Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

THƠ LỤC BÁT CHÙM 19 VÀ 20



Nỗi Niềm Lục Bát Chùm 19  

  
  


Ngày Giỗ Cha

Hôm qua là ngày rỗ cha
Lòng con băng giá lơ là thế sao?
Hôm nay trở lạnh gió mưa

Bên lò sưởi ấm làm thơ nhớ người
Gió đưa chiếc lá ngậm ngùi
Bay đi bay laị rã rời tình thâm
Tháng này tiền gửi âm thầm
Thay con nhờ mẹ mấy mâm gọi hồn
Xin cha thứ lỗi cho con
Ma chay cúng rỗ chưa luôn lệ này
Thôi đành để khói hương bay
Gió thiêng đưa đến cổng trời gọi cha
Chư Tiên mách bảo cho ra
Cha con giờ ở chốn nào bơ vơ
Cửu tuyền địa phủ âm u
Ngày xưa công đức đời tu thế nào
Công thành nhiệp quả ra sao
Cha con có được rước vào bồng lai
Hay còn trôi nổi luân hồi
Cha ơi! Sóng cả thuyền đời lênh đênh
Đầu thai chuyển maí đầu xanh
Mong cha tìm chỗ công bình tự do
Đừng về chốn cũ nẻo xưa
Quanh năm vất vả sớm khuya tảo tần
Cha ơi lần bước dần dần
Đắn đo xuy tính trông gần trông xa
Giờ này hồn ở đâu xa
Cha con có được Phật đà đoái thương
Tử sinh trôi nổi vô thường
Trăm năm là mấy muà đông lạnh lùng
Ngày xưa, cha dạy con rằng:
Cá không ăn muối đau lòng mẹ cha
Suy đi nghĩ laị thiết tha
Có cha có mẹ ông bà vẫn hơn
Con chim đẹp ở lồng son
Xách lồng chim đẹp tâm hồn người nuôi
Con đâu hổ thẹn với người
Lời xưa cha dạy muối đời chẳng tan
Bao nhiêu sóng gió mưa ngàn
Đời trai lãng tử phong trần trải qua
Con đi trăm núi ngàn dâu
Đạp bao xác lá muà thu dãi dầu
Nỗi lòng cô quạnh âu sầu
Nhớ cha nhớ mẹ ông bà xóm thôn
Những lần cha nhớ thương con
Theo cha lẽo đẽo bên vườn cỏ non
Mừng vui con chạy lon ton
Chú cô họ mạc bà con ông bà
Mấy ngày ngắn nguỉ chóng qua
Bâng khuâng theo mẹ tiễn cha ra đò
Sông thao nước chảy lững lờ
Rác rều bèo bọt phù du cuộc đời
Ôm chân con chẳng muốn dời
Phu thê phụ tử chia ly tủi hờn
Mình về vườn ruộng nuôi con
Chăm lo cha mẹ hoàng hôn bóng tà
Ra đi trăm mối tơ vò
Vợ hiền con nhỏ bơ vơ âu sầu
Đến khi cha được về nhà
Thì con đi khuất nẻo xa chiến trường
Bạc đầu vò võ nhớ thương
Tháng ngày hun hút đường làng vắng tanh
Đời trai Nam Bắc tử sinh
Chiến tranh vùi dập nghiã tình cha con
Đắng cay như ngậm bồ hòn
Suốt đời chẳng được gần luôn bên già
Bây giờ con lại Châu Âu
Sinh nhai lập nhiệp làm thơ nhớ người!

Muà thu 2007 Lu Hà




Ngày Sinh Nhật Cuả Ta

Già nửa thế kỷ qua dần
Mà chưa hoan hỉ một lần xuân xanh
Mừng ngày cha mẹ sinh thành
Sinh sinh, tử tử thường tình thế thôi
Buồn vui thì để làm gì?
Băn khoăn còn hỏi sao đời có ta?
Sinh ra, rồi laị sinh ra
Trùng trùng điệp điệp ta bà gian nan
Luân hồi chẳng nỡ lưã lần
Có vay có trả nợ nần nổi trôi
Mênh mông ngụp lặn sóng đời
Bao phen phú  quý hay người cần lao
Đã từng tay thước tay dao
Đâm thuê chém mướn  lao đao theo đường
Đấu tranh giai cấp thê lương
Con đường thế kỷ mịt mùng phong sương
Đã từng mũ aó thênh thang
Ở nhà phong nhã ra đường hào hoa
Hay là thuở trước ba đào
Hồng nhan  bạc mệnh phấn hoa yêu kiều
Trời cay nghiệt ngã hẩm hiu
Tuổi xuân lỡ bước dập diù bốn phương
Hay là thuở trước viễn phương
Thuyền tình trôi dạt muôn phương đất trời
Long đong góc bể chơi vơi
Vợ con lià bỏ một đời tha hương
Oan khiên nghiệp chướng còn daỳ
Nợ xưa đòi trả kiếp này phaỉ mang
Hay là một đấng trai hùng
Bình sinh gặp truyện giưã đường ra tay
Công bằng nghiã cả cứu nguy
Gian nan chẳng sợ hiểm nguy chẳng từ
Cưả thiền có trọn đường tu
Chày kinh sớm tối nhân từ khói hương
Dập diù du khách thập phương
Núinon hiểm trở tìm đường vấn danh
Hay là một bậc tài danh
Cầm kỳ thi hoạ nhân tình phong lưu
Giang hồ mắc số điù hiu
Đầu xanh một chuyến quyết liều tuổi xuân
Trường tình biển ái trăng ngàn
Thuyền trôi suối lệ đêm tàn xót xa
Khăng khăng níu chặt chẳng tha
Luân hồi sáu nẻo ta bà nổi nênh
Coĩ đời sinh tử tử sinh
Rơì mê bến giác tâm linh haĩ hùng...?

 nhân này sinh nhật 2007  Lu Hà




Ngày Xưa ấy
tặng Micha

Ngày xưa màu tím em yêu
Đoá hoa chung thủy sớm chiều thiết tha
Bên nhau đàn hạc hát ca
Mỗi ngày anh hái vườn nhà tặng em
Bỗng dưng đàn gãy dây mềm
Trái tim đóng cưả từng đêm não nề
Giận hờn năm tháng ê chề
Anh say bóng nguyệt dầm dề gió mưa...
Nhạt mùi son phấn hương hoa
Đầu bù tóc rối sớm trưa u sầu
Em như chiếc lá phai màu
Muà thu héo rụng chân cầu gió bay
Ngậm ngùi bao nỗi đắng cay
Tình em đã chết đoạ đày làm chi?
Còn tin ai nưã hỡi trời
Cành xuân sương điểm thương đời dở dang
Côn trùng rền rĩ canh trường
Gió luà song cưả má hồng phôi phai
Bởi vì em chót yêu ai
Lỗi lầm cam chịu tương lai mịt mờ
Có người quân tử anh hào
Cớ sao em lại hồ đồ chẳng yêu?

5.10 .2011 Lu Hà Lu



Nghiệp Chướng Mã Giám Sinh
thơ theo bài viết cuả Phạm Trần: Vải Thưa Mắt Thánh

Lơ thơ mấy sợi mỏng manh
Mặt ai như Mã Giám Sinh thuở nào
Hỏi rằng: quê quán đâu xa ?
Văn nô bồi bút gà mờ Mác Lê
Hoàng hôn bóng rủ ê chề
Con thuyền cách mạng dầm dề mưa rơi
Chai mồm lải nhải điếc tai
Triều dâng sóng vỗ tôi đòi thở than
Hư danh tiến sĩ trí nhân
Tên Cao Đức Thái việt gian gà nòi
Giang sơn nhiệp chướng đắng cay
Trải bao thập kỷ lần hồi bi thương
Viết thuê già miệng ăn lương
Giám Sinh Đức Thái khuyển nhung cùng loài
Hoa tàn liễu bại nổi trôi
Làm dâu xứ lạ cũng vì đảng ta
Mối mai xoá đói giảm nghèo
Việt Nam chủ nghiã cũng là vì dân
Kết đoàn mặt trận vững bền
Tú Bà Bạc Hạnh chung thuyền quốc gia
Sở Khanh bợ đỡ ba Tàu
Giám Sinh ĐứcThái máu đào đỏ tươi
Trung tâm nhân phẩm phục hồi
Tài nguyên sản vật con mồi hiến dâng...

20.4.2010 Lu Hà



Ngu Trung Hết Thời
cảm tác qua bài báo cuả Hội Thánh Chuồng Bò

Nhân dân chẳng chiụ treo cờ
Thăng Long tang lễ đám ma não nùng
Buá liềm cờ đỏ sao vàng
Ngàn năm lịch sử hãi hùng từ đây
Rồng vàng thảm thiết bi ai
Ba Tàu mở hội lệ rơi mấy hàng
Toàn dân ai oán than rằng:
Tượng thờ vua giả bắc phương lấn tràn
Mấy ông tiến sĩ miệt vườn
Trung ương đảng cộng bạo tàn công khai
Đất trời sùi sụt mưa rơi
Thương con rồng đất chôn vùi huyệt sâu
Mấy con đà điểu tranh nhau
Thiêu thân đoạt chức bí thư độc tài
Khoe khoang ổn định bề ngoài
Tâm thần hoảng loạn rã rời bên trong
Vét vơ chạy cuả rối tung
Ngẩn ngơ còn đám ngu trung hết thời?

5.10.2010 Lu Hà



Người Đời Miả Mai

Nưả đêm gõ cưả vô phòng
Phải chăng có chuyện tư riêng giãi bày
Hay cho một gói nhỏ nhoi
Mưu gian cạm bẫy hại người trí nhân
Tiếng rằng bạn hữu đồng môn
Luật sư tranh biện kiếm ăn say mồi
Lương tâm nhân cách mất rồi
Tôn con khỉ đỏ đười ươi cùng bầy
Tình gian nhưng lý chẳng ngay
Thương cô gái trẻ tuổi đời lên men
Giang hồ dan díu đã quen
Môi son má phấn bao phen sớm chiều?
Thướt tha yểu điệu yêu kiều
Sài Gòn tai tiếng đặt điều chẳng sao
Bao nhiêu mưu mẹo lọc lưà
Lả lơi như thể cành dao hoa quỳnh
Đam mê ảo mộng hư danh
Bán hồn cho quỷ liễu xanh uá tàn
Bon chen mật vụ công an
Lợi quyền phe nhóm hiến thân tôi đòi
Sao không chịu khó nghĩ suy
Nhân chi ác tính giả kỳ là đây
Nguyện thề theo đảng leo dây
Trăm năm bia miệng người đời miả mai!

6.10.2010 Lu Hà



Người Máy  Vô Cảm
cảm tác từ một bức hình

Tấm hình nhức nhối thế gian
Công an bóp vú người dân giưã đường
Hàng trăm con mắt ngán trông
Xôn xao dư luận tang thương giống nòi
Một tên chắp đít đứng coi
Dửng dưng người máy trò chơi công quyền
Áo xanh mũ đội đăng viền
Sặc màu đỏ choé nối liền tối tăm
Độc tài cộng sản nhẫn tâm
Lòng dân bi phẫn âm thầm khổ đau
Bao giờ nước nổi can qua
Vùng lên đạp đổ tượng Hồ xuống ao
Nhà sàn sương đọng gốc dưà
Hàng me nhỏ lệ mái đầu tuổi thơ
Miền Nam thiếu nữ ngây thơ
Hiến thân nhục dục con ma lăng loàn...
Kià bầy dã thú chó săn
Ngày nay hung hãn dã man di truyền
Bạo tàn chúng vốn đã quen
Vịt vờ bóp vú ngang nhiên giưã đường?

1.8.2011 Lu Hà



Ngưu Lang Trách Vợ
hoạ thơ Nguyễn Thành Giang

Nắng mưa là việc cuả trời
Mà sao tôi vẫn u hoài trách than
Nắng tràn thiêu đốt tim gan
Bỗng dưng sấm sét mưa tràn đồng quê
Tháng năm lăn lóc ê chề
Bát cơm manh áo giưã hè trời ơi
Ba tôi thấm đẫm mồ hôi
Trầy vai gánh nước tưới cây quanh vườn
Mẹ thì bươn bả sắt son
Ngày hai buổi chợ rát chân thân hèn
Bưã no bưã đói tảo tần
Tím lòng con mẹ bát cơm bần cùng
Rau dưa mắm muối qua ngày
Ngước lên chỉ thấy mặt trời đỏ cao
Rừng hoang suối cạn ao hồ
Chân chim ruộng nẻ cháy khô cuộc đời
Lầm rầm khói toả hương bay
Cầu trời khấn Phật hạt vơi hạt đầy
Bát canh củ sắn qua ngày
Đầm đià rỏ lệ rã rời canh khuya
Trời còn giả bộ làm ngơ
Quắt quay nổi giận mưa sầu làng quê
Ngập tràn khắp nẻo sơn khê
Nhà tan cưả nát thuyền bè ngược xuôi
Nắng mưa con tạo trêu ngươi
Mà sao bạc bẽo cho người trần gian
Bần thần vấn hỏi lương tâm
Có ai trọng trách dân quyền vãn sinh
Vui chi tuổi trẻ đầu xanh
Tương lai mờ mịt thâu canh tủi sầu
Ngậm ngùi giọt lệ chàng Ngưu
Hỏi nàng Chức Nữ tình xưa vẫn còn?...

10.12.2009 Lu Hà



Nhân Cách Lụi Tàn

Thương Cam tự xỉ vả mình
Phận làm con cháu Chí Minh lạc loài
Suối vàng ngạ quỷ đười ươi
Hồ Đồng rên rỉ rã rời chân tay
Dương trần u ám đoạ đầy
Tự mình hạ nhục đắng cay thế này...
Còn đâu lý tưởng cuồng say
Buá liềm cờ đỏ tung bay trong quần
Nạ đòng lổn nhổn chưá chan
Dâm ô trụy lạc xa gần liêu xiêu
Đỗ Mười Lê Duẩn Khả Phiêu
Buôn trâu hoạn lợn tiêu điều nước non
Kià bầy chó dái ác ôn
Tung tăng trên mạng chui luồn đó đây
Ăn cơm cuả đảng mặt dày
Phản hồi nhắng nhít cáo cầy phận Cam
Thần kinh hoảng loạn tối tăm
Điên khùng nhân cách tháng năm lụi tàn

9.8.2011 Lu Hà



Nhắn Nhủ Nhờ Mây

Xa xa lơ lửng lưng trời
Cánh đồng vũ trụ tuyết dày như bông
Một đàn nhạn trắng bay ngang
Chạnh lòng man mác nhớ mong dạt dào
Gió đông thương cánh hoa đào
Dương trần cát bụi vật vờ bâng khuâng
Xót lòng phụ tử bao dung
Tủi dòng máu đỏ vấn vương bên đời
Ái hà bể khổ con ơi
Phải chăng duyên nợ kiếp này chẳng phai
Sinh ra trong cõi trần ai
Ta bà chìm nổi canh dài chiêm bao
Qua cơn sóng lệ hoen trào
Nỗi lòng biển cả ai nào biết cho
Đứng bên cửa sổ âu sầu
Nhìn mây lãng đãng ngẩn ngơ sớm chiều
Thương cho giọt máu yêu kiều
Phương trời xa lạ còn nhiều ưu tư
Chồng con sự thể dường nào
Đông xuân thu hạ bốn muà lo toan
Tuổi thơ như trái đào non
Như tờ giấy trắng nguồn cơn mặn nồng
May ra duyên dáng tơ hồng
Công dung ngôn hạnh nối dòng cha ông
Giống nòi tiên tổ phương đông
Chẳng may gặp cảnh tha hương muộn phiền
Văn minh vật chất bon chen
Đam mê vui thú sang hèn hơn thua
Quanh năm tất bật bơ phờ
Ganh đua thiên hạ nhà lầu xe hơi
Quê hương họ mạc xa vời
Nỗi lòng cố quốc một thời đi qua
Gái tơ rồi cũng lúc già
Xinh tươi hương sắc la đà trôi nhanh
Để rồi than thở trời xanh
Trách mình phận bạc duyên tình xót xa
Con ơi sao chẳng tìm cha
Khơi dòng huyết mạch chan hoà khôn ngoan
Trăm phương dạm nẻo trần gian
Chân trời lữ khách muôn phần gian nan
Cuộc đời lỗi nhịp cung đàn
Có tiền có của thế nhân xem thường
Phất phơ điểm bạc mái sương
Đăm chiêu tư lự ngổn ngang rối bời
Hững hờ kià đám mây trôi
Như câm như điếc khoảng trời bay qua
Tâm tư nhờ cậy mây nào
Mang dòng phụ tử nhập vào hồn xa...!

22.11.2008 Lu Hà 






Nỗi Niềm Lục Bát Chùm 20


Nhân Tình Thế Thái
tặng thi sĩ Tuyền Linh

Việc đời hoá giải giản đơn
Tâm tình nhắn gửi luận bàn bốn phương
Hữu duyên tương ngộ trùng phùng
Tấm lòng là lẽ chẳng màng thị phi
Tiếng chì tiếng bấc làm chi
Bỗng dưng có kẻ mua dây buộc mình
Sương mù che lấp trời xanh
Bụi hồng là cõi nhân tình đi qua
Ngẫm trông bể thảm mà đau
Mấy muà tan hợp hương hoa cho đời
Bọt bèo cánh bướm lẻ loi
Lênh đênh dòng chảy tìm người muôn phương
Nỗi niềm chẳng dấu trong lòng
Bài thơ năm chữ theo giòng biển khơi
Thương anh tuổi đã cao rồi
Tâm hồn nghệ sĩ bầu trời mênh mông
Sông hồ nổi sóng thê lương
Hợp tan tan hợp vô thường nổi trôi
Yêu nhau chín bỏ làm mười
Chê nhau dưa muối chán đời mặn chua
Phải đâu trăng tỏ mây mờ
Khoan dung độ lượng tìm đâu bây giờ
Vần thơ anh đã viết ra
Thông tin đại chúng toàn cầu lắng nghe
Phải đâu chen truyện nhiêu khê
Nhân tình thế thái tìm về quê hương
Rửng rưng tôi chẳng nỡ lòng
Nên tôi mới phải đa mang sự đời!

6.11.2009 Lu Hà



Nhị Thu Song Kiều
cảm tác theo ảnh chụp và lời hỏi thăm trên mạng

Có lời xin chúc cả hai
Nhị Thu cúc nở phượng rơi mất rồi
Tôi thì vẫn cả hai nơi
Quán thơ vẫn thế bồi hồi ngẩn ngơ
Sài Môn tửu quán say xưa
Văn thơ Lạc Việt sớm trưa đi về
Mặc cho công việc bộn bề
Hồn thơ chẳng nỡ não nề trần ai
Chuyển sang tranh đấu cho đời
Hồn thiêng sông núi giống nòi tổ tiên
Thơ tôi Thu cứ tự nhiên
Đăng đàn thưởng lãm phỉ nguyền Thu ơi!
 Đông về hiu hắt tả tơi
Vàng thu mấy lá mưa rơi trước nhà
Nôn nao tóc đã bạc màu
Còn Thu sức khoẻ bây giờ ra sao?
Học hành chí thú gian lao
Chúc Thu đạt được điểm cao nhất trường
Thói nhà nết đất phỉ phong
Con nhà gia giáo má hồng phôi phai
Thu ơi! Tháng rộng ngày dài
Dang tay rộng mở tương lai huy hoàng
Xứng danh cháu Lạc Hồng
Ở nơi đất khách trùng dương biển hồ
Gửi lời thăm hỏi thiết tha
Thông tin mạng lưới tưởng xa hoá gần!

1.10.2011 Lu Hà



Nhớ Bạn Một Thời
chuyển thể thơ Hà Thượng Nhân: Gửi Bạn

Sinh ra trong cõi ta bà
Ô hay, đời vậy thế mà cũng thơ
Xa nhau biết đến bao giờ?
Trùng dương dặm thẳm vẩn vơ mấy vần
Bạn bè nhắn nhủ bao lần
Dùng dằng mây nước xót thân u hoài
Bờ ao giếng nước xa vời
Suy đi ngẫm lại tơi bời lòng ta
Chim trời sải cánh bao la
Quê hương ta đó non cao biển hồ
Học hành mài miệt canh thâu
Bát cơm manh chiếu khổ đau một thời
Thị phi ganh tỵ ở đời
Dửng dưng bao nỗi lòng người hiểm sâu
Mặc ai sáng nắng chiều mưa
Tấm lòng thanh bạch quê muà thì sao?
Cho rằng: làm kẻ nông phu
Dăm ba chén rượu la đà trời mây
Ngán đời nưả tỉnh nưả say
Bướm hoa xào xạc đắng cay muôn phần
Thương người bóng lẻ than thân
Vào ra tưạ cưả tinh thần biến suy
Đêm hè ngưả mặt trông trời
Sông Hà một giải bồi hồi thiên nhiên
Hằng Nga giấc mộng triền miên
Sáng ra vương vấn ưu phiền chiêm bao
Dấn thân vào chốn ba đào
Người đi biền biệt bao giờ tìm ta?
Chinh nhân hải đảo xa mờ
Bao nhiêu kỷ niệm chan hoà yêu thương
Mảnh mai kià cô gái mường
Phồn hoa thành thị bụi vương gót giầy
Nỗi niềm thổn thức điên say
Hoàng hôn chiếc bóng đôi tay xiết ghì
Dang tay ôm cả đất trời
Trăng suông rượu nhạt người ơi, sương ngàn
Xót xa cho kiếp phong trần
Nghêu ngao giọng hát vui phần cổ kim
Thơ ngây chuyện cũ im lìm
Sông Trà sóng nước nỗi niềm cá tăm
Bạn ta ở mãi xa xăm
Chân trời lá đổ thâm trầm sầu đưa
Vương Xương Linh nhớ người thơ
Sương gieo ngọn cỏ bên bờ nương dâu
Chán chê danh tướng công hầu
Trời cao thăm thẳm mây mù ngẩn ngơ
Góc sông Hương có ai mơ
Lênh đênh chìm nổi bơ vơ thở dài
Hàng hiên lã chã tuôn rơi
Hồn nghe thánh thót đầy vơi não nùng!

9.7.2010 Lu Hà




Nhớ Ơn Đảng

Nghe con thuận phẩm sổ thơ
Nịnh Hà bợ Tín cầu cho tí phần
Ngoe ngoe phủ phục cầu van
Ông Hà quát mắng chó săn lạc loài
Nằn nì bác Tín xì hơi
Để cho thuận phẩm mặt mày nở nang
Tín Hà bận việc thiên lương
Gánh đời còn nặng quê hương nghèo nàn
Phẩm rên ư ử ngoài sân
Thấy nàng  thị nở lục tuần nỉ non
Mặn mà nũng niụ ra vườn
Cong đuôi phẩm cũng lon ton chạy hầu
Tụt quần nhìn trước nhìn sau
Dạng chân dẩu đít  tuôn ra cháo lòng
Chao ôi lai láng mảnh hồng
Nhóp nha nhóp nhép thiên đàng sướng thay
Tín Hà ngắm cảnh trời mây
Phẩm ca ăng ẳng ngất ngây bồi hồi
Chó săn nặng kiếp tôi đòi
Công ơn đảng bác cứu đời năm xưa
Nhớ hồi mới học lớp ba
Chiến tranh bom đạn xéo bưà xóm thôn
Tan hoang  biển cả sóng cồn
Đảng đưa đi trốn mới còn ngày nay
Cuộc đời bão tố đắng cay
Lệ tuôn lã chã bùi ngùi phẩm ca
Cho nên phẩm ghét Lu Hà
Căm luôn Bùi Tín đảng ta phê bình...?

24.4.2010 Lu Hà



Như Cánh Chim Trời

Con chim yêu khoảng trời xanh
Đội trời đạp đất bình sinh là người
Thế gian đàm tiếu hay cười
Bon chen đố kỵ thói đời miả mai
Đào Tiềm cán cảnh thị phi
Am mây ẩn dã sao thời chẳng an
Quay về giưã chốn dân gian
Ngang tàng mà sống theo vần thơ bay
Tâm trong lòng dạ sáng ngời
Xót đau nhân thế luân hồi nổi trôi
Tự do theo cánh chim trời
Trí thần tự tại muôn loài hiếu sinh
Kià ai mặc cảm cho mình
Bọt bèo trôi nổi bóng hình ngậm soi
Coi sao chân bước như người
Nắm tay cùng hát lá rơi hoa tàn
Bọt bèo trôi nổi mây tan
Phong trần bi lụy bần hàn thiên thu
Kià ai xì xụp khấn cầu
Nhà cao cưả rộng sang giàu trêu ngươi
Văn chương phú lục xu thời
Thế gian biến cải lòng người nổi nênh
Phải chăng vì chút hư danh
Tốn công mài duã hoá thành miả mai
Don Quixote vẫn còn đây
Thế gian miệng lưỡi thảnh thơi trái phiền ..!

15.1.2010 Lu Hà



Nhuộm Đỏ Tuổi Thơ
Nuôi dưỡng hồn thơ hay rưả não trẻ thơ

Con chim bé nhỏ liú lô
Bài ca muôn thuở bay vào giấc mơ
Hải Dương có chú bé Khoa
Mới hơn bảy tuổi vẩn vơ thần đồng
Xa gần nô nức tưng bừng
Gái trai già trẻ về làng thỉnh thơ
Thổi phồng ma quái mơ hồ
Gật gù bí hiểm thày mo xa vời...
Già làng đêm tối xem trời
Nhỏ to tiên đoán trạng rồi chẳng ngoa?
Thói đời đơm đặt thêu thuà
Nhân tài khánh kiệt mấy muà khổ đau
Cai thầu chai sạn làng thơ
Đua tranh lai vãng vịt vờ bon chen
Ra điều hồng thắm hơn chuyên
Dòng thơ cách mạng nỗi niềm chưá chan
Bập bùng chuyên chính vô thần
Khơi dòng máu đỏ thấm dần tim gan
Ngâm nga Xuân Diệu bôi vần
Lan Viên Tố Hữu góp phần phấn son
Lạ thay cho cái lá non
Cây xanh phơ phất theo làn khói sương
Lá đa rụng ở trong lòng
Thuận mồm em tả trúng vòng lưỡi gang
Thơ hay khen mãi tới cùng
Nên đời em chẳng nhẹ nhàng thảnh thơi...?
Hồn nhiên tươi tắn mất rồi
Kẻ tung người hứng tả tơi tâm hồn
Trái tim đa cảm sói mòn
Con bê bé nhỏ sừng non mọc dần...
Ba lô khoác áo phong trần
Làm thơ đăng báo theo đàn cáo hoang
Nhuộm hồn máu đỏ tươi trăng
Sông thương tát cạn đáy vàng tìm đâu ?
Tinh khôn lọc lõi dư thưà
Nga Sô du học đẫm màu Mác Lê
Mang ơn mưa móc tràn trề
Chân dung đối thoại trò hề tiếu lâm
Thông tin mật vụ lâm dâm
Nưả hờ nưả kín não tâm lưã lần...
Trải bao thập kỷ bần hàn
Thần đồng thần sắt tro tàn khói bay !

2008 Lu Hà



Nô Lệ Tình Dục Trong Giới Văn Minh
chuyển thể từ thơ Lê Minh Sơn

Nưả vời nô lệ văn minh
Buôn son bán phấn tiết trinh đàn bà
Ăn chơi hưởng thụ sang giàu
Đài Loan Nhật Bản Đông Âu ngậm ngùi
Từ ngày chủ nghiã chôn vùi
Mác Lê Mao Trạch sụt sùi hồn ma
Trắng đen vàng đỏ đủ màu
Xác xơ gái Việt nhạt nhoà lệ rơi!
Cờ hoa xứ sở lặng người
Tố Như trang sách Kiều nhi thuở nào
Bốn muà thơm trái hồng đào
Xót xa thân phận bôn ba xứ người
Chị em mừng tủi chơi vơi
Canh tàn nến chảy rã rời tuổi xuân
Dập vùi lăn lóc tấm thân
Cao Ly động chưá hoa tàn nhụy rơi
Bướm ong dìu dặt đêm ngày
Vũ trường mộng ảo mặt trời tìm đâu ?
Xanh xao vàng vọt má đào
Gửi tiền nuôi mẹ dưỡng cha mọi bề
Trùng dương dặm nẻo sơn khê
Tấm lòng hiếu thảo ê chề giang san
Miệt mài quên cả thời gian
Đời con tan nát hồng nhan lụi tàn
Đắng cay mùi vị Nam Hàn
Chồng Tàu thờ phượng Hán gian đại đồng
Làm dâu khắp thảy họ hàng
Hầu từ cụ cố đến thằng cu con
Tháng ngày rầu rĩ nguồn cơn
Đổ bô giặt rũ lệ tuôn mưa tràn
Nưả đêm gọi dậy dăm lần
Bồn chồn cha chú bần thần tỉ tê
Em chồng cũng nổi máu dê
Xin chị một tí đê mê ái tình
Oán thù thấu tận trời xanh
Khổng nho đạo lý răng nanh mỏ vàng
Thiên la điạ phủ âm cung
Còn đâu ác độc hãi hùng thế chăng?
Đua nhau chen chúc Đài Loan
Thị trường kinh tế bán buôn má đào
Chủ trương đường lối đảng ca
Vòng vèo định hướng âm u quỷ vàng!

28.2.2010 Lu Hà



Nỗi Buồn Trên Giòng Pôkô

Quanh năm nước chảy lững lờ
Rì rào thăm thẳm đôi bờ Pôkô
Đắc An hiu hắt bạc màu
Sương rơi ngọn cỏ dầu dầu xót xa
Ngọc Hồi huyện lỵ tỉnh nhà
Kontum thành phố xa hoa hững hờ
Có ai biết đến nỗi sầu
Hai mươi hộ sống bốn muà bi thương
Chỉ còn dây cáp bắc ngang
Thay cầu ròng rọc dòng sông đỏ ngầu
Có mười em bé ngây thơ
Ước mơ biết chữ vẩn vơ u sầu
Mẹ cha tần tảo nắng mưa
Xin con đi học trường xa lạnh lùng
Không tên hẻo lánh thê lương
Chính quyền xã huyện đâu thương phận nghèo
Trẻ em vẫn cứ chơi đuà
Mà sao ánh mắt nghẹn ngào xa xăm
Hỏi người quyền thế nhẫn tâm
Bán rừng nhượng biển âm thầm ăn chia
Dối gian biết đến bao giờ
Dòng sông sủi bọt Pôkô tủi hờn
Cùng đường vì bát cơm ăn
Qua sông chợ buá ngã lăn giưã giòng
Mạng người liều gửi không trung
Tiếng kêu rin rít não nùng thế thân
Pôkô chở giọt u buồn
Ngót gần thế kỷ bần hàn vì sao?

17.6.2010 Lu Hà



Nỗi Đau Của Mẹ
thơ tiếp theo bốn câu đầu cuả thơ Trần Trung Đạo)

"Tôi người hành khất Việt Nam
Ngồi nghe máu chảy xuống bàn tay khô
Tôi không dành giựt cơ đồ
Chỉ xin một chút tự do làm người "

Đời tôi như đám bèo trôi
Lênh đênh chìm nổi biển khơi mịt mù
Bao nhiêu cay đắng âu sầu
Làm người lữ khách ở đâu là nhà?
Tha hương trong cõi ta bà
Tấm thân trầm gưỉ người ta trông vào
Đất lành chim đậu tự do
Đắp xây cuộc sống dạt dào tương lai
Ngày tàn tháng cạn đêm dài
Năm canh hoen ố dập vùi trầm luân
Bao người cơm chẳng có ăn
Bưã no bữa đói bạo tàn thẳng tay
Tự do dân chủ đắng cay
Ước mơ khao khát đoạ đày trầm luân
Rêu rao yêu nước thương dân
Độc tài đảng trị chết dần tâm can
Bao muà phượng nở cúc tàn
Mà tôi vẫn cứ chưá chan nỗi niềm...!

12 tháng 5 năm 2008 Lu Hà



Nỗi Sầu Thiên Thu

Lu Lu Nguyễn đấy phải không?
Xinh tươi  yểu điệu vấn vương mãi hoài
Vóc hình bồ liễu mảnh mai
Tình thương cảm thấy ngậm ngùi xót xa
Mong cô ăn uống thật nhiều
Lên cân đầy đặn má đào càng xinh
Một lời khuyên nhủ chân tình
Mong cô tiếp nhận lòng thành cuả tôi
Hãy nghe tôi nói đôi lời
Cuả người từng trải cõi đời khổ đau
Phong trần dầu dãi nắng mưa
Vầng dương qua cưả tuổi già đi mau
Xin cô hãy sớm hiểu cho
Chúng sinh quán trọ ta bà nghỉ chân
Bao nhiêu trách móc giận hờn
Qua đi như đám sương tàn mà thôi
Thời gian lạnh lẽo buồn trôi
Khăng khăng cố chấp làm gì hở cô?
Rằng cô chẳng chịu nói ra
Lòng tôi chan chưá nỗi sầu thiên thu...!

7.2.2011 Lu Hà







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét