Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

THƠ LỤC BÁT CHÙM 57 VÀ 58



Lục Bát Tâm Tư Chùm 57 


 


Chúc Em
cảm tác từ thơ: Thương Lại Thương

Hẳn là tiên nữ giáng trần
Không thì cũng đáng Thái Chân gọi hồn
Phong tư dáng vẻ tươi dòn
Tuổi chừng mưòi tám trăng tròn là cao
Thông minh yểu điệu xuân đào
Bài thơ dí dỏm chàng nào chẳng mê
Mong em giữ nét quen lề
Con nhà thư các mọi bề đoan trang
Tô son điểm phấn môi hồng
Tôn vinh vể đẹp giống dòng Việt Nam
Thường nghe mệnh bạc hồng nhan
Thương em tươi tắn âm thầm cầu mong
Chúc em duyên thắm chỉ hồng
Gieo cầu đúng chỗ kén chồng đúng nơi
Mong em gặp được đúng người
Mộng xây hạnh phúc cuộc đời bình an

2009 Lu Hà




Hết Rồi Thơ Điên
chuyển thể thơ Jackie Lương: Không Còn Nưã

Lâu rồi chẳng có thơ điên
Đau thương sầu muộn triền miên tháng ngày
Tình đời oan trái đắng cay
Còn đâu vương vấn vơi đầy nỉ non

Hết rồi giọt lệ trào tuôn
Lênh đênh biển cả nguồn cơn tủi hờn
Có anh yêu dấu bồn chồn
Nhẹ nhàng âu yếm tâm hồn men say

Thơ em đã hết đoạ đầy
Năm canh trằn trọc trần ai mịt mờ
Thuyền em ván đóng neo bờ
Xanh lam khói toả má đào lâng lâng

Nết na duyên dáng họ hàng
Oan khiên uẩn ức nhẹ nhàng lướt qua
Nồng nàn đắm đuối thiết tha
Tình anh cháy bỏng mặn mà xiết bao.

Thơ em lả lướt vào mơ
Cho anh tận hưởng ngọt ngào thâu canh
Hoàng hồn rèm phủ buông mành
Dập dìu ân ái chúng mình với nhau...

17.3.2012 Lu Hà




Đời Người Là Khổ

Đời người ra thế khổ đau
Trăm năm thì cũng coi là như không
Sân si vọng tưởng vô thường
Thuyền tình bể ái lạc đường tử sinh
Ngàn năm trong cõi sinh thành
Luân hồi trôi nổi bồng bềnh bể dâu
Bọt bèo bao kiếp phù du
Lênh đênh thân xác xót xa vô vàn
Kể sao cho hết điêu tàn
Thói đời bạc bẽo phong trần lầm than
Âm u đến cả hoàng tuyền
Xưa nơi dương thế ác nhân tội dày
Tham lam hưởng thụ tháng ngày
Mồ hôi nước mắt máu thây đồng loài
Sinh ra may được là người
Kẻ khôn người dại bao đời mà ra
Sói lang đảo lộn gian tà
Theo nhau cưỡng đoạt ta bà loạn luân
Thủ tiêu bức hại tài nhân
Thế gian nghèo khó đói ăn bệnh nhiều
Sống non chết yểu oán sầu
Oan khiên dậy đất hồn ma dật dờ
Đồng quê hương khói mịt mù
Vành tang quả phụ trẻ thơ không nhà
Lê la ngõ chợ bơ phờ
Không nơi nương tưạ tuổi già héo hon
Còn ai cho kẻ nghèo hèn
Tìm đâu ra chốn trần gian công bình?



Vì Sao Phải Khổ

Cóc nhái sinh sôi lũ lượt bầy
Cánh đồng xã hội thảm buồn thay
Ếch ương tím họng mơ hồn nước
Chẽo chuộc đỏ mồm mộng tưởng say
Nhân thế gian nan tìm chỗ ở
Thói đời khôn khó kiếm cơ may
Vì sao ta cứ kêu nghèo mãi
Món nợ bao đời vẫn đắng cay?....

2.4. 2009 Lu 



Hỏi thăm Ngọc Dung Công Chuá
  tặng tác giả bài thơ: Người tôi yêu

Tuổi vưà mười tám đôi mươi
Hỏi rằng: Quê quán xa xôi miền nào?
Thanh tân vóc ngọc cành đào
Mắt huyền tơ liễu đôi bờ vấn vương
Tóc xanh nền cỏ bến dương
Dịu dàng yểu điệu Ngọc Dung kém gì
Hằng Nga thỏ thẻ Tây Thi
Thiên thu vạn cổ bao người đời xưa
Hỏi nàng tỵ nạn đâu ta?
Hoa Kỳ Pháp quốc hay là Úc Châu
Anh em cha mẹ gần xa
Lân bang họ mạc nhà ta thế nào
Giờ này cuộc sống ra sao
Học hành tấn tiến chữ vào chữ ra
Khuân trang đầy đặn vô tư
Cành vàng lá ngọc mẹ cha yêu chiều
Bài thơ dí dỏm thâm sâu
Nhắn nhe anh lão ba bià dâu dê
Chỉ tiêu kén chọn cao ghê
Trong Nam ngoài Bắc rủ rê tìm chàng
Chàng nơi kín cổng cao tường
Thâm cung đứng gác hai hàng vệ binh
Tự hào trí tuệ cao minh
Đọc thông thoát nạn Pháp Anh học bồi
Khôn ngoan vốn dĩ nết trời
Mưu mô xảo quyệt không ai bằng chàng
Hỡi ơi Công Chuá Ngọc Dung
Kén cao như vậy chắp tay xin hàng…

14.5 2009 Lu Hà



Mảnh Hồn Bơ Vơ
chuyển thể thơ Mai Hoài Thu: Thổn Thức

Xích gần một chút nưã anh
Để em khỏi lạnh sương cành lá rung
Vơi đi thổn thức não nùng
Lệ nhanh thấm ướt trập trùng màn đêm...

Anh ơi! Ôm siết chặt em
Ngất ngây gió thoảng cánh rèm mành buông
Con tim máu nóng khơi dòng
Tình say hãy uống cho lòng mềm say...

Hương tình vương vấn đắng cay
Rồi mai xa cách tháng ngày mưa rơi!
Em về phương ấy xa xôi
Cùng ai tâm sự chơi vơi mảnh hồn...

Nói rằng anh vẫn bồn chồn
Nhớ em rượu ngọt môi son men nồng
Cuộc đời như một dòng sông
Phù du bèo bọt mênh mông biển trời

Ở nơi đất khách quê người
Sương thu lạnh lẽo buồn trôi não nề
Lược gương biếng chải ê chề
Mưa đêm nặng hạt dầm dề canh thâu

Anh ơi! Năm tháng xa nhà
Từng thu da diết cỏ dầu héo hon
Muộn màng chôn mảnh hồn non
Tình ta lạc lõng mây vờn gió đưa...

16.3.2012 Lu Hà



Mát Tay Trồng Dâu
cảm tác thơ Thi Nguyên: Trồng Dâu

Màu thơm thoang thoảng luống trồng
Vườn nhà chăm bón kể công má đào
Cành non cắm giưã đôi bờ
Ngất ngây dâu mọc dạt dào bướm hoa

Dầm mình sương đẫm nhạt nhoà
Mênh mông đêm tối trời sao nghẹn ngào
Thức khuya biết mặt anh hào
Quyện hồn hưng phấn gió mưa phất cờ...

Đàn chim mê mải đón chờ
Dâu tây chín mọng ngọt ngào mật hương
Biết bao ân ái yêu thương
Thiên nhiên vạn vật vấn vương tình người

Mát tay bà chủ tuyệt vời
Thướt tha yểu điệu lả lơi phấn hồng
Ole kià đức ông chồng
Thi Nguyên là vợ bế bồng con thơ.

19.3.2012 Lu Hà



Xuân Sầu Thiếu Phụ
chuyển thể thơ Mai hoài Thu: Xuân Sầu

Xuân reo pháo nổ gợi sầu
Mỗi năm mỗi tuổi niềm đau vẫn còn
Ca luân bể dội sóng cồn
Có người thiếu phụ lệ tuôn đôi hàng...

Gió xuân hiu hắt bẽ bàng
Quê hương tê tái dở dang lỡ làng
Ai về nhắn nhủ cùng trăng
Mảnh hồn xa cách lá vàng rụng rơi!

Xuân sang tâm dạ chơi vơi
Bướm ong chan chưá lả lơi nắng tràn
Hoa xuân chưa nỡ uá tàn
Tim sầu vạn cổ trăm ngàn đắng cay...

19.3.2012 Lu Hà



Ngàn Thu Đợi Chờ
cảm tác thơ Thi Nguyên: Nhớ Ai

Khách xa nhớ ghé bến này
Trăng thanh gió mát vơi đầy nỉ non
Phong ba tuyết lạnh sóng cồn
Bóng mây sương phủ bồn chồn Thi Nguyên...

Tưởng rằng nàng đã lãng quên
Trăm công nghìn việc triền miên tháng ngày
Đất trời nảy lộc ươm cây
Tâm hồn ngây ngất đắm say mặn nồng

Trần căn duyên nợ vấn vương
Dẫu lià ngỏ ý thơ lòng ngó sen
Trăng thu vằng vặc mắt huyền
Hằng Nga còn đó thiên nhiên một toà

Kià ai lững thững Lu Hà
Ngẩn ngơ dạo gót mặn mà qua sông
Đi tìm chày ngọc huyền sương
Lão bà giã thuốc má hồng nôn nao...

Vân Anh e lệ nghẹn ngào
Vân Kiều thỏ thẻ bến đò năm xưa...
Hôm nay mồng tám tháng ba
Thi Nguyên còn nhớ ngàn thu đợi chờ...

8.3.2012 Lu Hà



Ngày Xuân Thiếu Phụ
cảm tác thơ Thi Nguyên: Chim Ăn Ruộng Dâu Tây

Chim bay về ngập cánh đồng
Kià người thiếu phụ má hồng ngẩn ngơ
Bồng lai tiên cảnh hay mơ
Để chim ăn trái hững hờ thế sao?

Nắng vàng lấp ló xanh lơ
Bướm hoa chen chúc lờ đờ xôn xao
Dập dềnh náo nức nôn nao
Dâu tây chín mọng dạt dào tình chim...

Sờ tay nhè nhẹ trái tim
Hồn thơ ngây ngất đi tìm chi đây?
Xuân Hương  một thuở đắm say
Ngày xuân mở hội đu dây dập dìu

Ruộng nhà bỏ ngỏ hắt hiu
Đường thi xướng hoạ mĩ miều thướt tha
Na Uy trời biển la đà
Động tình xuân nữ bốn muà nở hoa.

Chú thích: Nữ thi sĩ Thi Nguyên đã hoạ thơ bà Hồ Xuân Hương bài "Đánh Đu" thành quả dâu tây.



Ta Thường Nghe:

Chúng thường hay đốt nén hương
Rì rầm khấn vái giả thương trăm lần
Tro tiền hàng mã từng đàn
Oán ân chồng chất nợ nần lầm than
Từ ngày cộng sản lường gàn
Tiến lên chủ nghiã trần gian đói nghèo
Làng quê xơ xác tiêu điều
Phố phường chật trội cường hào nổi lên
Một bầy nhung khuyển tuyên truyền
Tình yêu tổ quốc gắn liền Mác Mao
Bám theo một lũ hồ đồ
Ăn lương quốc tế chơi trò ngoại bang
Nga Xô Trung Cộng dẫn đường
Bảo nhau đi xuống âm cung điạ đàng
Chót rồi tuyệt lộ lỡ làng
Lắng nghe chúng đốt trầm hương khẩn cầu
Khói xông nhức nhối cả đầu
Rên la khóc lóc ngõ hầu cầu xin
Thôi thì ta có lời khuyên
Quay về nhân bản tổ tiên giống nòi
Thánh nhân lịch sử  bao đời
Non sông gấm vóc thế thời cứu nguy…
                                                 
Lu Hà 






Lục Bát Tâm Tư Chùm 58


Trăm Năm Dễ Biết
cảm tác thơ Hạnh Nguyên: Gửi Mộng Vào Thơ

Hạnh Nguyên gửi mộng vào thơ
Sau khi tỉnh dậy má đào rưng rưng
Mồ hôi ướt đẫm sống lưng
Ngẫm trong mộng mị hãi hùng xiết bao...

Bâng khuâng tâm dạ nôn nao
Mênh mông sóng vỗ lô nhô Tiền Đường
Mưa tuôn lệ chảy dòng dòng
Cung đàn văng vẳng nỗi lòng Kiều Nhi

Tố Như thổn thức thầm thì
Hồng nhan dễ biết duyên gì hay không
Trần ai trăm mối tơ vương
Tìm trong giấc mộng đoạn trường khổ đau

Hoa trôi bèo dạt phù du
Phong trần hận sự bể dâu trăng ngàn
Một mình rượu nhạt chè khan
Nổi buồn hịu hắt uá tàn cỏ cây

Tháng năm tầm tã vơi đầy
Ngày xuân chóng hết đắng cay sụt sùi
Thuyền tình bể ái dập vùi
Trăm năm duyên nợ ngậm ngùi Kiều ơi!

9.3.2012 Lu Hà



Ước Hẹn Ngàn Xưa

Việt Nam rừng biển tang thương
Tây Nguyên thống khổ cam lòng chịu sao?
Đa rao thương hót u sầu
Đồng bào thiểu số vẫn nghèo như xưa
Thương con mẹ dấu nhúm rau
Hoá thành nhôm quặng đồng thau nuôi người…
Long Quân vùng vẫy biển khơi
Hẹn thề thế kỷ quên rồi hay sao?
Đàn con theo thiếp gian lao
Ngàn năm đói rách chàng nào thấu cho
Bắc kinh cộng sản côn đồ
Đem quân cày xới uá sầu cỏ cây
Hà nội hám lợi tiếp tay
Môi trường hủy giệt hận này ngàn thu
Bạc tiền thày tớ ăn chia
Lột da cắt thịt đồng bào lầm than
Khoai ngô sắn luá lụi tàn
Rau khô cỏ héo muôn vàn thảm thương
Cọc còi con cháu biết không?
Giống nòi mòn mỏi bởi phường vô luân
Tham tiền bầy lũ bất nhân
Quê hương cằn cỗi hận quân bạo quyền
Từ ngày cưỡng chiếm triền miên
Miền Nam bòn rút nghèo hèn dân đen
Đồng nhôm chì kẽm lợi quyền
Xây lò nguyên tử cao nguyên mịt mù
Cam tâm nô lệ ba Tàu
Nam Quan ải Bắc Trường Sa máu tràn
Bắc triều cậy thế lấn dần
Dầu loang xâm thực con tằm ăn dâu
Tổ tiên ta có có đâu ngờ
Cáo chồn một lũ tội đồ lưu manh
Kể từ có Hồ Chí Minh
Theo Mao bán nuớc ruồi xanh bầy đàn
Việt nam trở lại Cửu chân
Trung Hoa châu quận nghìn năm thuở nào
Xót thương con mẹ Âu Cơ
Long Quân còn nhớ tình xưa thì về…..

  24.7.2009 Lu Hà



Sông Ngòi Miền Nam
cảm tác từ một bức ảnh

Run run ông đút cho tôi
Xanh xao bà cụ lệ rơi lưng tròng
Bát cơm ân nghiã vợ chồng
Tròng trành sóng nước mênh mông biển hồ
Giang sơn tiên tổ cơ đồ
Phong ba bão táp mịt mờ than ôi!
Đấu tranh giai cấp tả tơi
Đói nghèo bệnh tật bao đời lầm than
Cường hào tham nhũng bạo tàn
Dồn dân cướp đất nghèo nàn dân đen
Chắt chiu giành dụm con thuyền
Xác xơ gỗ mục phận hèn khổ đau
Nay đây mai đó xót xa
Gió mưa tầm tã mái đầu bạc phơ
Con tôm cái tép dật dờ
Môi trường huỷ diệt lờ đờ cá bơi
Cơm canh chan lẫn mồ hôi
Bức tranh ảm đạm sông ngòi miền Nam.

14.3.2012 Lu Hà



Chập Chờn Vì Sao
chuyển thể thơ Vũ Hoàng Chương: Phương Xa

Nhổ neo theo sóng ra khơi
Thuyền ta lạc hướng chơi vơi cuối trời
Về Đông hay giạt phương Đoài
Nỗi lòng cay đắng tả tơi rã rời

Cô đơn dăm bảy lạc loài
Quê hương ruồng bỏ giống nòi coi khinh
Thuyền tình bể ái lênh đênh
Mênh mông vô tận dập dềnh hư vô

Sá chi thế kỷ lu mờ
Đầu thai nhầm lối chơ vơ đợi chờ
Thuyền đừng ghé bến hoang sơ
Không dung kiêu bạc mịt mù tương lai

Men đời ngây ngất trần ai
Hắt hiu buồm rách canh dài lệ chan
Thuyền ơi theo gió hãy ngoan
Phương xa lạc lõng chập chờn vì sao...

31.3.2012 Lu Hà



Chiều Mưa Thị Trấn
chuyển thể thơ  Hạnh Nguyên: Chiều Mưa Kỷ Niệm

Nhớ chiều thị trấn mưa sa
Gót sen thấm lạnh vóc ngà hồn đau
Vương vương sợi tóc nhạt nhoà
Bụi đường phượng vĩ cánh hoa chương đài

Dạm trường thổn thức mưa bay
Rưng rưng ngấn lệ đắng cay ngậm ngùi
Cầm tay đôi ngả sụt sùi
Chia ly ảo não chôn vùi tình ta

Nỗi buồn cỏ dại uá màu
Rong rêu gốc rạ đồng xa nhuộm sầu
Đêm mơ đợi bến giang đầu
Bao giờ trở lại mịt mù mưa giăng...

7.4.2012 Lu Hà



Cơn Giông Chiều Nay
chuyển thể thơ Lưu quang Vũ: Em Sang Bên Kia Sông

Hôm nay em lại sang sông
Ngày dài dằng dặc chim hồng lao xao
Cốm xanh như ngọc khi nào
Se dần trong lá ngọt ngào hương sen
Muộn không trời trở gió chen
Thạch Bàn sương khói mưa chèn bước chân
Ngả đường lầy lội nước tràn
Vưà đi vưà nghĩ bần thần em tôi
Muà hè em chẳng tới nơi
Muà thu lá rụng chơi vơi đông tàn
Mong sao lòng vẫn chưá chan
Điều anh chưa nói muôn vàn thiết tha
Tình yêu vô vọng mờ xa
Giúp gì được nưã chiều tà ngang sông
Guốc mòn bì bõm trên đường
Lúc nào cũng vội sợi vương tơ lòng
Rì rào gió bấc mà thương
Có mang áo ấm thấm loang giấy mờ
Bát Tràng gạch mới ra lò
Lòng anh rạn nứt gốm nâu men bình
Đường trơn tê tái sao đành
Em hay vấp ngã vì anh nhớ thầm
Nghe chăng sấu rụng ầm ầm
Nước dâng ngập bãi tím bầm ruột gan
Cầu đông chiều tối điêu tàn
Vưà lo vưà sợ trăm ngàn ngổn ngang.

Chú thích: Chuyển thể từ thơ  5 chữ cuả thi sĩ Lưu quang Vũ.
30.3.2012 Lu Hà



Cung Đàn Dở Dang
chuyển thể thơ Chinh Nguyên: Niềm Đau

Tim yêu ta vẫn say lòng
Chén cay bến cũ theo dòng thời gian
Cuộc đời du tử trầm luân
Ru hời tiếng vọng trần gian mịt mù...

Vòng tay tình mẹ ôm ta
Quê hương yêu dấu lệ sa não nề
Trải bao giông gió ê chề
Bỏ nhà lưu lạc sơn khê xứ đoài

Tuổi thơ ta đã mất rồi
Loạn ly khói lưả chơi vơi bão bùng
Nưả đời lữ khách bi thương
Trả vay vay trả thê lương u hoài

Phù vân một kiếp xa vời
Quê người xứ lạ lạc loài bước chân
Môi mềm chén đắng mưa chan
Sài Gòn Hà Nội cung đàn dở dang...

7.4.2012 Lu Hà



Lạc Lõng Trần Gian
chuyển thể thơ Chính Nguyên: Bây Giờ Là Tháng Tư

Bây giờ đã đến tháng tư
Đời tôi như cánh thư cưu bay hoài
Quan quan thiên hạ bồi hồi
Trái tim chim mái lạc loài chợ đông

Tháng tư tầm tã cõi lòng
Xót xa biển mặn theo dòng trầm luân
Nhớ thương bạn hữu xa gần
Đưá còn đưá mất trăm ngàn kim đâm

Hận thù bắc cộng dã tâm
Người tình đi mất âm thầm khổ đau
Đời như đỉnh lá thiên thu
Mẹ tôi tưạ cưả ngóng chờ xanh xao

Nhớ thằng con trẻ bơ vơ
Nhục nhằn tức tưởi mịt mờ xa xôi
Hơn hai mươi chín năm rồi
Buồn đong giọt lệ đầy vơi sông hồ

Bàng hoàng gió thổi tháng tư
Tình say dang dở mưa sầu phố chan
Đêm hoang thánh thót cung đàn
Hồn thơ lạc lõng trần gian nẻo nào...!

6.4.2012 Lu Hà



Nhớ Anh
hoạ thơ Hoà Đàm

Chiều nay lại nhớ quá chừng
Cùng anh bún ốc mắm gừng thật ngon
Đôi ta từ thuở vàng son
Môi run chanh ớt lại còn vị cay
Tháng năm giàn duạ vơi đầy
Giọt mưa góc phố đám mây lững lờ
Giận hờn quầy quả ơ hờ
Bài thơ nhắn gửi má đào ngẩn ngơ
Ngạt ngào mùi phở nem giò
Nôn nao cốc miá quán chờ năm xưa
Dập dìu ong bướm xôn xao
Đầm đià sương nhỏ gốc dưà quê choa
Đêm trăng ngắm ngiá Hàng Nga
Anh khen em đẹp như là tiên sa
Một lòng yêu mẹ thương cha
Một hai sớm tối mái đầu bạc phơ
Nhớ anh xao xuyến bến đò
Sông Hương núi Ngự dạt dào Vân Lâu
Bao giờ trở lại mái nhà
Điệu hò mái đẩy la đà anh ơi!
Đắm say tuổi ngọc một thời
Nhớ da nhớ diết hỡi người em yêu!

16.3.2012 Lu Hà



Phục Sinh Nhớ Lại
chuyển thể thơ Thi Nguyên: Dã Từ Dấu Yêu

Đêm nay mơ bóng trăng quỳ
Hồn ơi! Biền biệt đắm say muôn vàn
Dấu yêu từ buổi trăng ngàn
Năm xưa nhuộm tím điêu tàn màu tang

Trái tim ngây ngất hồng hoang
Tìm đâu thân xác lang thang nẻo nào?
Không gian lạnh lẽo mịt mờ
Bóng đen sướt mướt hững hờ sương rơi!

Tiếng thơ thổn thức u hoài
Ngân nga biển cả buồn trôi theo lời
Cửu trùng xanh ngắt mây trời
Đong đưa cánh võng làn môi nghẹn ngào

Trăng vàng nhỏ giọt hư hao
Bàng hoàng nuối tiếc đôi bờ dở dang
Tình xưa sóng vỗ trào dâng
Thiêng liêng hồn gọi lâng lâng suối chờ

Sông Hàng cát trắng xôn xao
Tình chưa tri ngộ dạt dào biển khơi
Vùi sâu huyệt mộ người ơi!
Phục sinh nhớ lại một thời yêu thương

3.4.2012 Lu Hà



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét