Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2014

THƠ SONG THẤT LỤC BÁT CHÙM 75 VÀ 76



Song Thất Lục Bát Chùm 75 


 




Bức Tranh Não Nùng
chuyển thể thơ Mai Hoài Thu: Tiếng Lòng

Mấy ai đến thăm mồ chiều tối
Lòng quặn đau tê tái cỏ dầy
Xanh xao lên tấm bia gầy
Sương sa từng giọt tràn đầy thiết tha...


Đời dâu bể làm sao kể xiết
Tôi lang thang thảm thiết xứ người
Làm dâu dở mếu dở cười
Không đi bước nưã ai người nuôi con?

Con thương mẹ mỏi mòn thức giấc
Mẹ thương con từng bước đa mang
Đêm đêm nhỏ lệ đôi hàng
Đốt thêm nén nưã kẻo nhang lụi tàn...

Thôi đành vậy lê thân xứ lạ
Nưả phần hồn đày đoạ  thê lương
Thương chồng tôi phải chịu tang
Như con chim sáo dở dang lỡ làng

Đời viễn xứ vấn vương bi thảm
Chén rượu nồng ảm đạm men say
Người ta uống chén vơi đầy
Còn tôi uống chén đắng cay nhạt mùi....

Vòng tục lụy sầu bi ai biết
Tình là chi sống chết vì tình
Ngày tàn tháng tận thất kinh
Đèo thêm chữ nghiã cực hình chua cay....

Chồng tôi ngủ giấc say muôn thuở
Vầng trăng lên cổ độ sáng soi
Mình em thức giấc anh ơi!
Sao anh không dậy mà ngồi nhìn em?

Trời mưa tối nhá nhem bụi bặm
Mẹ con em lê tấm thân trần
Còn người còn cả thế gian
Còn con em phải ở gần với con...

Con bé nhỏ tủi hờn thơ dại
Giọt sầu bi tê tái đến trường
Nỡ đâu em lại trên đường
Bát cơm manh áo tự còng đôi chân....

Tình lận đận giận hờn sầu tủi
Giàn vở tuồng thế thái nhân gian
Kêu sương tiếng quạ canh tàn
Giật mình tức giấc ưá tràn bờ mi

Xứ sở lạ bốn bề sóng vỗ
Hồn tôi như lạc giưã đảo hoang
Chân trời góc bể bàng hoàng
Đỏ au đôi mắt phũ phàng vầng dương

Đêm hiu hắt trong tầng mây ảo
Mặc hồn tôi lạc giưã tiêu điều
Rừng sim tím ngắt cô liêu
Khẳng khiu cành lá xế chiều rồi chăng...?

Sầu trăm mối ngổn ngang cơn sóng
Chiếc thuyền nan chở nặng tơ lòng
Hắt hiu leo lắt trong phòng
Ngọn đèn cô quạnh xót thương cho tình

Ôm sầu hận phận mình manh chiếu
Thuyền lênh đênh sóng vỗ  biển khơi
Bát cơm manh áo tả tơi
Như cơn khát bạc hết thời đỏ đen...

Tìm lối cũ đường mòn sỏi đá
Dấu chân quen lã chã đớn đau
Bới tìm kỷ niệm xa xưa
Sương khuya nhỏ giọt mái đầu lo âu...

Người thiếu phụ u sầu ám ảnh
Tiếng đàn bầu ai gảy trong đêm
Não nùng ảm đạm êm đềm
Chân giày chân đất nỗi niềm sầu tư...

Trăng leo núi bơ phờ mệt nhọc
Tôi giật mình trở giấc sang canh
Gió luà lay động bức mành
Vành tang nấm mộ bức tranh não nùng...!!!

22.12.2011 Lu Hà




Tình Em Lay Động
chuyển thể thể thơ Thi Nguyên: Em Vẫn Đợi Chờ

Cùng nhịp đập rộn ràng thao thức
Để lòng nhau náo nức đòi cơn
Trái tim ưá lệ trào tuôn
Anh ơi! Có biết mà buồn với em...

Phút giây bỗng êm đềm biến mất
Tình say xưa ngây ngất gần xa
Canh khuya tầm tã ướt nhoà
Hàng hiên thánh thót hạt mưa đầu muà

Môi ấm áp em chờ anh đó
Hôn em đi cho đỡ nư thèm
Giang tay ôm tấm thân mềm
Đam mê quằn quại êm đềm sương thu

Em mát diụ trong như giòng suối
Bướm trắng hồng roi rói hoa tươi
Dập dìu đôi cánh lả lơi
Anh cho em cả cuộc đời đắm say

Đừng thầm lặng vơi đầy trăn trở
Trái tim đau lầm lỡ yêu đương
Hãy đưa em đến thiên đường
Ái ân chan chưá canh trường đêm thâu...

16.12.2011 Lu Hà




Gia Đình Nhà Lợn
chuyển thể thơ Phi Vân: IMAGINE IT'S YOU

Sống tù hãm chuồng dơ bẩn thỉu
Đến bao giờ thoát khổ được đây?
Triền miên cám bã qua ngày
Cơm thưà canh cặn đoạ đầy tháng năm

Thân béo ú tưởng nằm hóng mát
Để cho người khao khát niềm vui
Ăn xong ngủ dập ngủ vùi
Xoay ngang xoay dọc sặc mùi phân tươi

Trưa nóng nực đêm thì tê tái
Uống bột pha tăm tối mịt mờ
Đàn con nháo nhác tìm bầu
Những tia sữa trắng nhạt nhoà làn da...

Chồng lồng lộn lờ đờ hoang dại
Nổi cơn hăng ân ái trăng hoa
Dày lên xấp nhỏ ngây thơ
Chết không kịp ngáp máu trào thảm thê

Đưá sống xót ủ ê sợ hãi
Chủ bắt đi bán vội cho người
Tiết canh nhưạ mận chúng cười
Tiền trao cháo múc rã rời tuổi thơ...

Dồn cả đám đưa đi mất hút
Xe lắc lư không biết về đâu
Miền quê xa lạ xứ nào?
Nam Dương Nhật Bản hay là Bắc Phi?

Bọn đồ tể lang sài hung hãn
Xứ Trung Hoa đại hán côn đồ
Xả từng khúc thịt bỏ lò
Gia đình tan nát cơ hồ từ đây...

Ruột gan đứt đắng cay thân phận
 Mối u sầu cổ hận ngàn thu
Móc hàm da lột ruồi bâu
Kêu gào giãy giuạ chúng đâu nghe gì

Bầy ác nghiệt mất rồi nhân trí
Pháp luân công nào tội tình gì
Tim gan rao bán khắp nơi
Giàu sang phú quý đười ươi từng bầy

Cứu tôi với đoạ đầy thể xác
Bốn năm tên xốc vác săn gân
Bắt tay cuồn cuộn công an
Hầm ngầm tra điện thân tàn xương om

Không ai thấy chúng cầm buá tạ
Một đòn thôi vỡ sọ chết ngay
Thân nhân chẳng có một ai
Giao ca bàn nhậu canh dài truy hoan

Ai ngờ vực trần gian điạ ngục
Mau đến đây hãy bước lại gần
Bao nhiêu thảm cảnh dã man
Thiên bồng nguyên súy tướng quân cứu đời...

Ra thế đấy loài người ác độc
Chủ nghiã gì thất đức mà thôi
Lợn người, người lợn độc tài
Chúng sinh thảm sát trần ai thảm sầu...

21.12.1011 Lu Hà




Đồ Dơ Dáy
cảm tác từ bài báo cuả Linh Phương: Suy Ngẫm

Đồ dơ dáy cũng văn nghệ sĩ
Là cục phân hôi thối mà thôi
Ti toe phổ nhạc vào lời
Lăm le cấu véo hại người hiền lương

Muốn nổi tiếng vài băng điã nhạc
Giả làm tình hốt bạc phỗng tay
Qua cầu rút ván mặt dày
Nghìn năm bia miệng chai lỳ đười ươi

Sống hoang dã như bầy lang sói
Giưã cộng đồng nhân loại văn minh
Đồng tiền nhầy nhuạ hôi tanh
Lương tâm nhân phẩm ruồi xanh bám đầy

Thói đểu giả xưa nay vẫn thế
Bậc vĩ nhân vưà mới qua đời
Lạc loài cóc nhái đua đòi
Thi nhau ca tụng bồi hồi thiết tha...

Khi còn sống coi nhau như địch
Kẻ ăn theo thống thiết bi ai
Trò hề quá lố thiên tài
Như bầy cẩu tặc đuôi dài ngoe ngoe

Nguỵ quân tử thường khoe đạo đức
Giúp kẻ nghèo lỡ bước sa cơ
Thả con săn sắt bắt rô
Mưu thâm chước quỷ  ma cô nào bằng

Tuy nghèo khổ tấm lòng nhân hậu
Giàu tình thương ai bảo là nghèo
Khối thằng kiết sỉ ki bo
Nứt đố đổ vách lại nghèo lương tâm

Văn nghệ sĩ trí nhân thời đại
Vẫn tự hào kẻ sĩ thanh cao
Thế mà có đưá ba hoa
Nhận là nhạc sĩ đủ trò xấu xa...

13.12.2011 Lu Hà




Khi Kẻ Bần Tiện Làm Nhạc

Khi bần tiện lưu manh chó má
Giả vờn tình thiếu phụ cô đơn
Ba que thủ đoạn con buôn
Moi tiền giật cuả chui luồn đó đây....?

Con bã mắm vờ say âm hưởng
Còn ti toe tơ tưởng má đào
Xập xình nhảy nhót mơ hồ
Quáng gà tăm tối mịt mờ trăng suông....

Lưà tuổi trẻ điên cuồng mây gió
Con dê già nhí nhố ba hoa
Be be sáu nẻo ta bà
Âm u điạ phủ bóng ma dật dờ...

Kià nhạc sĩ vẩn vơ mưa gió
Ánh đèn màu chan chưá mấy cô
Tham lam vật chất hồ đồ
Bơ vơ lạc lõng hồn mơ bến nào...?

Giả diện mạo anh hào đạo đức
Đàn cá măng láo nháo đua chen
Cốt sao vơ được lắm tiền
Trước sau bất nhất thản nhiên nó cười

Giả oan khổ trò hề vu cáo
Cũng mánh mung chèo néo chính quyền
Nhẫn tâm gắp lưả đồ hèn
Mà làm nhạc sĩ chó ghèn nhử hôi

Thân nhầy nhuạ đời ươi cộng sản
Là bậc thày di sản máu tim
Hoa Kỳ giả bộ nằm im
Lăng xăng đây đó đắm chìm lương tâm....

Kẻ bần tiện nhẩn tâm lường gạt
Đánh vào lòng thất thiệt được thua
Bịp mồm khoá họng thiên nga
Để moi tiền cuả làm giàu bản thân

Giả ly dị lường gàn luật pháp
Dứt dây rừng chấn động thất kinh
Oán hờn ngùn ngùn trời xanh
Lòng người tức giận thanh danh lụi tàn

Xưa có câu  chữ tâm làm gốc
Để tâm hồn từng bước thanh cao
Truyền thông văn hoá dạt dào
Người người cảm phục mới là nghệ nhân.


12.12.2011 Lu Hà 






Song Thất Lục Bát Chùm 76


Cầu Chuá Che Chở Cho Em
tặng Nguyệt Nhi đêm Đức Chuá giáng sinh

Đêm sao sáng thiên thần thức dậy
Ngọn lưả thiêng thiêu cháy lòng em
Giáo đường ngọn nến êm đềm
Chắp tay cầu nguyện nỗi niềm chưá chan...

Chuông Thiên Mụ bần thần gióng giả
Cả Hàm Long nỗi nhớ buồn xa
Thái Hà hồi hộp thiết tha
Ở nơi viễn xứ bồi hồi Nhi ơi!

Gió lất phất sương rơi lã chã
Hàng cây thông băng giá run run
Châu Âu có bảy chú lùn
Thương nàng Bạch Tuyết cô đơn giưã rừng...

Chỗ anh ở rừng thông ngơ ngác
Tiếng dương cầm dạo khúc phúc âm
Mừng vui Thiên Chuá giáng lâm
Thương em gái nhỏ Việt Nam xứ người...

Anh nhớ lắm một thời còn nhỏ
Dòng sông quê bên lở bên bồi
Bên kia nương bãi nhà Nhi
Oa oa tiếng khóc chào đời là ai?

Ôi Thiên Chuá trần ai khổ tận
Người cha nuôi lận đận sớm chiều
Máng lưà cỏ dại tiêu điều
Xót xa ưá lệ còn nhiều thê lương...

Từ đau khổ tình thương cứu chuộc
Cả nhân loài với đức Chuá Cha
Ôm cây thập giá máu nhoà
Nhi ơi, có biết mà sầu cùng anh...?

Anh cầu Chuá cao xanh lồng lộng
Sáng danh ngài biển rộng bao la
Tấm lòng nhân ái hiền hoà
Chở che em gái tên là Nguyệt Nhi!

24.12.2011 Lu Hà




Làm Sao Hiểu Được
tặng Minh Quyên Nguyên

Ôi mừng quá Quyên Nguyên em gái
Giữ chân anh ở lại trang này
Lại cùng chia sẻ đắm say
Niềm vui Thiên Chuá đắng cay giáng trần

Để cứu chuộc tình dân thương ái
Ánh đèn xanh le lói trong tim
Cố công trên mạng đi tìm
Nôn nao chẳng thấy nỗi niềm Quyên Nguyên?

Tình thơ động hồn nhiên chan chưá
Mà sao em chẳng để tấm hình
Merry lồng lộng trời xanh
Hồn anh xao xuyến câu kinh thánh thần

Anh biết lắm Quyên Nguyên xinh lắm
Cũng thân tình đằm thắm như Nhi
Điệu hò mái đầy tình quê
Mắt huyền  lóng lánh mải mê xuôi dòng...

Cột buồm dựng phăng phăng ăn gió
Cùng hai nàng tiên nữ Nguyên - Nhi
Bồ đào mĩ tỉu tràn trề
Tiếng đàn dìu dặt dầm dề mưa rơi!

Nguyên- Nhi ơi! Đông về lạnh lắm
Có người anh ở tận cuối trời
Làm thơ để tặng cho đời
Đêm nay Thiên Chuá ba ngôi mỉm cười

Người nhân thế mấy ai hiểu được
Hồn thơ hoang lạc bước mê man
Thuyền quyên yểu điệu mỹ nhân
Để chàng chát sĩ bần thần ngận ngơ....

24.12.2011 Lu Hà




Hương Sắc Hư Không
chuyển thể thơ Trúc Mai Linh: Tình Yêu Vô Hình

Tuổi xuân mộng bướm vờn hoa lá
Gió ngất ngây bả lả trăng mơ
Nàng xuân cánh én men thơ
Niềm vui phơi phới dạt dào người ơi!

Tình ươm bóng bồi hồi e ấp
Tâm lắng trong dáng dấp ngẩn ngơ
Tôi thương cành lá xác xơ
Không ai chăm sóc bơ vơ khô cằn...

Yêu điệu lý muôn vàn tình tứ
Lối quê nhà vọng cổ thiết tha
Vẳng nghe tứ tuyệt kiêu sa
Đường thi hoạ vận tiêu dao đối sầu

Đồng cỏ uá bạc màu tê tái
Nắng mưa hoài nhoi nhói khổ đau
Đại gia thưà mưá sang giàu
Dân nghèo thiếu thốn mịt mù đơn côi

Nâng chén đắng chia bôi ly hận
Khúc luân ca khổ tận cam lai
Dập vùi bốn bể trần ai
Tro tàn xương cốt canh dài thở than

Mở cổng ngõ thế nhân định sẵn
Rào giậu kia che chắn đàn gà
Tìm đường vạch lối thoát ra
Cớ sao quanh quẩn sa đà cung mê...?

Mượn ý nhạc tỉ tê ân ái
Kiếp con tằm nhả sợi giăng tơ
Hồn thơ loạng choạng ngây ngô
Chẳng màng toan tính mưu mô cho đời

Dòng thác cuốn nổi trôi thế sự
Vì bát cơm manh áo dập vùi
Thi nhân ưá lệ sụt sùi
Nghêu ngao giọng hát ngậm ngùi mãi sao...?

Tìm nốt nhạc lạc vào bến mộng
Ánh hào quang đánh động tâm can
Mây vàng phổ độ trần gian
Chúng sinh giải thoát bình an sang bờ...

Chuông thanh tịnh Phật Đà dẫn lối
Nghe sóng lòng bể dội ca luân
Giai không tứ đại chưá chan
Tình thù ân oán lệ tràn bờ mi...

22.12.2011 Lu Hà




Tình Thương Thiên Chuá Bao La
chuyển thể thơ Hoa Mai: Xin Cho Nhau Tất Cả

Hồn ai gọi ngàn năm thuở thước
Biển ca luân từng bước quay về
Ngọt ngào đắm đuối say mê
Thiên thần hiển lộng tràn trề niềm vui...

Đời hạnh phúc em ơi có biết
Trăng vẫn tròn trái đất xanh tươi
Hương thơm chen lẫn nụ cười
Lòng anh say đắm bồi hồi vì ai...?

Ôi Thiên Chuá! Khắp nơi rạo rực
Quỷ sa tan lúc nhúc tả tơi
Đầu tiên là ở Bắc Phi
Mây đen Châu Á mặt trời xua tan...

Sóng cuồn cuộn tinh thần dân chủ
Đỉnh trang nghiêm Hy Mã Lạp Sơn
Mênh mông biển rộng sóng cồn
Thái bình thiên quốc tâm hồn nhân gian...

Xin Đức Chuá muôn vàn thánh thiện
Gửi tặng em lưu lyến nhiệm màu
Cầu cho đôi lưá bền lâu
Đoá hoa ân ái ngàn thu vẫn còn

Hãy quên hết giận hờn cãi vã
Đêm hôm nay chan chưá dạt dào
Lung linh ngọn nến nghẹn ngào
Ôm nhau thật chặt chui vào chăn bông...

24.12.2011 Lu Hà




Hồn Lạc Hư Vô
 Diễn văn cuả luật Sư George Graham Vest trong một vụ án

Thưa hội thẩm quý toà hình sự
Xin thay lời thân chủ biện minh
Sáng danh thiên Chuá ân tình
Công bằng bác ái an lành bao la...

Người bạn tốt bấy lâu tin tưởng
Bỗng có ngày dở chứng hại ta
Cháu ông con bố trong nhà
Họ hàng bạc bẽo tuổi già cô đơn...

Nào chồng vợ ái ân mộng tưởng
Rồi khinh khi lẳng lặng lánh xa
Nguyện thề non nước dư thưà
Bạc tiền biến mất mặn mà đổi thay...

Công khó nhọc đắng cay tiêu tán
Đức cao dày hưá hẹn tan hoang
Để ta thất thểu ngoài đường
Người khinh kẻ miệt thê lương não nùng...

Xưa khối kẻ khom lưng luồn cúi
Tôn vinh ta chói lọi vinh quang
Hư danh sán lạn không ngừng
Bỗng dưng ném đá dửng dưng coi thường...

Cõi trần thế kẻ mong người đợi
Lại điên cuồng lang sói cắn ta
Tìm đâu sáu nẻo ta bà
Trước sau chung thủy mặn mà thiết tha....?

Riêng chú chó bốn muà sớm tối
Luôn quẩn quanh an ủi bên ta
Bần hàn sướng khổ có nhau
Ngày đông tháng giá nền nhà quạnh hiu

Trong bão tuyết lấp vùi chẳng sợ
Miễn làm sao bên chủ cận kề
Dặm trường sáu nẻo sơn khê
Hôn bàn tay lạnh tái tê ngậm ngùi

Chú liếm sạch mãi hoài vết máu
Trong những phen ẩu đả góc trời
Bạo tàn đánh đập tả tơi
Bầm da tím thịt chơi vơi lề đường...

Người lính gác tận trung bên chủ
Luôn xung phong chẳng ngại tử thương
Coi ta như thể ông hoàng
Ăn mày thì cũng tướng công thuở nào

Khi doanh nghiệp nguy cơ phá sản
Dưới gầm cầu chó vẫn cùng ta
Chia bùi sẻ ngọt có nhau
Củ khoai miếng cháy nhạt nhoà lệ rơi!

Trước nguy hiểm giúp ta chống chọi
Lăn sả vào cắn xé chẳng tha
Một bầy anh chị ma cô
Công an mật vụ côn đồ lưu manh

Khi thần chết rập rình bắt bớ
Đưa linh hồn xuống hố thẳm sâu
Trần gian còn lại nấm mồ
Chó thương canh giữ trăng mờ mờ soi...

Chó cao thượng sụt sùi nhớ chủ
Cả khi ta hồn ở nơi nao
Trung thành cẩn cẩn trước sau
Đến khi tạ thế lạc vào hư vô...

22.12.2011 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét