Mộng Ghi
Văn Miếu
Xuân động đầu muà nỗi
ngóng mong
Diệu càng mê mẩn tháng
ngày trông
Đồng duyên luyến ái nàng
thơ cóc
Tính chẳng tròn năm tấm mộng
vàng
Luyến ái tình chàng vẫn ngẩn
ngơ
Ái ân chẳng trọn tháng
ngày mơ
Hoàng hôn lững thững ra
hàng bún
Tử tuyệt giống nòi khóc bố
Thu?
Mộng mơ thi sĩ vào Văn Miếu
Du khách cầu xin một quả
rơi
Loạn cả dương trần loài ếch
nhái
Tình như nước ốc nhạt như
vôi
Tuyệt thế giai nhân một mảng
thơ
Tử tôn nòi giống chúng
ngâm nga
Vô tiền khoáng hậu mong
thành đạt
Đạo đức vô loài xã hội ma
Thế giới bàng hoàng trận
gió Âu
Kỷ nguyên hy vọng đã sang
màu
Việt Nam văn sĩ còn chen
chúc
Thơ thẩn kià ai vẫn ngẩn
ngơ ?
Tuỉ hờn vong bản lũ đười
ươi
Nhục nhã sao cho một kiếp
đời
Mãi quốc cầu vinh đầy tội
lỗi
Sao đành nhắm mắt để đời
trôi ? ? ?....
Mượn tiếng thi nhân chàng
viết thơ
Một mình ôm ấp tấm thân
trơ
Nghe theo lời đảng gieo
hoang tưởng
Chi bộ phân công mất tự do
Mượn gió bẻ măng chàng
thét to
Tình yêu đảng bác mộng
hung đồ
Thương nhau xin chớ quên
công vụ
Ủy mị là theo lũ thối tha
Thơ văn nhạt nhẽo suối
tuôn mưa
Hoàng tử làm thơ thật thế
sao ?
Cổ động tuyên truyền theo
chỉ thị
Chủ trương tuyên huấn duyệt
văn nô
Thiên hạ đui mù mãi thế
sao?
Tình người chẳng có vắt ra
thơ
Lưà bao bạn trẻ tranh nhau
đọc
Văn Miếu mộng mơ hàng chữ
to...
Lời vàng chân thật nhắn
cho ai
Chẳng phải phô danh ngạo
nghễ gì
Văn bút phải đâu quyền độc
chiếm
Tình người muôn thuở dễ ai
hay?
Tôi muốn nhắn ai tới cửu
trùng
Mịt mù tăm tối ngọn cờ hồng
Bởi loài ma quỷ đưa đường
lối
Dẫn dắt thanh niên xuống
điạ đàng
Tôi viết ra đây nỗi chán
chường
Hỡi chàng Hoàng tử tiệt
sinh trùng
Nhà thương áo trắng mùi cồn
thuốc
Màu trắng say xưa chẳng
dõi dòng…
Mộng ghi văn miếu hãy quên
đi
Tình ái phải đâu ở chốn
này
Chiêu thức thơ tình đâu phải
lối
Duyên tình mệnh bạc mộng
cuồng si!
2008 Lu Hà.
Phê Bình
Đấu Tố
Kẻ nêu người đập mãi hoài
Theo voi nhai bã buồn trôi
tháng ngày
Khen nhau chữ tốt văn hay
Đề cương nó viết coi trời
bằng vung
Sinh ra phải buổi nhiễu nhương
Đười ươi cóc nhái văn chương
được muà
Phê bình mượn tiếng văn
thơ
Bon chen kèn cưạ nhạt nhoà
lương nhân
Mưa phùn tầm tã thấm dần
Bán hồn cho quỷ linh hồn
văn nô
Giam cầm cấm đoán tự do
Luận cương chính trị đảng
ma ra đời
Trói tay buộc cổ nhân tài
Chặn nguồn sáng tạo thả lời
tối tăm
Mưu mô hòng chiếm nhân tâm
Vịt vờ yêu nước hiếp dâm
tinh thần
Lọc lưà đảng tính dã man
Chẻ tư chữ nghĩa đổi dần
trắng đen
Hung hăng phá hủy chuà chiền
Nuôi bầy chó dữ chính quyền
cuả ai?
Tháng năm tầm tã mưa rơi
Hữu Loan thồ gạch ngậm
ngùi khổ đau?
Hoài Thanh Tố Hữu ngân nga
Lan Viên Xuân Diệu ba hoa
dạy đời
Người tung kẻ hứng đua đòi
Phê bình quan điểm chặn lời
thẳng ngay
Văn thơ báo chí chôn vùi
Phanh phui tham nhũng
chúng thời khảo tra
Bảo rằng: Bí mật quốc gia
Bạo tàn chuyên chính máu
nhoà lệ rơi
Ăn mày xin xỏ nước ngoài
Cam tâm bán nước lạc loài
thế sao?
Phê bình đấu tố lao nhao
Tình làng nghiã xóm mịt mù
thảm thê
Văn chương hiện thực u mê
Nhân tài trí sĩ ê chề dở
dang
Than ôi thế cuộc thế tang
thương
Già mồm gái đĩ khoe khoang
nhân quyền
Theo Tàu mèo trắng mèo đen
Thị trường kinh tế moi tiền
đầu tư
Học theo họ Đặng ba Tàu
Đấu tranh giai cấp lu loa
la làng
Trắng đen mọi chuyện rõ
ràng
Cầu mong văn sĩ một lòng
vì dân
Thông tin mạng lưới thi
nhân
Cùng nhau vạch mặt Việt
gian hại nòi!
2008 Lu Hà
Trò Hề
Thơ Phú
Lũ chúng điên rồi thật thế
sao
Mượn trò buôn giá các bài
thơ
Tìm gì trong đống hồn dân
tộc
Bán lại cho đời nỗi nhuốc
nhơ
Một bang chấm khảo những
bài thơ
Cậy tí văn chương chúng
phán bưà
Phân loại kém hơn nào chịu
thiệt
Đời trong nước mắt tưới
trong mưa
Mới hỏi ai hay trò lố lăng
Tâm hồn vắt cạn chốn văn
chương
Bầu trời thơ phú thường
ngăn cản
Chặn lối thương đau mọi ngả
đường
Hạnh phúc thiên đường tìm
mãi đâu?
Dương trần kiệt sức đã bao
lâu
Tha hương lê bước đời hành
khất
Một bước xa quê một giọt sầu
Rạch máu cho đời tim huyết
thơ
Vài câu lục bát trói người
ta
Chỉ trong truyền khẩu đòi
công đạo
Thơ viết chẳng đăng cũng bỏ
tù...
Chúng muốn thơ hay có khó
đâu
Thôi đừng khoá họng những
hồn thơ
Chân thành tôn trọng như
muôn thuở
Xoá bỏ gông cùm thả tự do
Ngán sao chế độ vùi trong
cát
Vàng đá chen nhau sỏi giưã
đời
Phân loại chia nhau đòi bổng
lộc
Quyền cao chức trọng hạt
thơ rơi
Bản tính kiêu căng chẳng bỏ
đâu
Đỉnh cao trí tuệ những con
cừu
Thương đau thân phận chàng
Tô Vũ
Hồn ở suối vàng mộng vẩn
vơ...
Lịch sử ngàn năm bịt mũi
cười
Tâm hồn thi sĩ loạn cuồng
si
Nguyên tiêu Tết đến rơi
dòng lệ
Dám chắc rằng ai mặn muối
đời ?.....
Ngao ngán cho ông Trần Tế
Xương
Cuối cùng thiên hạ cũng
thương ông
Tài năng như thế đành ngồi
chót
Ngất nghểu kià ai Hồ Tập
Chương?...
2008 Lu Hà
Trò Đời
Ai cũng sinh ra ở cõi đời
Đến thăm rồi lại phải chia
ly
Đố ai tránh khỏi đường
sinh tử
Trường thọ đào tiên khó kiếm
thay?...
Tần Hoàng Võ Hán vẫn thường
mơ
Tiên đảo kim đan luyện hoả
lò
Đạo sĩ ra công tìm thuốc
quý
Cười cho công sức một trò
vua
Biết thế mà sao lũ bất
nhân
Coi thường mạng sống cuả
con dân
Công an đảng trị tham quyền
lợi
Sông núi tràn thây ngập thế
gian
Nhóm này tiêu diệt nhóm
kia đi
Quyền lực chia nhau kẻ bất
tài
Du đảng du côn thành cả
đám
Giơ tay biểu quyết bám
theo đuôi
Thi đua xác chết luá xanh
tươi
Tố Hữu hồn thơ ngấm máu
người
Trí tuệ tối tăm theo chủ
nghiã
Ngàn thu nào rửa hết tanh
hôi
Đỉnh cao trí tuệ theo
Trung cộng
Dốt nát thiên đường mơ cảnh
tiên
Tố khổ vu oan ngàn điạ chủ
Chỉ tiêu bắn giết đẹp lòng
trên
Đất nước mẹ ơi! Buồn xác xơ
Trông gà hoá cuốc nợ căm
thù
Giết người nhổ cỏ không
còn rễ
Vững chắc cánh đồng xã hội
ta
Cụ đồ trí giả cho đi suốt
Để laị thằng ngô nắm bá
quyền
Thôn xóm chia nhau năm bảy
đưá
Dạy dân cán ngố gọi chuyên
viên
Trình độ i tờ mới đọc
thông
Thông tri chỉ thị phạm Văn
Đồng
Nhí nha nhí nhố dăm bồi
bút
Ra vẻ tú Tây học ở trường
Chuyên viên hàm thụ như
tôm tươi
Bán tước mua danh cái chợ
trời
Nước bọt đãi bôi chưa kịp
ráo
Cạy thêm tí đỏ để tô môi
Danh hiệu đảng viên giá rất
cao
Miệt mài phấn đấu dạc thân
cò
Còn chờ bình xét trong quần
chúng
Bó đũa nêu cao chọn cột cờ
Trò hề trí trá thế là thôi
Meọ vặt hư danh để dụ đời
Đổ máu hy sinh còn phải nịnh
Oai danh thẻ đảng đạp thây
người
Nấc thang danh vọng leo
vùn vụt
Khéo biết chui luồn với cấp
trên
Tết nhất hội hè lo biếu
xén
Quan to thăng cấp vợ thêm
tiền
Một nhúm tự nhiên bỗng phất
to
Có chồng thứ trưởng vợ ông
to
Họ hàng vây cánh hùn thêm
vốn
Kinh tế thị trường chúng tự
do
Hộ khẩu công an vẫn kiểm tra
Hàng hàng lớp lớp lũ yêu
ma
Trị dân bằng cách chia từng
tổ
Mỗi tổ sinh ra một chú cò
Ích quốc lợi dân nào có
nghĩ
Chỉ lo mất miếng bận tranh
phần
Miễn sao lon gạch thăng
thêm cấp
Lương tháng còn tranh móc
túi dân
Lý lịch ba đời là dĩ nhiên
Thành phần cốt cán được ưu
tiên
Tuyển sinh đi học moi ông
cố
Kế hoạch tô hồng hơn cả
chuyên
Buồn lắm than ôi cho cố
hương
Ngàn năm văn hiến vẫn tang
thương
Vì ai gây nỗi bao thảm cảnh
Nghiệp quả trầm luân tủi Lạc
Hồng!
2008 Lu Hà
Gió Đời
Hỡi ai gieo gió phong trần
Đảo tung trái đất xoay vần
thế gian
Gây bao thảm cảnh điêu tàn
Cửa nhà tan tác vợ con
chia lià
Than ôi! Bao kẻ bơ vơ
Tai bay vạ gió xót xa ngậm
ngùi
Mây xa nhớ nước thương người
Lênh đênh sóng biển thân
trôi bồng bềnh
Rì rào ai vớt hôi tanh
Tấm thân tứ đaị thôi đành
bỏ đi
Rau dưa sớm tối lần hồi
Ven bờ tìm cá rỉa giòi
nuôi thân
Bàng hoàng kinh hãi cô hồn
Người ăn thịt cá, cá ăn thịt
người
Lương tâm còn để đâu rồi
Chặn luồng gió độc vớt người
thê lương
Hỡi ai gieo gió xuyên lòng
Nồi da nấu thịt tan xương
giống nòi
Hận thù chưá chất làm chi
Cho bao thế hệ kiệt suy
nghèo nàn
Sử xanh khói lưả tro tàn
Đông Nam châu Á hiền nhân
thiếu gì
Hỡi ai phun gió sân si
Tham lam đục nước béo gì
cò con
Cò già chia của chia phần
Tép tôm năm bảy Cuốc dân đợi
chờ
Mỏi mòn cho đến bao giờ
Tiến lên hợp tác cặp bò sờn
vai
Mỗi người làm việc bằng
hai
Để ông chủ nhiệm mua đài
xây sân
Sức người kiệt quệ xuống dần
Đói nghèo thê thảm oán hờn
tuổi xanh
Luận cương kinh tế rành
rành
Phân chia giai cấp chiến
tranh hãi hùng
Công nhân trụ cột tiên
phong
Nông dân nòng cốt xung
phong hô hào
Tiến lên sắt máu đồng bào
Cường hào tư sản đánh cho
tơi bời
Trích ngang lý lịch ba đời
Ưu tiên tuyển trọn gà nòi
chó ngao
Bụng đầy tà thuyết quỷ sầu
Mưu gian kế hiểm để đâu
cho vưà
Nhân tài máu đổ lệ trào
Chặn đường sinh kế tắc giờ
tử sinh
Hoàn cầu rúng động thương
tình
Thuyền nhân tỵ nạn thành
danh xứ người
Lưu vong một khối nhân tài
Việt Kiều hải ngoại cò mồi
đầu tư
Rỉ tai góp vốn trung tu
Đồng bào hải ngoại vịt vờ
tương lai
Mấy ai quốc tịch nước
ngoài
Thù xưa xoá bỏ hết rồi Việt
gian
Vượt biên sóng nước gian
nan
Nay thời ve vãn là dân nước
nhà
Hỏi ai gieo gió sai nha
Quan liêu bao cấp cảnh nhà
lầm than
Gió gieo bao nỗi cô đơn
Tháng năm lầm lũi bần hàn
khổ đau
Dân đen chạy án bơ phờ
Thành phần cơ bản phất cờ
trên tay
Lầu hoa phố chợ sân chơi
Đười ươi lông lá từ đây ra
đời
Lũ này nguồn gốc từ ai
Ba đời lý lịch lạc loài Việt
gian
Đầu trâu mặt ngưạ chó săn
Nguyện thề sống chết dưới
chân cờ hồng
Giấc mơ đồng chí mặn nồng
Nga Tàu đấu đá đủ phường mọt
dân
Muôn dân chờ maĩ thiên
nhan
Vô thần xã hội dối gian
làm giàu
Lương cao bổng lộc sa đà
Chia nhau chấm mút ngọt
ngào xẩu xương
Làng quê ảm đạm thê lương
Nguời khôn của khó xẩu
xương chẳng còn
Bất bình nổi lên cồn cồn
Công an thẳng trị du côn mặt
dày
Còn mình còn đảng với ai
Trăm năm sự nhiệp trồng người
thế sao?
Thắt lưng buộc bụng đồng
bào
Tập trung dân chủ khi nào
tự do
Khoe khoang bình đẳng lao
tù
Dân đen khốn khổ thày tu bịt
mồm
Hồ Mao tư tưởng nhẫn tâm
Sử quan biện chứng tối tăm
khốn cùng
Thuyết gia cộng sản cho rằng:
Vật chất có trước tinh thần
có sau
Con khỉ ngự trị trong đầu
Mấy đời cụ tổ lao nhao dãi
dầu
Thôi đừng gieo mãi thương
đau
Đời người là mấy muà thu dập
vùi
Mê man tà thuyết phương
Tây
Lê Nin sáo rỗng Mác thì xảo
ngôn
Mấy trang xào xáo vô thần
Kéo theo cả lũ bất nhân
lăng loàn
Nga Sô Trung cộng bầy đàn
Thành trì cộng sản dã tan
sóng trào
Bao nhiêu nghị quyết mưá
thưà
Tham quyền cố vị mịt mù
gió mưa
Đảng này bán nước hại nhà
Nước nào của tớ nhà là của
công
Dân nghèo khốn khổ tang
thương
Hoa lài thoang thoảng dở
dang nưả chừng
Châu Phi lồng lộng bốn
phương
Bao giờ bão nổi diệt phường
Việt gian?
29.6.2011 Lu Hà
Tâm lý chung với những bài
thơ dài dằng dặc rất khó chinh phục tình cảm bạn đọc. Nhưng những người làm thơ
khi họ động não viết một bài thơ nào đó với một đề tài quá rộng, ý nghĩ cứ phải
nối tiếp nhau như một thú cảm, nhất là thơ lục bát một kiểu nối vần theo nhau
như rồng rắn là điều rất khó tránh.
Thơ Tâm
Tình Chùm 12
Tây Đen Giỏi Quá
Tây đen ra thế cũng anh hùng
Tủi hận sao cho giống Lạc Hồng
Thiêu xác hy sinh vì chế độ
Ngàn thu vằng vặc ánh hào quang
Mèo trắng hay đen giọng đãi bôi
Bất tài lú lẫn nó lên ngôi
Ngai vàng tập thể ngồi cai trị
Nuốt sống chuột vàng tanh tưởi hôi
Kià đàn chuột cống chạy loanh quanh
Quốc hội bù nhìn mặt xám xanh
Tận hưởng bí thư mâm cá rán
Mèo mù đàn điếm suốt thâu canh
Hùng Dũng Trọng Sang vẫn nắm quyền
Độc tài bá trị bức dân đen
Mấy thằng bần cố kêu oai oái
Độc lập tự do bầy chó điên...
Việt Nam lận đận mới buồn sao
Chủ thuyết ruồi bu vẫn tự hào...
Cách mạng hoa nhài dân nổi dậy
Cầm đầu quân phiệt phải nằm co
Ngán nỗi dân binh tại tỉnh nhà
Trung thành lãnh chuá đám lâu la
Lưu vong tổng thống còn trơ mặt
Hy vọng về quê được chết già...?
22.1.2011 Lu Hà
Tiếu Lâm
Giả Cầy
Năm trăm trang sách nghìn
câu chuyện
Áp xuất xì hơi bảo tiếu
lâm
Dở dói bỗng dưng in lếu
láo
Nghìn thu tủi nhục cõi trời
Nam
Văn chương thum thủm quân
lèo lá
Hợm hĩnh đua chen chúng ngất
ngư
Lủng củng rườm rà câu tối
nghiã
Đầu đường xó chợ lũ ma cô
Nhật báo nhân dân chán mưá
thưà
Trải bao thập kỷ vẫn điêu
ngoa
Tuyên truyền dối trá quen
lường gạt
Bánh vẽ rêu rao bán bốn
muà
Đại Hán rước về xéo tổ
tiên
Tiếu lâm độc đảng đọc thêm
buồn
Vui đâu chẳng thấy cười thốc
tháo
Quốc khánh thiên triều
chúng nỉ non
Chính trị luồn trôn lòi dã
tâm
Lai nhai tục tĩu thói gian
dâm
U mê tăm tối mua ngòi bút
Kế sách ngu dân chuyện tiếu
lâm
Tò mò có kẻ còn ham muốn
Giềng mẻ húng lìu để kiếm
vui
Nhưạ mận tiết canh mùi thịt
chó
Giả cầy cuả đảng có ai hay
?
Nào có vui chi chuyện cáo
cầy
Tiếu lâm cuả đảng mấy đưá
say
Xem qua tởm lợm buồn nôn
mưả
Oán hận dâng trào máu lệ
rơi!
Cha ky chú kiết phường lòi
tói
Xã hội nhân văn khéo nỡm nờ
Ba triệu quyển vàng khoe
trước tác
Cha con nhà nó cứ pha trò?
Nhật ký Thùy Trâm hơn triệu
cuốn
Moi gan móc ruột đám dân
nghèo
Trường sơn đốt cháy cơn cuồng
nộ
Độc lập xảo ngôn với cáo hồ
Chiêu thức lỗi thời bằng
khẩu hiệu
Thông tin điện toán đã văn
minh
Tuyên truyền nhắng nhít
đâu còn chỗ
Thủ đoạn nào hơn Hồ Chí
Minh?
Bán nước buôn dân đảng chủ
trương
Tây Nguyên bô xít cảnh thê lương
Bùn lầy nước độc bao tang
tóc
Ung thư bệnh tật thiếu nhà
thương
Tiểu xảo cười vui đồ xỏ lá
Đô la cuồn cuộn đảng reo
ca
Thăng Long lễ hội moi tiền
tỷ
Đại gia tư bản khỉ sơn đầu
Thôi dẹp ngay đi trò khỉ đột
Vui trên vũng máu triệu
con tim
Ba Tàu lồng lộn ngoài đông
hải
Hú hí giang sơn đã đắm
chìm?
14.10.2010 Lu Hà
Kính Chúc Thi Sĩ Hà
Thượng Thân
Con cháu sinh ra được mấy người
Phong lưu thi bá bậc anh tài
Thượng Nhân để lại bao vương vấn
Một tấm lòng son với đất trời
Văng vẳng lời thơ dạ rối bời
Năm canh rầu rĩ hận chia phôi
Giang sơn chìm đắm vào tay giặc
Thi sĩ người ơi! mộng rã rời....
Chín ba tuổi hạc xưa nay hiếm
Kẻ sĩ trong đời có mấy ai
Sau trước phụng thờ tròn nghiã cả
Dù cho mưa bão chẳng phôi phai
Cháu có mấy lời thăm hỏi Bác
Phúc như Đông Hải thọ Long Sơn
Bình an vui vẻ hồn cao vọng
Tiếng nhạc thơ bay khúc khải hoàn
4.9.2010 Lu Hà
Tình Đời Người Ơi
Hoài Thu trọn vẹn tâm hồn
Trái tim đa cảm vàng son thuở nào
Thu là con cuả mẹ cha
À ơi, tiếng hát bài ca muôn đời
Ái hà bể khổ trần ai
Mảnh mai phận liễu hoa trôi cánh bèo
Hợp tan bao kiếp phù du
Lọc lưà dối trá tránh sao hở trời?
Năm canh rầu rĩ mưa rơi
Nhớ người tri kỷ dập vùi biển khơi
Tao nhân mạc khách mấy ai
Bao la trời đất người ơi vẫn còn...!
18.1.2011 Lu Hà
Trách Nàng Xuân
"Hoa xuân chưa nỡ sao tàn uá
Để lại trong tim vạn cổ sầu..."
Xuân vẫn là xuân ngàn thế kỷ
Tình xuân chan chưá gió trăng mơ...
Có người thiếu phụ thương xuân khóc
Giọt lệ đầy vơi má ướt nhoà
Xuân đến xuân đi xuân bạc bẽo
Mỗi năm vương nặng mối tương tư
Xuân cuả mọi người xuân cuả ta
Mà sao mây gió hững hờ qua
Cho xuân buồn tủi bao thương nhớ
Trằn trọc năm canh một cánh đào..
Xuân đã đến rồi em thấy không?
Cùng anh nâng chén rượu tang bồng
Hoa tiên bút tích hồn thu thảo
Gửi lại cho đời bao mến thương!
21.1.2011 Lu Hà
Hỏi Thăm Lê Quang
" Đã thấy xuân về với gió
Đông"
Ô kià ai đấy hẳn Lê quang
Ngẩn ngơ bóng đứng trời đang nắng
Xuân rõ là xuân chẳng vội vàng
Ca sĩ du dương biển mặn nồng
Cớ sao chẳng thấy lá cờ vàng?
Tung bay cờ đỏ dư dòng lệ
Tổ quốc tang thương nhuộm máu hồng...!
Tôi vẫn phân vân chẳng rõ ràng
Lòng xuân vương vấn gió xuân rung
Hồn thiêng sông núi tình dân tộc
Nghìn năm còn đó nước sông hồng...
Muốn hỏi Lê Quang có mấy câu
Trái tim nghệ sĩ để trên đầu
Trương trình nghệ thuật mừng xuân mới
Nức nở lời ca chống giặc Tàu...?
Đảng có cấm không ca sĩ ơi!
Hồn người Việt Quốc ở muôn nơi
Mênh mông sóng nước trùng dương thảm
Giọt lệ Mỵ Châu có ngậm ngùi....?
Đời sẽ ra sao ca sĩ ơi!
Lòng tôi đau lắm trái tim côi
Bơ vơ đất khách chiều sương phủ
Tổ quốc xa vời mây gió trôi...
Tiện gõ vài dòng thơ hỏi thăm
Cùng chung dòng máu chút tình thâm
Có gì không khéo mong tha thứ
Lời thật lòng ngay gửi Việt Nam...!
124.1.2011 Lu Hà
Bài thơ này tôi gõ liền một mạch, có
gì sơ xuất mong anh Lê Quang và các ban tha lỗi nhé. Cứ nghĩ gì thì tôi viết vậy
thôi chứ chẳng có thâm ý, ác ý gì khi nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng mà nguồn gốc
cuả nó là do ông Hồ Chí Minh mượn cuả tỉnh Phúc Kiến bên Tàu. Năm cánh sao cuả
Tàu nở to ra. Sau này đảng thấy trơ trẽn quá mà vẽ thành cạnh hẹp lại.Theo tôi
có thể anh Lê Quang còn trẻ, thiếu thông
tin nên mới sơ ý mà thôi; vì với cách giới thiệu mình bằng mấy bức hình minh hoạ
cuả anh. Họ tên : Lê quang, Nghề nghiệp: nhân viên nhà băng, sinh viên: học viện
Hà Nội, sống ở Đồng Hới sinh quán vào 20 tháng 2 tại Việt Nam với hình lá cờ đỏ
sao vàng mà nhầm tưởng tượng trưng cho tổ quốc. Kể ra cũng khó cho anh Lê Quang
với kiểu sơ yếu lý lịch trích ngang bằng hình ảnh kiểu này. tôi cũng vì vậy mà
xúc cảm thành thơ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét