Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

THƠ SONG THẤT LỤC BÁT CHÙM 57 VÀ 58



Song Thất Lục Bát Chùm 57 


  



Danh Tướng Ngàn Thu
chuyển thể thơ Lâm Thu Hà " Trần Bình Trọng Tử Trận Trên Sông Thiên Mạc "

Trần Bình Trọng ngàn thu bất diệt
Dòng họ Lê tuẫn tiết Trần gia
Sa trường chinh chiến cùng cha
Cương thường chính trực nhà Vua tin dùng


Người tuấn tú thiết cương đồng tử
Sánh duyên cùng Thụy Bảo công nương
Truy phong là Bảo Nghiã Vương
Trên dòng Thiên Mạc chiến công oai hùng

Mở đường máu chặn đường quân giặc
Phá vòng vây cứu được hoàng gia
Sắt son được trở lại nhà
Vợ hiền con đẹp trăng ngà nỉ non

Giặc vây hãm tướng quân thất trận
Chúng trói Ngài diện kiến Thoát Hoan
Trọng tài mến phục hỏi han
Vỗ về dụ dỗ rượu tràn đón đưa

Cùng tỉ thí mấy chiêu võ thuật
Một cước quyền Nguyên Đát ngã lăn
Bàng hoàng tướng giặc thở than
Chiến bào đỏ thắm toàn thân nhuộm hồng

Rượu đã ấm vững lòng chai đá
Thản nhiên nhìn bầy thú dở trò
Bạc vàng châu ngọc gái tơ
Rút gươm kề cổ máu trào quản chi

Ngài dõng dạc trả lời câu hỏi
Đời lẫy lừng trận mạc quân binh
Miễn sao tiếng để lưu danh
Dẫu cho thất bại sử xanh cảm sầu

Trước khi chết ngẩng đầu khảng khái
Nước non này sống núi cuả ta
Như Lý Thái Tổ năm xưa
Trăm năm bền vững thái hoà dân an

Thế chiến quốc suy tàn hưng vọng
Bọn xâm lăng bành trướng bắc phương
Bao phen thất đảm kinh hoàng
Xác phơi đồng nội Bạch Đằng cốt khô

Truyền ngôi báu sơn hà xã tắc
Cũng không sao khuất phục tướng quân
Đập bàn ly rượu đổ tràn
Thoát Hoan quát chém bần thần cỏ cây

Trong giây lát sầu cay lệ đắng
Một thoáng qua bảng lảng mây trời
Trước sau ngắn ngủi than ôi
Rượu đào đưa tiễn một thời bên vua

Nhớ bạn hữu Quốc Công Tiết Chế
Nắm tay thề vững chí nam nhi
Quyết tâm bảo vệ giống nòi
Giang sơn lãnh thổ ngàn đời cuả ta

Nghĩ đến đó lòng sầu vời vợi
Nhớ cha già con trẻ chờ mong
Đói nghèo ập xuống quê hương
Cưả nhà tan nát đồng hoang cỏ dày

Thương người vợ đoạ đầy tủi hận
Cảnh chia ly đôi ngả âm dương
Má hồng bi lụy dở dang
Tha phương cầu thực bốn phương đất trời

Chúng la lối cắt dời xa nhớ
Trống canh ba giờ ngọ sắp qua
Giặc Nguyên chưa dám hạ đao
Ngài khinh rẻ mắng mặt trơ ươn hèn

Đồ thỏ đế chỉ quen hống hách
Doạ đàn bà cưỡng bách trẻ con
Còn người còn nước còn non
Gây bao tội ác oán hờn dân Nam

Bị thách thức chúng căm chuốc rượu
Bốc hơi men giờ ngọ dần qua
Lưỡi đao hạ xuống rơi đầu
Trợn trừng đôi mắt máu nhoà chân ông

Nước Nam có anh hùng Bình Trọng
Còn ngày nay Phú Trọng tôi đòi
Buôn dân bán nước hại nòi
Bí thư cộng sản lạc loài đười ươi.


5.10.2011 Lu Hà




Linh Hồn Bất Diệt Trương Công Định
chuyển thể thơ Lâm Thu Hà

Dù phật ý triều đình Nam Quốc
Quyết một lòng cứu nước thương dân
Trương Công Định vẫn sắt gan
Gò Công xây trại nghiã quân diệt thù

Tự xưng tướng Bình Tây Nguyên Soái
Chống hàng thần sợ hãi thực dân
Tấm lòng yêu nước chưá chan
Gần xa nô nức tướng quân can trường

Cùng Trung Trực mưu thông trí đảm
Việc quân cơ Công Tấn luận bàn
Ngờ đâu phản trắc tà gian
Tham ăn hối lộ chó săn hại nhà

Đấng minh chủ công tư trọn vẹn
Lệnh chém đầu Công Tấn làm gương
Bạn bè mấy kẻ xót thương
Van xin lạy tạ tướng công khoan từ

Tấn căm hận đi đầu hàng giặc
Tìm thời cơ phản quốc tâng công
Việt gian hèn mọn khom lưng
Cầu vinh bán chuá quê hương lụi tàn

Dụ mấy kẻ tham tiền tòng phạm
Thân tôi đòi chỉ điểm kiếm ăn
" Vòm trời lá tối nghiã quân
Bị vây bốn phiá máu tràn đầu rơi

Chặn thủy bộ khắp nơi đánh chiếm
Cả ngàn quân hung hãn vào Nam
Đồng bọn táng tận lương tâm
Vợ con chúng bắt âm thầm làm tin

Không nhụt khí bầm gan tử chiến
Nhưng than ôi, đạn trúng sống lưng
Gãy xương máu chảy thành dòng
Rút gươm tự vẫn non sông thảm sầu

Có cái chết ngàn thu bất diệt
Những linh hồn tha thiết thương yêu
Một hai mưa nắng sớm chiều
Giang sơn chìm đắm tiêu điều vì sao?

Chúng căm hận trả thù phơi xác
Mấy ngày đêm tan tác cỏ cây
Đầm đià sương lệ đắng cay
Vợ con chôn cất mộ xây cho người

Chúng đập phá đười ươi mấy đưá
Rạch nát tên văn tự xoá mờ
Chiến tranh kết thúc mịt mù
Miền Nam tràn ngập gió mưa dãi dầu

Mộ bia mất văn thơ truyền tụng
Để muôn đời nòi giống hồi sinh
Hiên ngang kià đỉnh non xanh
Bình Tây Nguyên Soái quang vinh sơn hà

Hãy tỉnh dậy đồng bào cả nước
Chống nội xâm bạc nhược dã man
Ba Tàu đại Hán lấn dần
Bán chôn nuôi miệng chó săn diệt trừ.

29.9.2011 Lu Hà




Chia sẻ cùng Vườn Thơ

Gửi cho cháu luật đường bằng trắc
Để cháu còn gỡ mắc trong thơ
Sớm khuya cháu vẫn mong chờ
Nụ hôn trong mộng dạt dào chú ơi!

Đừng nấn ná để rồi bỏ phí
Thím nào ngờ cơ hội chiêm bao
Thuyền tình bể aí bến bờ
Kiếp nào sẽ gặp duyên tơ chỉ hồng

Trời chứng giám tây phương phổ độ
Có Phật bà Nguyệt Lão chư tiên
Trần gian nhân thế triền miên
Sông Tương thổn thức ưu phiền chúng sinh

 Đời khổ não trời xanh cay nghiệt
Thói ghen tuông thảm thiết má đào
Thuyền quyên thục nữ anh hào
Đốt đèn mà nhỏ lệ trào tuôn rơi!

Phảy nét bút biết người quân tử
Đọc vần thơ chí khí nam nhi
Tiếc rằng phận bạc phôi phai
Luân hồi trôi nổi canh đài đêm thâu...

 Đừng thổn thức âu sầu năm tháng
Đời còn dài bảng lảng vừng đông
Mênh mông biển cả non bồng
Tìm về Bột Hải má hồng tiên nga

Đêm mộng mị Nam Kha thường gọi
Tìm gặp nhau dưới đọi cây hoè
Nôn nao tàu lá vàng hoe
Rượu nồng chan chưá nhạt nhoè cô ơi!

 Thôi để lại mấy lời nhắn nhủ
Để kiếp sau sáu nẻo luân hồi
Mong rằng đừng có quên tôi
Đợi nhau bên gốc cây sồi nghe cô!

24.9.2011 Lu Hà




Đền Bù Cho Nhau

Cô khá lắm thạo vần lục bát
Song thất thì thắm thiết mấy ai
Đường thi cũng quyết thành tài
Có công mài sắt có ngày nên kim

Tôi rất mến nỗi niềm chan chưá
Cô từ lâu rèn ruã tâm can
Văn thơ chống giặc nội gian
Vượt bao trướng ngại khó khăn chẳng từ

Đàn ca xướng âm ba vang vọng
Phải đâu cô nghễnh ngãng tai trâu
Ngán sao có kẻ dèm pha
Cố tình chia cắt mặn mà tình ta

Tôi mong ước ngâm nga xướng vịnh
Nguyện cùng cô phong cảnh hữu tình
Không hề tính chuyện linh tinh
Đoạn trường mộng ảo duyên lành trời cho

Dù có trải biết bao tiền định
Hay cho rằng duyên mệnh ngàn sau
Sông sâu bể thảm âu sầu
Lòng tôi luôn nhớ cỏ dầu héo hon

Tôi muốn hỏi đào non hoa trái
Tuổi đời cô nếm trải là bao
Thật ra đã mấy muà thu
Trăng vàng cổ độ má đào xinh tươi?

Cũng chỉ tại nụ cười huyền ảo
Chẳng biết rằng ảnh có khi nao
Chắc rằng hương nhụy nôn nao
Hồn thu bảng lảng ai nào hiểu cho

Tôi xin viết tặng cô gái trẻ
Những lời từ mệnh hệ thiết tha
Luân hồi trôi nổi bao la
Ba sinh lục đạo ai ngờ hở cô?

Mong cô hãy hiểu cho tôi nhé
Nếu kiếp này chú cháu thì sao?
Kiếp sau ong bướm xôn xao
Vườn thơ dang dở đền bù cho nhau!

23.9.2011 Lu Hà




Trương Chi Và Ba Nàng Mị Nương

Ba nàng mũm mĩm ngọc ngà
Cạnh chàng đầu trọc gọi là Tây đen
Má hồng chan chưá nhiều phen
Xập xình non nỉ triền miên tháng ngày
Trai thanh gái lịch cuồng say
Ôm nhau nhảy nhót ngất ngây sớm chiều
Muà thu ẻo lả mĩ miều
Lá vàng ngơ ngác yêu kiều tiên nga
Mỗi năm mỗi tuổi bóng tà
Hoàng hôn bảng lảng la đà trời mây
Cuộc đời cơn gió thoảng bay
Ngoảnh đi ngoảnh lại đắng cay ngậm ngùi
Trương Chi tiếng hát sụt sùi
Tây Hồ Bột Hải ngọt bùi thiết tha
Mị nương con gái vua cha
Kén chồng đúng cưả gieo cầu trúng nơi
Tây đen tướng mạo phương phi
Vai u thịt bắp cọc còi thất kinh
Lại còn xăm trổ đầy mình
Đại bàng vỗ cánh trời xanh tung hoành
Gầm gừ hổ dữ nhe nanh
Rồng khoe móng vuốt bên cành hoa xuân
Rốn đùi mông bẹn chưá chan
Hoa văn huyền ảo tần ngần kià ai?
Natalie đúng thật rồi
Quần bò đứng giưã mỉm cười thật duyên
Còn nàng Tây trằng đứng bên
Không rõ nguồn gốc họ tên là gì?
Tóc đen dong dỏng mày ngài
Huyền Trân công chuá thời nay đấy à?
Ngắm trông tấm ảnh đậm đà
Mấy dòng cảm tác thật thà thành thơ!
Trương Chi chàng ở Phi Châu
Hay là Bắc Mỹ Obama cùng nòi?

29.9.2011 Lu Hà  






Song Thất Lục Bát Chùm 58


Anh Đi Về Cõi Vĩnh Hằng
chuyển thể thơ Huệ Thu: Tiễn Anh Hà Thượng Nhân

Đa tình cổ hận trời thăm thẳm
Bến sương mù ảm đạm thương đau
Tiễn chân một đoạn đường thu
Trăng rằm vằng vặc u sầu hồn thơ

Đi biền biệt bao giờ trở lại
Vòng luân hồi tê tái người đưa
Trần gian bàng bạc mái đầu
Cỏ hoa rầu rĩ chân cầu bướm ong

Đời chiến mã bốn vùng chiến thuật
Chí nam nhi tuẫn tiết anh hùng
Bây giờ hồn lạc gió sương
Phiêu diêu cực lạc thiên đường chờ mong

Từ nay nhé vòng tang nấm mộ
Thắp nén nhang người có biết không?
Đất sâu lạnh lẽo cõi lòng
Âm dương đôi ngả vấn vương  thêm buồn

Bên giường bệnh lệ tuôn gò má
Thân héo gày chẳng trụ được lâu
Đọc thơ chỉ được vài câu
Rồi anh nhắc lại chuyện nào ngày xưa...

Anh vui lắm hồn thu rộng mở
Nắm chặt tay cuốn sổ trên bàn
Chập chờn ảo ảnh xa gần
Miên man hồi tưởng năm ngàn bốn ba...

Đọc chữ pháp chữ ta thân thuộc
Bài thơ dài dằng dặc không quên
Nghĩ rằng anh vẫn bình yên
Ngờ đâu Chuá gọi bay lên cổng trời

Rằm tháng chín người đi vội vã
Chuyến đò ngang thuyền đợi bến sông
Bạn bè thi hữu bốn phương
Trùng dương dặm thẳm nhớ thương ngậm ngùi

Cõi vĩnh hằng xa xôi biền biệt
Hà Thượng Nhân tha thiết nụ cười
Thiên thần chào đón mừng vui
Mà sao trần thế sụt sùi nguồn cơn?


Một trăm tuổi phúc tràn lộc hưởng
Thú điền viên bảng lảng chiều buông
Bỗng nhiên đàn đứt dây chùng
Hồn thơ sầu đọng cố hương vọng về...!

12.10.2011 Lu Hà




Linh Hồn Về Đâu
chuyển thể thơ Mai Hoài Thu: Vô Thường

Trong hư ảo vần thơ nhỏ lệ
Giọt mưa hờ đắm đuối trăm năm
Nỗi niềm thổn thức xa xăm
Muộn màng dang dở con tằm nhả tơ

Đời hoa tím bơ vơ trần thế
Phủ mái sầu tê tái chơi vơi
Nhạt nhoà khoé mắt bờ môi
Đêm về nhặt mảnh tả tơi trăng tàn

Vầng trăng khuyết nằm ngoan em đợi
Bóng tà dương le lói chân mây
Cuồng phong cuốn lấy vai gầy
Chiêm bao mấy độ đắm say lối mòn

Mai thức dậy hỏi còn vương vấn
Nghe trong lòng cuồn cuộn sầu tuôn
Sóng tình chan chưá nguồn cơn
Vô thường cát bụi linh hồn về đâu?


9.10.2011 Lu Hà




Đoạ Đầy Canh Thâu
chuyển thể thơ Mai Hoài Thu : Dòng Đời Phù Vân

Trăng soi bóng gieo hình bến nước
Theo chân ai từng bước ngẩn ngơ
Nưả đêm mây gió lao xao
Thấy người thiếu phụ thả thơ lên bờ

Hồn thơ bay nôn nao hoa lá
Cõi thinh không tơ liễu giao tình
Trời xanh ẻo lả cô mình
Đàn ai vọng tới bồng bềnh đắm say

Sương thánh thót đắng cay trần thế
Khách má hồng tê tái truân chiên
Thiết tha một dải thiên nhiên
Long lanh ánh mắt triền miên u sầu

Ngàn cát bụi bơ vơ lạc lõng
Lá thu rơi nhật nguyệt vần xoay
Phù vân bao nỗi đắng cay
Hồng nhan bạc mệnh đoạ đầy  canh thâu!

8.10.2011 Lu Hà




Tình Vạn Dặm
chuyển thể thơ Mai Hoài Thu: Thế Vẫn Còn Chưa Đủ

Tình vạn dặm theo về phố cũ
Sài Gòn đang giấc ngủ ban trưa
Âm thầm chìm dưới cơn mưa
Bước chân vội vã âu sầu nôn nao

Lòng nặng trĩu đường xưa tơ liễu
Bỗng hiện về một thuở xa xôi
Hững hờ tóc phủ buông lơi
Áo em màu tím chơi vơi não nề

Thế chiến quốc ê chề lê bước
Bụi hồng bay chẳng xước thịt da
Lòng người lữ khách xót xa
Hồn nàng theo gió phong ba nghẹn ngào

Chân cầu nhỏ lững lờ chảy xiết
Lá thu rơi tha thiết thủy triều
Liêu xiêu bóng đổ tiêu điều
Mưa càng nặng hạt tình yêu nhạt nhoà

Tôi trở lại căn nhà xơ xác
Em bây giờ tóc bạc hoa râm
Giật mình thảng thốt hoá câm
Lòng tôi chết lặng tái bầm thịt da

Môi lập cập bơ phờ ảm đạm
Em nhìn tôi thăm thẳm trời sao
Bao đêm mất ngủ bóng mờ
Tình ta chưa đủ tiếng gà sang canh...!

10.10.2011 Lu Hà




Tỉnh Dậy Đi Đồng Bào Ơi!
 tặng Cửu Bình

Một tác phẩm khoan vào tâm não
Đọc từng trang lệ nhỏ rưng rưng
Xót xa vạn kiếp bi thương
Tà linh cộng sản hãi hùng chúng sinh

Bầy quỷ dữ u minh Các Mác
Một giáo tà khoác lác ba hoa
Lê Nin hói trán tiêm la
Đầu trâu mặt ngưạ Mao Hồ ác dâm...

Lũ chúng nó loạn luân tột đỉnh
Loài độc trùng ác tính lan xa
Sinh sôi trong cõi ta bà
Dịch truyền lây nhiễm năm Châu mịt mù

Hãy tỉnh dậy đồng bào hai nước
Đọc Cửu Bình cùng bước xông lên
Xiết tay đòi lại nhân quyền
Tự do hạnh phúc bình yên nhân loài

Phải cứu lấy tương lai con cháu
Hơn tỷ người nức nở nguồn cơn
Bao nhiêu sắc tộc chưá chan
Cùng nhau chung sống muôn vàn thiết tha

Quét cho sạch ma tà rác rưởi
Một tà linh ám ảnh thế nhân
Việt gian cho chí Hán gian
Hoàn cầu trong sạch nhân quần bình an!

21.6.2011 Lu Hà








Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét