoá làm
sao
Lúc sinh thời, như Thày vẫn
lo âu
Bao thập kỷ Thày đã làm tất
cả .
Đức Tăng Thống ra đi về Phật
quốc
Cả một thời hiến trọn với
nước non
Đạo và đời chí nguyện Đức
Thế Tôn
Cho dân tộc trái tim dòng
máu đỏ.
Ngày 9 tháng 7 năm 2008 Lu
Hà
Học lời Bác Dạy
kính tặng hương hồn Giáo
Sư Vũ Ký
Cháu chỉ là người mua sách
thôi
Lá thư bác dặn đọng trong
đời
Bác khen cháu có lòng ham
học
Bút tích còn ghi vẫn ngậm
ngùi
Hơn chục năm rồi nhanh thế
sao?
Cuộc đời như thể áng mây
thu
Bâng khuâng tâm sự đi thăm
Đức
Cao tốc đường xa khó tới
nhà
Bác xót thương đời cháu khổ
đau
Bơ vơ lầm lũi xứ người ta
Sống trong kìm toả vành
đai sắt
Cộng sản Đông Âu buổi xế
tà
Thấu hiểu tâm tình cháu vẩn
vơ
Mồ côi trong kiếp trại phù
du
Khuyên nhau đưa đến tìm
chân Chuá
Cho cõi linh hồn xin trở
che
Kể từ ngày đó cháu bình
tâm
Thả hồn tĩnh tại với duyên
căn
Học theo lời Bác ghi trong
sách
Tích lũy căn cơ để sống
còn
Khổ cách biệt rồi bác Vũ
ơi
Âm dương đôi ngả lụy trần
ai
Bỗng nhiên sửng sốt chiều
nay gọi
Bác đã chia tay với cuộc đời
Đôi dòng thương cảm với
người xưa
Tuy chưả bao giờ được gặp
nhau
Tuổi tác cho là hai thế hệ
Nhưng chung dòng chảy máu
phôi pha.
22.4. 2009 Lu Hà
Tiếng Chổi
Gọi Thu
cảm tác theo tâm bút cuả
Trần Trung Đạo
Xào xạc trong lòng hương
gió thu
Tấm lòng cố quốc nghĩ mà
đau
Boston vắng vẻ đường hưu
quạnh
Lữ khách bâng khuâng nỗi
nhớ nhà .
Thu vắng thu qua thu gợi
tàn
Quê nhà đông lại khói sương
tan
Trái muà đâu phải vì xa
cách
Khoảng cách thời gian gọi
nỗi buồn .
Bốn chục năm rồi nhanh thế
sao?
Hoà Cầm bãi rác thuở xa
xưa
Lá thu xao xác tìm nơi chốn
Nam Lộc xe đò lỡ chuyến
thơ…
Trước cưả Bồ Đề thu vẫn
rơi
Thương ngôi Thiền Viện lá
vàng bay
Bóng Thày quét lá lay hồn
khách
Bên tách cà phê luống ngậm
ngùi .
Tiếng chổi bên đường ôi
xót xa
Gợi vào dĩ vãng nỗi thương
đau
Cuả thời niên thiếu tôi mười
tuổi
Quét lá cô đơn rụng lá sầu
...
Đà Nẵng vàng rơi khu phố
xưa
Thương bao thân trẻ phận
không nhà
Ngây thơ nấp bóng chuà
Viên Giác
Giường gỗ màn thưa khóc lá
đa !
Tìếng chổi bên đường vẫn
xót xa
Quét vào thơ ấu thuở xa
xưa
Bâng khuâng tư lự tôi thầm
nhủ
Bốn chục năm rồi như giấc
mơ .
12.4. 200 Lu Hà
Nỗi Đau Của Mẹ
phỏng theo ý tưởng Trần
Trung Đạo
Tôi người hành khất Việt
Nam
Ngồi nghe máu chảy xuống
bàn tay khô
Tôi không dành giựt cơ đồ
Chỉ xin một chút tự do làm
ngươì
Đời tôi như đám bèo trôi
Lênh đênh chìm nổi biển
khơi mịt mù
Bao nhiêu cay đắng âu sầu
Làm ngươì lữ khách tìm đâu
là nhà
Tha hương lục điạ ta bà
Tấm thân trầm gưỉ nhờ vào
người ta
Đất lành chim đậu tự do
Đắp xây cuộc sống mộng cầu
tương lai
Ngày tàn tháng cạn đêm dài
Năm canh hoen lệ bao ngươì
trầm luân
Lần hồi cơm chẳng có ăn
Bưã no bữa đói bạo tàn thẳng
tay
Tự do dân chủ hiếm hoi
Món đồ xa xỉ quê tôi xói
mòn
Rêu rao yêu nuớc thương
dân
Độc tài đảng trị chết dần
trong tim
Bao muà phượng nở cúc tàn
Mà tôi vẫn cứ âm thầm xót
thương
Lu Hà 2008
Ngày Phật
Đản
Tiếng gọi cuả từ bi
Vọng hai ngàn năm trước
Đường trí tuệ hôm nay
Biết ơn ngài đã bước
Con nguyện theo chân Phật
Ánh đạo vàng quang vinh
Đau thương đời khổ nạn
Giải thoát đường tử sinh
Hàng ngàn năm trôi qua
Giáo hội vẫn truyền thưà
Ngân vang thuyền bát nhã
Sóng gọi vượt bờ mê
Con vẫn một niềm tin
Ánh đuốc sáng trong tim
Như bao người con Phật
Lắng đọng về chân tâm
Không tạp niệm ưu phiền
Sân si bờ cách ngăn
Không phạm vào giới cấm
Giữ tấm lòng bình an
2008 Lu Hà
Thơ Tâm
Tình Chùm 32
Hoa Mai Xứ
Lạnh
tặng Anh Trần trung Đạo
Nhớ hẹn xuân về ra đón hoa
Năm nay tựa cửa ngóng từ
xa
Lang thang mây lạ chiều cô
quạnh
Hồn lạc phương xa ở chốn
nào?
Hà nội giờ đây cơn gió mưa
Còn đâu diễm lệ buổi xa đưa
Ngọc Sơn hắc ám mờ sương
khói
Gợn sóng mặt hồ xa nhớ xưa…
Tuổi đã cao rồi vẫn mộng
mơ
Tuy rằng sức khoẻ kém hơn
xưa
Còn đâu hoa trái thời thơ ấu
Năm tháng xa vời bao cánh
hoa…
Bàng bạc chiều nay nhớ cố
hương
Bỗng ai nhắc lại đoá hoa
thương
Lơ thơ bông tuyết hồn cô lẻ
Tâm sự bâng khuâng lệ ưá
dòng
Đất khách quê người mấy chục
năm
Dật dờ thứ lữ xót thương
thân
Mỗi năm mỗi tuổi già thêm
nưã
Lực bất tòng tâm mỗi gió
xuân…
Đất Mỹ trời Âu cũng thế
thôi
Xa quê biền biệt xót
thương đời
Cây mai sinh phải thời tao
loạn
Chiu chắt tình ai ở xứ người
Cũng chỉ mong rằng nở cánh
hoa
Giưã muà giá lạnh gió Tây
Âu
Gửi thân Việt quốc lòng Bắc
Mỹ
Thầm gọi hồn nhau với nước
nhà
Mỗi độ xuân về thương cánh
hoa
Mong ngày trời nắng tối
không mưa
Nâng niu ngóng đợi xanh chồi
lá
Bao kẻ xa hương lệ ưá nhoà
Ai bảo rằng mai rụng cuối
đời
Thân cây còn gửi góc trời
Tây
Việt Nam xa cách ngàn muôn
dạm
Ai hiểu lòng ai vớî tháng
ngày…?
Ai bảo rằng mai đã uá tàn
Mỗi năm mỗi tuổi gió đưa
xuân
Đêm nay khô héo tàn hương
lạnh
Mai sớm chờ ai nảy nhánh
non?
Biểu tượng muà xuân những
cánh hoa
Lòng người dân Việt ở
phương xa
Trùng dương vẫn hướng về
quê mẹ
Chăm sóc chậu hoa nỗi nhớ
nhà
Biết đến bao giờ toại ước
mơ
Đàn con xứ lạ ở phương xa
Về nơi tiên tổ hằng mong
nhớ
Chẳng sợ đêm đông sợ tuyết
muà…
Xuân 2009 Lu Hà
Chào Em Cô Gái Việt Nam
tặng Lê thị Công Nhân
Chào em cô gái cuả quê
hương
Tổ quốc lặng đi những núi
sông
Yêu nước thương dân là tội
lỗi
Ngàn thu thơm ngát tấm
lòng trong
Như một loài sen thắm sắc
hoa
Tuổi còn rất trẻ phải lao
tù
Vì ai vô ý gây ra tội
Có phải vì em đòi tự do ?
Em đã sinh ra ở cõi đời
Gan hùm trọc giận để làm
người
Bao nhiêu cưỡng chế đầy bi
thảm
Khổ nhục bi thương đất nước
này
Sông núi quê hương khắp mọi
nơi
Nó là chẳng phải của riêng
ai
Nghìn năm hương khói hồn
dân tộc
Lũ quỷ từ đâu ám hại người
?
Dân chủ nhân quyền cấm
đoán nhau
Bắt người vô tội chẳng
buông tha
Bởi vì em muốn đòi quyền sống
Chống bóng ma xưa đã mưá
thưà
Tự do độc lập thành mưu kế
Hạnh phúc nhân sinh chẳng
có gì
Thế kỷ mấy phen hoen ưá lệ
Như dòng nước suối vẫn
tuôn trôi !
Từ thuở xa xưa đi đánh Tây
Giết bao mạng sống thiệt
bao đời
Hô hào độc lập cho tổ quốc
Rồi mất tự do cả giống nòi
.
Họ đã cướp đi quyền tự do
Bắt người em gái nhỏ ra
toà
Vì em tha thiết đòi nhân
phẩm
Khoan vào chế độ nỗi sầu tư
Phiên toà đè nát trái tim
người
Thân quyến bạn bè chẳng có
ai
Mật vụ an ninh màu hắc ám
Mẹ ngồi nước mắt lệ tuôn
rơi !
Dân chủ trò hề vẫn thế
thôi
Thông tin báo chí một trò
cười ?
Các toà đại sứ còn mời đến
Giữ ở phòng bên hình nộm
coi...
Lính kín ma tà đã bắt đi
Minh-Tâm ruột thịt bị tình
nghi
Chị em cưỡng ép về Cầu giấy
Tra hỏi. hỏi tra hết cả
ngày…
Phiên toà chấn động tình
nhân loại
Thế giới rùng mình cảnh nhẫn
tâm
Yêu nước gán cho thành trọng
tội
Bốn năm lao khổ tống nhà
giam
Xảo trá lưu manh Hồ đạo đức
Di truyền đảng tính chẳng
bu6ng tha
Tham quyền cố vị bầy lang
sói
Nên chúng bắt em để khảo
tra...
Quyền lực trong tay lũ bất
nhân
Sống trong xa sỉ hại muôn
dân
Công an mật vụ cùng chuyên
chính
Sống chết trung thành giữ
miếng ăn
Anh viết bài thơ để tặng
Công Nhân
Mà sao cảm phục tấm lòng
son
Ngây thơ hiền dịu thơm hoa
trái
Dáng đứng hiên ngang chống
bạo tàn
Em đã công khai nói thẳng
ra
Con đường nhân thế chẳng
quanh co
Lương tri trí tuệ mà em hiểu
Dù phải một mình cũng chẳng
sao?
Thương em gái nhỏ mái đầu
xanh
Em chẳng buồn đâu chẳng một
mình
Non nước còn đây còn cuộc
sống
Vững tin bè bạn mãi xung
quanh!
ngày 24 tháng 5 năm 2008
Lu Hà
Khôn Hay
Dại Hở Trời?
Ta đã sinh ra ở cõi đời
Dù khôn dù dại cũng là người
Văn chương thơ phú là căn
tính
Tấm lòng chia sẻ với muôn
nơi
Biết đâu chẳng có thằng
sân sổ
Viết lách như mày quá tự
do
Thơ phú xem thường khinh
phép nước
Vạ mồm phải chiụ tội càng
to…
Thuế khoá quyền hành cuả
chúng tao
Cầm cân nảy mực trí Mao Hồ
Thân trâu kiếp ngựa thằng
cu bé
Làn roi chuyên chính nếm
mùi chưa?...
Thơ phú cuả mày đâu có hay
Chua chua đắng đắng lại
cay cay
Chê bai ca thán đời dung tục
Dở khóc dở cười buồn thảm
thay…
Mày cứ bô bô kể hết ra
Chân tình gan ruột nỗi
riêng tư
Vô tình mày cũng moi ra hết
Thói hư tật xấu của chúng
tao…?
Đại diện ước mơ mộng hão
huyền
Chủ trương đường lối cứ
tuyên truyền
Hiếu trung xã hội vuông
tròn cả
Lý tưởng tôn thờ đã bốc
men...?
Muốn sống khôn ranh phải
ngợi ca
Tranh tài dối trá có sao
đâu
Hoan hô dẻo kẹo như ông Hữu
Miệng lưỡi không xương bạc
mái đầu….
Thân xác thì ai cũng giống
ai
Sang hèn rồi cũng phải
chôn vùi
Riêng cái óc người thì
khác hẳn
Mấy thập kỷ qua cứ nhuộm
hoài
Danh xưng cao học nghe mà
sướng
Phúc đức cho ai thoả ước
mong
Suối vàng tìm lại mùi hôi
thối
Một đời thanh bạch chẳng giàu
sang...
Ta vẫn làm thơ chỉ khóc
than
Thương bao thân phận bọt
bèo tan
Không quen xu nịnh đời tôi
mọi
Lạc bước đầu thai ở thế trần?...
Nghe nói dân ta giác ngộ
cao
Mọi người được phép chỉ
reo ca
Tự hào tràn ngập hơn khổ cực
Đánh thắng bao nhiêu cường
quốc to?
Thơ phú ruồi bâu lũ lạc
loài
Tâm hồn què quặt ruợu men
say
Vinh danh dốt đặc lên thần
tượng
Phá huỷ non sông hại giống
nòi.
Suy tư đâu phải của riêng
ai
Ta vẫn làm thơ để tặng đời
Nếu phải mang danh là phản
động
Là khôn hay daị hở trời
ơi!
2008 Lu Hà
Loạn Tâm
Nhân Thế
Cúc nở thu về thương cánh
hoa
Ngậm ngùi phượng vĩ nát
lòng ta
Hàng me rơi lệ rung sương
khóc
Xe uỉ nhà chung Đức Mẹ sầu….
Lũ chúng bầy đàn như sói
ma
Đủ màn sắc phục rõ côn đồ
Ầm ầm khua bụi toà Khâm Sứ
Gạch đổ tường rơi mắt đỏ
ngầu
Cộng sản vô thần đâu biết
thương
Một sáng muà thu gió lạnh
lùng
Âm thầm tha thiết cầu xin
Chuá
Chúng giải người đi giưã
phố phường…
Kế hoạch công viên bí mật
thành
Nhà thờ phá hủy mọc cây
xanh
Cho loài ma quỷ tìm vui
thú
Khủng bố điên cuồng loạn
thất kinh
Rác rưởi mắm tôm giấy vệ
sinh
Quẳng lên ô uế chốn tâm
linh
Công an canh gác cười nhăn
nhở
Liêm sỉ lạ gì quái tinh
Chiếm đất Thái Hà hòng bức
đạo
Cả toà Khâm Sứ muốn san bằng
Xưa nay chuyên chính là
như vậy
Đảng tính tôn thờ lũ bất
lương
Đạo đức đua tranh với Chuá
trời
Ngang nhiên bá đạo lũ ma
chơi
Chí Minh tư tưởng bầy
hoang dã
Khỉ tổ không tim óc hại
người
Vẫn chả lạ gì giưã thủ đô
Trung tâm bạo lực vẫn reo
hò
Yêu nước tức là yêu chủ
nghiã
Vô lý độc tài mãi thế ư?
Thế giới bây giờ đã khác
xưa
Văn minh điện toán ở trên
đầu
Loài người đã biết tìm
nhau lại
Điạ lợi nhân hoà không biết
sao?..
Tôn giáo Mác Lê khói thuốc
xanh
Ru hồn nhân loại đến điêu
linh
Văn minh cộng sản về đồ đá
Xã hội bầy đàn Hồ Chí Minh
Thế giới đại đồng giấc mộng
xưa
Lẻ loi cầm cố cuả dư thưà
Mong bầy cừu đói đừng tăm
tối
Tưới bát canh chiên trận
máu đào...
Chúng chẳng ngượng mồm vu
cáo Cha
Truyền thanh báo chí bớt
thêm vào
Củ hành củ tỏi trò gian
trá
Nhà báo nước ngoài cũng chẳng
tha...
Có một bài thơ gửi núi
sông
Nhắn về tổ quốc nỗi đau
thương
Chiều nay khoé mắt rơi
dòng lệ
Ở tận cuối trời mây trắng
bay!
3 tháng 10 năm 200 Lu Hà
Nỗi Đau Muôn Thuở
Hỡi cô gái dân tộc
Giưã phố phường xôn sao
Chiêng cồng xua đuổi quỷ
Chèo tường vào dâng hoa
Lũ chúng đuổi bắt em
Cả một bầy công an
Ăn lương theo lệnh chủ
Chà đạp lên nhân quyền
Vì sao chúng bắt em ?
Kẻ nào nỡ nhẫn tâm
Dâng hoa xin cầu Chuá
Tội em là giáo dân
Tàu xe về Thủ Đô
Đoàn kết với Thái Hà
Hiệp thông Toà Khâm Sứ
Ôm chân Mẹ sầu bi
Xinh tươi như hoa rừng
Đẹp như vầng trăng vàng
Kính Chuá và yêu nước
Tấm lòng em sáng trong
Hỡi cô gái Việt Nam
Như bao nhiêu người em
Miền xuôi và miền ngược
Chiụ đoạ đày gian nan
Em sinh ra ở đâu?
Trong vòng tay người Mẹ
Nơi bản làng ta đó
Tiếng suối ru ngọt ngào
Em đi về Thủ Đô
Chở nỗi buồn thương đau
Bao bà con dân tộc
Nắng sương đồng bao la
Lũ cảnh sát dân phòng
Luà em con nai rừng
Vào vòng vây dã thú
Xót xa niềm đau thương
Trong ngoài như dầu sôi
Sấm sét trời mưa rơi
Ào ào như nước lũ
Đạp cánh cửa lương tri...
Hà nội trời còn mưa
Những em bé bơ vơ
Lang thang trên hè phố
Không cửa và không nhà
Cha mẹ em ở đâu?
Chen chúc dưới gậm cầu
Cầu bơ và cầu bất
Tấm thân gày xác xơ
Hay cha em đi tù
Mẹ em đi làm thuê
Anh trai trong băng đảng
Chị gái thì bán hoa..
Dòng sông hà buồn trôi
Bao cuộc đời rụng rơi
Đem phù sa rác rưởi
Chôn vùi ngoài biển khơi…
Đất nưóc này của ai?
Sao sinh em làm người
Nên đời em đau khổ
Như lá vàng thu rơi
Hôm nay toà Khâm Sứ
Hàng rào dây thép gai
Vết thương hằn thế kỷ
Chôn sâu trong cuộc đời…
2008 Lu Hà
Tự Hào Chớ Mất Lương Tâm
Chúng cào cấu những linh hồn
bé bỏng
Dương mắt mờ đầy sát khí kỳ
nhân
Chúng đắc ý bởi bộ lông
nhung đỏ
Cánh tay dài run rẩy với
thời gian….
Chúng kiêu hãnh bốn nghìn
năm máu chảy
Bao tang thương đè nát
traí tim này
Chúng sằng sặc trong cơn
men chiến thắng
Quên quê hương đang nghèo
đói thê lương
Chúng lạm dụng những tấm
lòng yêu nước
Biến giang sơn thành chiến
địa hoang tàn
Chúng ngất ngưởng truy
hoan màu lý tưởng
Bao điên khùng những mộng
tưởng xa xăm
Chúng lấn đất dồn dân vào
thế bí
Giáo sứ Thái Hà tàn phá âm
u
Xây tường chắn nát bàn
chân Thiên Chuá
Cỏ hoang vu sương muối lệ
u sầu
Ôi tiền sử cuả một thời
hoang dã
Xã hội bầy đàn chưa đủ
lương tâm
Thời trung cổ ra đi còn trở
lại
Ngạo nghễ khoe khoang trí
tuệ vô vàn…
Nền dân chủ gấp vạn lần tư
sản
Gấp triệu lần trái đất sẽ
ngừng quay
Trong hang tối sẽ trần truồng
bình đẳng
Cộng sản hành tinh hạnh
phúc muôn loài…
Hãy im đi những tự hào cửa
miệng
Quên đau thương bao tủi nhục
phơi bày
Bán đất ăn chia đồng tiền
béo bở
Dây thép gai rào giưã trái
tim người
Chẳng biết thẹn còn bày
trò vu caó
Báo chí đua chen vùi dập
nhân quyền
Quyền bày tỏ những nỗi niềm
vinh nhục
Nỗi lòng đau khi phải sống
ươn hèn
Tấm hộ chiếu xin đừng cười
ngạo nghễ
Bao vinh quang oan trái đã
chôn vuì
Còn gì nưã mà tự hào hiển
hách
Dòng sông thương đã khô cạn
tình người
Tự hào vinh quang giống
nào chẳng có
Tình non sông trong ký ức
muôn đời
Trong đau thương hãy đừng
rơi nước mắt
Trong đắng cay hãy đứng vững
làm người
Niềm tự hào quê hương là
chính đáng
Nhắc nhở nhau hãy sống ngẩng
cao đầu
Đừng bợ đỡ khom lưng làm
tôi tớ
Cắt xén vu oan xỉ nhục mưu
cầu….
Hỡi những kẻ tham tàn đầy
tham vọng
Kiếp tôi đòi mộng tưởng nuốt
năm châu
Hành tinh đỏ đâu còn là
chân lý
Tổ quốc tháng mười cách mạng
tôn thờ
Chẳng biết thẹn cứ tự hào
ca mãi
Lửa bạo tàn đốt cháy dãy
trường sơn
Thày tớ giết nhau bạn bè
phản trắc
Vạn nấm mồ vô chủ khóc kêu
oan…
Lời Đức Cha con xin hằng
ghi nhớ
Sống làm người tử tế với
lương dân
Trên quê hương hay muôn
vàn đất lạ
Chớ tự hào mà để mất lương
tâm!
2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét