Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

THƠ MỚI CHÙM 17 VÀ 18



Thơ Tâm Tình Chùm 17 
Bild in Originalgröße anzeigen

  



Trọn Một Kiếp Người

Khai tết mừng xuân pháo nổ chơi
Đì đùng chí chát khắp muôn nơi
Bàn dân thiên hạ reo cười cả
Ai biết rằng ai lệ vắn dài ?


Mấy chục năm rồi xa cố hương
Rầu lòng lữ khách chốn tha phương
Bâng khuâng tư lự ta thầm hỏi
Phương ấy giờ đây tan khói sương?

Cứ phải sinh ra là khổ đau
Lương tri trí tuệ ở trong đầu
Vì ai đã nỡ gieo ra gió
Bão tố người ơi nhuộm máu đào...

Cùng một giống nòi ghét bỏ nhau
Đấu tranh ý thức hệ vương sầu
Nồi da nấu thịt thù giai cấp
Tăm tối đuà nhau kiếp đói nghèo...

Ta phải lang thang khắp nẻo trời
Năm châu bốn biển bọt bèo trôi
Tương lai sự nhiệp hay mạng sống
Tổ quốc hành tinh trọn kiếp người...

Tìm đâu cho đúng chỗ dung thân
Đau xót hồn ơi mộng thế trần
Phiêu diêu lạc cõi trời mây lạ
Có biết rủ nhau đón gió xuân ?

Đêm giao thưà 2009 Lu Hà



Sông Đợi Bến Mong
hoạ thơ Hàn Thiên Lương

Gió hiu hắt lững lờ trôi xanh biếc
Thoáng vi vu muôn điệu nhạc con sông
Đàn sáo lượn chao mình khoe cánh mượt
Nắng lăn tăn nuối tiếc buổi tàn đông

Anh đứng đợi giọt sương mờ lã chã
Vành mi hoen còn dấu lệ hoàng hôn
Mới xa cách mà đã già thập kỷ
Sợi tơ lòng vương vấn mãi không tan

Anh nhớ lắm ngày phượng tàn cúc nở
Gió mưa bay tiễn biệt nhụy hương vàng
Bóng in bóng nhạt nhoà theo khói toả
Khắc u buồn bi lụy nỗi sầu riêng

Thôi em nhé không gian là biền biệt
Đã bao muà ảm đạm sáo qua sông
Con chim nhỏ lạc đàn mong trở lại
Dáng ai kià đợi mãi bến thê lương

Dòng sông lớn quê hương còn quằn quại
Dưới chân cầu giỏ lệ giọt thu ba
Bao khắc khoải nghẹn ngào trăm vạn nẻo
Mười năn sau tìm lại dấu rêu mờ…

2.1.2010 Lu Hà



Xuân Xa Xứ
hoạ thơ Hàn Thiên Lương

Bên hè phố xác pháo buồn xơ xác
Ngậm ngùi rơi sương rỏ lệ xa nhà
Hàng cây run tuyết tan màu xứ sở
Xuân quê người biền biệt đám mây xa

Thêm một tuổi khơi sầu thêm vô hạn
Sáng hay chiều tê tái nỗi thương đau
Kỷ niệm xưa bao oan hồn sống lại
Nhói trong lòng le lói những hàng cau

Đầu năm mới long lanh muà hoa trắng
Vương lụy đời bông tuyết cuả tình yêu
Ta lang thang cánh chim trời viễn vọng
Rừng thông xanh chôn dấu thuở hoang sơ

Gió hiu hắt khói sương mờ leo lắt
Dạ bâng khuâng ai thấu nỗi bơ vơ
Thêm một tuổi cây sồi còn rớm lệ
Gốc mai già khô héo biết khi nao?

Chén rượu nhạt lâm ly niềm tưởng nhớ
Bóng mẹ già bên bếp lưả chiều mưa
Cơn sóng hận xoá tan màu huyết lệ
Ánh trùng dương soi bóng mảnh trăng nhoà

Xuân biền biệt muà đông về xứ lạnh
Khói bay nồng ngào ngạt gió đưa hương
Bao oan trái núi sông đòi cuộc sống
Triệu lớp người trơ trọi giưã mênh mông...

7.1.2010 Lu Hà



Cây Mai Cuả Cha
hoạ thơ Võ Đình T iên

Hoa khóc cho người hỡi nghệ nhân
Mai vàng vẫn nở ở trong sân
Phụng Long Cha uốn thành thiên cổ
Để lại cho đời hương gió xuân

Thoang thoảng chiều nay lại nhớ cha
Còn đâu bóng dáng một thời nao
Say xưa con ngắm bàn tay khéo
Lưạ những nhành non uốn ngọn cao

Đêm ba mươi cũ còn xanh nụ
Chờ sáng hôm sau nở đón xuân
Pháo nổ reo vui mừng tết đến
Đầu năm mồng một chúc người thân

Phô sắc khoe màu bảy cánh thương
Long lanh sương đọng hội quần vương
Trong vườn ngự uyển kinh thành Huế
Vua chuá yêu loài hoa thắm hương


Khai bút mừng xuân rượu ngọt ngào
Trà ngon cảnh vật cứ nôn nao
Khói bay xác pháo vương đầy lối
Tre trúc đào mai cũng dạt dào

Đất khách xa quê quá nưả đời
Ngậm ngùi tha thiết một nhành mai
Năm nay tết đến hoa còn nở
Mồng một cha ơi lại nhớ người.

3.2.2010 Lu Hà



Chén Sầu Thế Sự
hoạ thơ Hàn Thiên Lương

Chưa uống mà sao đã ngấm sầu
Nhâm nhi giọt rượu sẽ đi đâu
Theo chân mây gió về quê cũ
Tìm thuở sơ sinh bạc mái đầu

Thế kỷ chia ly cuộc bể dâu
Trùng dương nhiệp chướng nắng mưa trào
Chôn nhau cắt rốn buồn lay lắt
Khói bếp nhà tranh lệ xoá nhoà

Tết đến người vui chỉ thấy đau
Nỗi đau năm tháng ướt trang thơ
Ngậm ngùi lưu luyến ngày xưa ấy
Sóng biển vùi sâu bóng mịt mờ …

Chén rượu âu sầu hoá bướm bay
Ta tìm bạn hữu dưới chòm mây
Hàn huyên tâm sự bao hồn khổ
Trần thế người ơi kiếp đoạ đầy …

Ai hiểu lòng ai giưã chốn này
Đèn khuya lẻ bóng ngóng sao rơi
Lần trang sách cổ tìm ân nghiã
Tha thiết vì ai mộng vẳng đời.

Tri kỷ tri âm vọng tưởng xa
Nỗi đau thế sự ánh trăng mờ
Năm châu bốn biển tìm huynh đệ
Xào xạc năm canh lại gió muà …

4.2.2010 Lu Hà 





Thơ Tâm Tình Chùm 18




Hoang Chiều Ảm Đạm
hoạ thơ Chính Nguyên

Gió lảo đảo giưã hoang chiều ảm đạm
Dòng sông xanh chìm nổi bọt bèo tan
Em lang thang nơi chân trời góc biển
Bay về đâu chim chóc khóc điêu tàn

Mây lãng đãng vi vu ngoài hải đảo
Sóng dập vùi bao thân xác bi than
Tóc xương trắng dặm đường xa thê thảm
Lệ sương trào trong ánh mắt hoàng hôn

Lê chân bước bóng gày quen lối cũ
Rũ chân tường rêu mốc đón giao thưà
Bụng lép kẹp ngóng trăng vàng cổ độ
Nghe côn trùng rên rỉ suốt canh khuya

Em ra đi biết bao giờ trở lại
Đậu chốn nào nơi sóng biển mù sương
Áo em trắng bụi đời vương hoài niệm
Lá thu vàng tơi tả rụng chiều hoang

7.1.2010 Lu Hà



Một Dải Tương Tư
hoạ thơ Mai Hoài Thu

Thu đến, thu đi, thu vẩn vơ
Đêm khuya lạnh lẽo ngắm trăng mờ
Lòng ta tan nát như mây gió
Một dải tương tư mộng thẫn thờ

Có phải em về hay bóng mơ
Phất phơ tà áo giưã hoang vu
Vàng rơi lá uá theo năm tháng
Ảm đạm tàn canh lại ngẩn ngơ

Em vội ra đi trong gió mưa
Rưng rưng khoé mắt giọt đen khô
Hao gày huyền ảo màu sương khói
Văng vẳng đâu đây điệu thảm sầu

Ta vẫn chờ đây mộng hải hồ
Côn trùng rên rỉ giưã canh khuya
Hồn thơ ngây ngất còn lưu luyến
Một dải tương tư một dải sầu…

22.12.2009 Lu Hà



Hoa Trắng Áo Dài
hoạ thơ Nguyễn Phan Ngọc An

Hai mượi năm lẻ rụng hoa đào
Lã chã sương gieo lá xác xơ
Con nhớ mẹ về trăng cổ độ
Hoang sơ năm tháng mộng thành thơ

Phượng vĩ não nùng rét chớm sang
Đìu hiu gió thổi cúc gieo vàng
Gọi muà xá tội thương trần thế
Cứu rỗi cô hồn xoá bóng dương

Phất phơ tà áo trắng trần gian
Đếm bước rêu xanh bục đá mòn
Lẽo đẽo theo sau đi lễ Phật
Chuông chuà văng vẳng tiếng lòng son

Lấp lánh xinh tươi một đoá hồng
Làn mội thắm đỏ dễ thương không?
Mẹ cười như thể muà xuân đến
Sưởi ấm lòng con sợi nắng vàng

Hai mốt năm rồi trận bão giông
Xa hương đất khách xót trong lòng
Còn đâu bên mẹ trăng huyền ảo
Côi cút lên chuà nỗi nhớ thương

Lễ hội năm nay rụng cõi đời
Ngậm ngùi bông trắng lệ từng rơi
Xót đau thân thế hoàng hôn xuống
Tựạ cưả trông mây lại khóc rồi ! ! !

9.1.2010 Lu Hà




Hồn Hoa Hương Quỳnh
hoạ thơ Hàn Thiên Lương

Thao thức trăng lên động bóng quỳnh
Lung lay chòm sáng lá long lanh
Vầng trăng cũng biết hồn e thẹn
Lặng để tình hoa quyện thắm cành

Có phải rằng hoa cũng biết yêu
Vi vu huyền ảo giưã canh khuya
Nỉ non son sắt chờ mong đợi
Kẻo lỡ đêm sương mộng hải hồ

Hoa giữ trắng trong ngào ngạt hương
Bao đêm trằn trọc nỗi đoạn trường
Người hoa đắm nguyệt tình thơ mộng
Nở mãi trong lòng anh mến thương

Thủ thỉ từng đêm vọng ái âm
Lầu cao vằng vặc bóng soi thềm
Tình hoa dấu kín đài trang lệ
Hé nở trông trăng nụ thắm mềm

Ngào ngạt bông quỳnh toả ngát hương
Thoả thuê khao khát nỗi tơ lòng
Đêm nay em đến vườn thêm rộng
Thoang thoảng kià ai trong khói sương

Chỉ một đêm nay thành nhớ nhung
Ngày mai dấn bước kiếp thê lương
Giang hồ cát bụi còn vương lụy
Đeo đẳng tình hoa khắp bốn phương

14.12.2009 Lu Hà




Ngủ Đi em
hoạ thơ Đông phương

Ngất ngây làn tóc mái đầu
Ru em tròn mộng đêm thâu canh dày
Hây hây bồng đảo non say
Bên em lạc lối ôm hoài thiên thai
Bướm hoa ngày tháng vui vầy
Hương bay ảo mộng tình dài chăng đêm
Trăng sao dịu ngọt êm đềm
Bài ca muôn thuở môi thơm má hồng
Lâng lâng dạo gót thiên đàng
Em tôi bé bỏng diụ dàng trong mơ
Mặc cho gió táp mưa sa
Bên ngoài rền rĩ hồn thu đợm nồng
Thương em giữ tấm mộng vàng
Anh ru em ngủ tấm lòng thủy chung

15.12.2009 Lu Hà




Sầu Cảm Chiều Hôm
hoạ thơ Hoàng Huy Giang

Bảng lảng chiều nay lại ngẩn ngơ
Lao xao ai hát giưã sương mù
Thương yêu sao bốn muà hưng phế
Như bướm hoa xưa hẹn sớm chiều

Lặng lẽ nhìn nhau tạnh gió đông
Hàng mi đẫm lệ thắm môi hồng
Xa nhau vương vấn mùi ân ái
Năm tháng ăm thầm bao nhớ mong

Hoàng hôn lồng lộng bóng thơ ngây
Ảm đạm thu bay nhẹ sắc gầy
Vàng bay theo gió còn quay lại
Trùng dương dặm thẳm có ai hay…

Chiều lạnh trăng lên cảnh mỹ miều
Hồn thơ mây gió bạc phiêu diêu
Ngất ngây bao nỗi niềm xa nhớ
Theo cánh chim trời mang xót đau

Sầu cảm chiều hôm lại nhớ em
Giăng giăng ánh mắt tóc hương huyền
Trăng sương thấm đẫm vành môi ướt
Nhắn gưỉ bao lần vương cánh chim.

14.12.2009 Lu Hà



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét