Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

THƠ SONG THẤT LỤC BÁT CHÙM 11 VÀ 12



Song Thất Lục Bát Chùm 11 

  

  



Có Ai Thắp Nén Hương Sầu Cho Tôi
chuyển thể thơ Hữu Loan: Màu tím Hoa Sim

Phận là gái ba anh bộ đội
Xa gia đình ở mãi chiến khu
Em trai bé bỏng ngây thơ
Vẫn chưa biết nói mẹ già anh thương


Tôi Hữu Loan người chồng vệ quốc
Đợi chờ em mái tóc còn xanh
Kết hôn ngày đẹp tháng lành
Không đòi áo cưới, yêu anh trọn đời

Tôi tranh thủ mấy ngày vội vã
Đôi dày đinh tầm tã hành quân
Bùn lầy lưá tuổi đang xuân
Em cười xinh xắn nồng nàn ngất ngây

Chàng độc đáo em say giản dị
Tình vợ chồng đắm đuối yên vui
Cưới xong rồi phải ra đi
Mấy ngày nghỉ phép ngậm ngùi trăng suông...

Vẫn ái ngại tào khang nồng thắm
Gái có chồng ảm đạm chiến tranh
Cuộc đời vệ quốc chiến binh
Biết đâu vĩnh biệt khi mình hy sinh?

Cũng khối kẻ rừng xanh núi đỏ
Nắm xương tàn mấy độ trăng thu
Linh hồn lạc lối quê nhà
Tìm người vợ trẻ nắng mưa dã rời

Nhưng không chết người trai khói lưả
Mà chết người em gái hậu phương
Em tôi một buổi bên sông
Cuốn trôi rờn rợn thê lương não nùng...

Tôi xin phép về làng thăm mộ
Mẹ tôi ngồi lã chã thương đau
Chiếc bình hoa cưới ngày xưa
Muội tàn bám lạnh vương sầu âm u

Thương mái tóc vẫn chưa tròn búi
Vội ra đi tủi hận hoàng hôn
Ái ân chưa trọn trăng tuần
Để anh côi cút tấm thân phong trần

Vẫn chưa thuả lời trăn ý trối
Dặn gì nhau lần cuối em ơi!
Ngày xưa đồi tím sương rơi
Áo em cũng tím lòng tôi ngẹn ngào!

Tôi nhớ lại đèn khuya vắng vẻ
Một mình em vá áo cho chồng
Miệt mài trọn cả đêm trường
Bát cơm miếng nước tình thương dạt dào

Chiều đông bắc rừng mưa u ám
Ba người anh thê thảm bi thương
Cái tin em gái trôi sông
Đi nhanh hơn cả lấy chồng mừng vui

Gió thu sớm ngậm ngùi nước chảy
Dòng sông quê bàng bạc trăng ngàn
Em trai mới lớn băn khoăn
Ngỡ ngàng ảnh chị lệ tràn bờ mi

Gió hiu hắt mây trời bảng lảng
Chiều hành quân qua những đồi sim
Cỏ vàng héo uá trong tim
Nỗi buồn lay lắt im lìm bước đi

Muà sim chín lòng tôi tha thiết
Cảnh chiều hoang biền biệt Ninh ơi!
Ai hò biển lá xa xôi
Vô tình ác ý giưã đời thương đau...

Chiều hoang tím vàng thu không ngớt
Tôi ngân nga tha thiết lời ca
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chết sớm mẹ già chưa khâu...

Muà sim chín càng đau rớm lệ
Gió thông reo tê tái hồn thơ
Nấm mồ cỏ dại hoang vu
Có ai thắp nén hương sầu cho tôi!

20.3.2010 Lu Hà
Tỏ lòng ngưỡng mộ thương nhớ tới thi sĩ Hữu Loan




Bác Hữu Loan Ơi !
chuyển thể thơ Hà Phương: Giận Bác Hữu Loan

Cháu giận Bác ra đi vội vã
Để cho đời nức nở thương đau
Bên đồi sim tím hoang vu
Mưa ngâu sùi sụt nụ hoa đầu muà

Đồi sim tím âu sầu năm tháng
Giưã đất trời lãng đãng sương rơi
Thương yêu nhớ vợ u hoài
Bến sông hoa nở ngậm ngùi Ninh ơi!

Cõi trần tục tỉ tê khâm phục
Một đời người khổ cực bi thương
Đoạ đầy Tố Hữu bất lương
Đấu tranh giai cấp thù riêng vợ chồng

Vợ Tố Hữu mặn nồng duyên cũ
Nhớ Hữu Loan món nợ thâm tình
Tiểu nhân sủi bọt râu xanh
Ghen tuông rờn rợn tử sinh phong trần

Cháu khóc bác Hữu Loan thuở nọ
Buổi loạn ly điên đảo trần ai
Biển dâu một cuộc vơi đầy
Cam lai khổ tận một  đời xót xa

Đồi sim tím muà hoa ngào ngạt
Gió vi vu tha thiết người ơi!
Linh hồn ở chín tầng mây
Bồng lai bột hải cõi trời vân du!

29.3.2010 Lu Hà




Lục Bình Sông Quê
chuyển thể thơ Huệ Thu: Ngắm Lục Bình

Về quê ngắm lục bình tủi hận
Hững hờ trôi thân phận lao đao
Đời em như giọt mưa sa
Sầu buông thầm lặng mây đà tím đen

Vòng eo hẹp trái tim thổn thức
Tiếng thông reo nao nức Việt Nam
Bên bờ liễu rủ âm thầm
Lục bình trôi nổi tím bầm ruột gan

Sông bến nước cỏ tàn lau uá
Cánh cò bay lơi lả người ơi!
Nghẹn ngào lã chã tuôn rơi
Lá dưà sương muối ngậm ngùi hoàng hôn

Vưà sẩm tối chim đàn tìm tổ
Nưả vầng trăng cổ độ ngẩn ngơ
Mái lều văng vẳng hò ơ
Ai còn ai mất bến đò năm xưa?

Bỗng đau nhói thương cha nhớ mẹ
Sóng dạt dào thấm thiá tình quê
Con đi dặm nẻo sơn khê
Chân cầu nước chảy ê chề nước non...

Mắt ươn ướt nỗi niềm hưu quạnh
Lục bình trôi lãng đãng mây xa
Ngỡ ngàng vưà mới hôm qua
Lỡ làng chiếc áo qua cầu gió bay...

Xếp thi tứ vơi đầy hoài cảm
Gieo vần thơ ảm đạm thê lương
Nhớ người bóng dáng yêu thương
Vân du phiêu lãng bến sông có về?.

Tù và rúc thuyền ai xa bến
Cánh lục bình tủi hận chia ly
Hợp tan thương những mảnh đời
Quê hương ta đó tháng ngày buồn thiu!

25.3.2010 Lu Hà





Bến Sông Sầu Thảm
chuyển thể thơ Hàn Thiên Lương: Chiều Lạc Lõng

Trời bảng lảng sương mờ ủ rũ
Theo lối mòn cỏ uá dưới chân
Cây cầu gãy đoạn không gian
Dòng sông rờn rợn muôn vàn đắng cay

Kià ngư phủ sao người đứng đó?
Vượt trường giang quả phụ khóc than
Đứng đây ngóng đợi tần ngần
Dấu xưa mồ mả mưa tràn lệ tuôn...

Hãy tha lỗi thuyền nan lưới cá
Không phải đò từng bưã sang ngang
Cuộc đời oan trái thê lương
Hoàng hôn lạc lõng bên đường chờ ai?

Trải gió bụi nấm mồ quá vãng
Cuả người chồng ngã xuống năm xưa
Tìm quanh khắp chốn gần xa
Âm u hoang vắng mà đau đớn lòng

Bởi cộng sản lòng lang dạ sói
Giết oan hồn liệt sĩ hy sinh
Oán thù ngùn ngụt trời xanh
Dép dâu mũ cối tan tành nhẫn tâm

Xin lữ khách dừng chân thưa chuyện
Tôi là người thất trận năm nao
Phế binh lều cỏ thương đau
Làm nghề chài lưới bốn muà kiếm ăn

Thuyền xuôi ngược tháng năm buồn tủi
Những cô hồn mả ngụy bơ vơ
Thương người đồng đội năm xưa
Không mồ không mả hoang vu não nùng

Thắp nén hương tỏ lòng ngưõng mộ
Đợi sáng mai đò chở sang sông
Lầm rầm cầu nguyện rưng rưng
Mủi lòng dương thế bâng khuâng nỗi niềm

Mồ mả phá bởi quân bá đạo
Căm cộng quân chế độ bất lương
Lệnh trên đào bới lung tung
Cô hồn rên rỉ dòng sông hững hờ…!

29.3.2010 Lu Hà




Niềm Tin Nhân Bản
tặng gia đình bác sĩ Phạm Hồng Sơn

Từ buổi ấy ầm ầm sát khí
Họ đến nhà những cựu chiến binh
Mấy người cha chú đàn anh
Trong cơn kích động bất bình vì sao?

Thời tao loạn hững hờ gió thổi
Buổi điêu tàn tê tái thương đau
Nước nhà chìm nổi ba đào
Nổi cơn giông bão nghẹn ngào mưa rơi

Theo chỉ thị lạc loài mấy đưá
Vì đồng tiền chế ngự lương tâm
Vòng vây lăng mạ ầm ầm
Hận thù vô lý tối xầm bất lương

Nhưng vẫn có cảm thông đồng loại
Ánh mắt nhìn nhức nhối xót thương
Thi hành nhiệm vụ bất thường
Lương tri cắn rứt thê lương não nùng

Một cú giáng nạng vung lên đánh
Thì có người mở cánh lòng son
Xông lên đỡ lấy thế đòn
Trái tim rĩ máu vẫn còn Việt Nam?

Những cử chỉ mắt nhìn lóng ngóng
Cuả vài người ngường ngượng cho hay
Tình người nhân bản còn đây
Phải đâu ráo hoảnh con người thế gian?

Tôi chưa mất niềm tin nhân bản
Tình thương yêu khắp chốn xa gần
Bắc Trung Nam Việt ân cần
Trái tim rúng động tâm hồn Việt Nam

Loan truyền rộng thông tin đại chúng
Có những người cũng chẳng biết tên
Tường trình kiến nghị nổi lên
Sẻ san hoạn nạn nối liền giang sơn

Có bên cạnh bà con chòm xóm
Cùng khói hương ảm đạm chiều quê
Hiểm nguy cạm bẫy ê chề
Đắng cay tan nát vụng về thở than

Đêm giá lạnh lòng buồn hiu hắt
Kiếp bần hàn thánh thót nguồn cơn
Ngoài trời đổ lệ mưa tuôn
Đất trời biên giới tro tàn gió bay

Ngoài hải đảo biển đông gầm sóng
Đã mất rồi Trung Cộng ngang nhiên
Tam Sa quận huyện gọi tên
Non sông Lạc Việt tổ tiên ngậm ngùi!

25.3.2010 Lu Hà 






 Song Thất Lục Bát Chùm 12


Tôi Sợ Rác Rưởi
Chuyển thơ Phùng Quán: Xưng Tụng Cái Chổi

Tôi ghê tởm mọi loài rác rưởi
Chúng sinh sôi tanh tưởi trần gian
Bon chen cặn bã vô luân
Gây bao độc hại thế nhân hãi hùng

Mang tính khí hiền lương cao vọng
Từ những ngày trong bụng mẫu thân
Nâng niu quý trọng nhân quần
Lớn lên ngán cảnh lăng loàn lầm than

Sống trong sạch bần hàn đức hạnh
Mẹ thân yêu thanh bạch lòng son
Ba mươi năm đã xa con
Bên tai văng vẳng nỉ non ngậm ngùi

Thương con mẹ để lời trăng trối
Như thân cò lặn lội xa xưa
Sớm chiều trong cõi ta bà
Ngày mưa tháng náng bốn muà con ơi!

Hãy chôn mẹ ở nơi trong sạch
Vầng trăng thanh tùng bách vi vu
Dù cho chót núi mây xa
Quanh năm cây cỏ chim ca hót chào

Tôi thường được người ta mừng đón
Nhiều điạ phương mời đến đọc thơ
Tiền còm bồi dưỡng thi ca
Là tôi ra chợ tìm mua nỗi lòng...

Bao cô gái lấy chồng vương vấn
Chọn áo quần son phấn hương hoa
Ba mươi năm đã đi qua
Riêng tôi mua chổi tặng quà người thân

Khác tỷ phú tham lam tích trữ
Nhiều bạc tiền giàu có phong lưu
Còn tôi mua cái quét nhà
Kinh hoàng khắp chốn gần xa xem thường

Lũ chúng nó lăng xăng đặc sản
Tìm đồ ăn khắp chốn xa hoa
Riêng tôi lạc lõng bơ vơ
Miền Tây Châu Thổ chổi cau cọng dưà

Tìm chổi chít Quảng Đà, Quảng Ngãi
Còn chổi rành Quảng Trị Thưà Thiên
Quảng Bình chổi xể thiên nhiên
Tuyên Quang chổi cọ khắp miền gần xa

Miền Kinh Bắc hiền hoà tha thiết
Vùng Thái Bình chiu chắt chổi rơm
Cao Bằng Yên Bái tình thâm
Chổi giang, mây trúc, thì thầm non xanh

Tôi nguyện ước tái sinh làm chổi
Không cùn mòn quyét dọn từng niên
Nước nhà tìm sáng lập viên
Nhà thơ Phùng Quán vững bền mọi nơi

Phó giám đốc chuyên về bán chổi
Sạch môi trường độc hại giúp dân
Gia đình bạn hữu xa gần
Trung thành sự nhiệp dã tàn hồn thơ

Đồng truy tặng hạng ba cao quý
Tấm huy chương sáng chói vinh quang
Chết vì trong sạch ai thương
Ngàn thu vằng vặc trăng suộng não nùng!


14.4.2010 Lu Hà




Độc Quyền Pháp Lý
tặng Trần Khải Thanh Thủy

Bốn hai tháng tù giam oan trái
Con cháu Hồ quỷ quái ranh ma
Án treo chồng ở tại gia
Nỗi oan Thanh Thuỷ mù loà thế nhân

Một bản án gây nên công phẫn
Tạo dựng ra kịch bản công an
Ma cô quỷ đỏ vô thần
Photo ảnh giả trò gian ghép hình

Vờ cãi cọ tranh giành láo nháo
Gài tay chân tráo trở hai tên
Dựng xe gây sự mẹo hèn
Chó săn mật vụ vẫn quen lọc lưà

Gạt Thanh Thủy lọt vào cạm bẫy
Bởi hai con chó dái việt gian
Điệp gây thì Thịnh vờ can
Ngáng chân xô đẩy anh Tân vô tròng

Tạo cảnh giả bất lương thủ thuật
Thuê chuyên viên kỹ thuật tạo hình
Công an toà án bất minh
Cản đường dân chủ dân lành hờn căm

Lập án giả nhẫn tâm độc điạ
Để diệt trừ dân chủ tự do
Non sông gấm vóc mịt mù
Đi đêm bán nước cơ đồ tổ tiên

Bao hoạn nạn liên miên phiền toái
Bọn côn đồ mánh lới chuyên tay
Gia đình bi lụy đắng cay
Ném phân rác rưởi tối ngày triền miên

Cứ như thế thói quen khủng bố
Lúc nưả đêm mưa gió chẳng tha
Công an cắt cử côn đồ
Độc quyền pháp lý vẫn là đảng gian.

17.4.2010 Lu Hà




Khủng Bố Tinh Thần
tặng Cô Tạ Phong Tần

Tôi kinh hãi giật mình tỉnh giấc
Đưá cháu vưà cất bước đi làm
Tai nghe như tiếng chó gầm
Mười nam lẫn nữ ầm ầm như sôi

Lũ chúng nó như bầy lang sói
Sấn sổ vào điện thoại giật luôn
Dao găm súng đạn dữ rằn
Giả danh vô sản bạo tàn hiếp dân

Chúng nạt nộ hét lên đứng dậy
Tóc rối bời chưa kịp đánh răng
Có xe bốn bánh sẵn sàng
Tiền hô hậu ủng hãi hùng thế sao?

Khắp cả ngõ người qua đông nghịt
Không dép dầy chân đất khiêng tôi
Đăng Lưu sào huyệt ma chơi
Ác ôn Bình Thạnh lôi ngay vào phòng

Trương Văn Hổ tuổi chừng ba sáu
Vẻ lạnh lùng tàn bạo bất lương
Hôm nay tao quyết rõ ràng
Khảo cung sẽ có Tiến Tùng tham gia

Chúng hối hả thi nhau tra hỏi
Mắt lim dim mệt mỏi chơi vơi
Gục đầu úp mặt rã rời
Tôi đang có bệnh làm gì được đây?

Nghe loáng thoáng lai nhai cạnh khoé
Bọn tôi đòi chó dái suả to
Thông tin tài liệu vu vơ
Vu cáo chụp mũ ép là cuả tôi

Cả tuần trước ngực tôi đau đớn
Nghe lời khuyên người bạn thiết thân
Chụp hình chợ rẫy tối tân
Tư nhân không tiện lưã lần kiểm tra

Cảnh bệnh tật chúng đâu thương xót
Nỗi khổ tâm bi thiết than ôi
Chính quyền ra lệnh đuổi đi
Phố phường lạc lõng bi ai giống nòi

Chúng lồng lộn liên hồi thoá mạ
Tự nhân danh thành phố chủ nhân
Tẩy chay hạ nhục công dân
Tinh thần thể xác phong trần khổ đau

Chúng tiêu diệt tình yêu trân quý
Mẹ cuả tôi bi lụy thương tâm
Đau thần kinh toạ quanh năm
Ép về thành phố âm thầm đón tôi

Phòng giam kín đói ăn khát uống
Cứ dày vò vất vưởng cả ngày
Tinh thần thể xác ngậm ngùi
Hai con quỷ cái lôi tôi ra ngoài

Không giầy dép ném nơi góc phố
Nưả thân người xơ xác tả tơi
Áo quần xộc xệch lôi thôi
Nhân quyền phẩm giá dập vùi thẳng tay!

21.4.2010 Lu Hà





Trò Hề Công An
theo bài viết cuả Tạ Phong Tần

Chúng xông vào một bầy sói dữ
Ruồi nhặng xanh trơ tráo mặt dày
Mấy cô hằn học chửi ngay
Phê bình ăn mặc ban ngày hở hang

Kiểu văn hoá lỡ làng cảnh sát
Ập vào nhà mạt sát thường dân
Thói quen ngụy tạo vô thần
To mồm đĩ thoã chó săn lạc loài

Ông Hải gọi kêu xe bốn bánh
Cậy cưả lên thẳng cánh kéo tôi
Hú còi ầm ĩ chạy đi
Ác ôn Bình Thạnh tức thời khảo tra

Nhà số bốn thâm u canh giữ
Phan Đăng Lưu khét tiếng gần xa
Lả lơi kià mụ đàn bà
Một ông công tố hẳn là bốn lăm

Giấy bày sẵn lăm lăm bắt ký
Camera điện toán sẵn sàng
Ép cung buộc tội hung hăng
Quang Vinh tên gọi lạnh lùng mặt chai

Tôi không ký gạt đi vặn lại
Mới sáng nay ngủ dậy chưa quên
Hỏi ông là kiếm sát viên
Bắt người vô cớ nhân quyền ở đâu?

Chưa rưả mặt chải đầu gỡ tóc
Bỗng bất ngờ chúng bước vào nhà
Hai nam ba nữ xông vào
Có tên Hải Thắng côn đồ lưu manh

Những cán ngố nổi danh thanh phố
Mặt chai lỳ khủng bố dân lành
Nào tôi đâu có tội tình
Đầu trâu mặt ngựa dụng hình chẳng tha

Cho máy chạy ào ào trên mạng
Chúng lôi ra một đống giấy tờ
Thông tin gà vịt mập mờ
Ra công ép buộc bảo là cuả tôi

Những điạ chỉ hộp thư soi mói
Giưã kỷ nguyên thời đại văn minh
Cơ quan thành phố an ninh
Hacker tin tặc chính danh bọn này

Nguyễn Tiến Tùng mặt dày vu cáo
Tết đến thăm Đan Quế Trần Khuê
Gán cho phản động tỉ tê
Chính quyền lật đổ bạn bè gửi thư

Chúng cướp cuả mồm loa mép giải
Với số tiền dành dụm bao lâu
Hai nghìn bảy trăm Dollar
Quy rằng phản động gửi cho chi dùng

Ôi chế độ lòng lang dạ thú
Giưã ban ngày độc điạ tráo trâng
Tuyên truyền phỉ báng lung tung
Tiến Trung Nam Hải bỗng dưng đoạ đầy

Chúng xiả sói văn chương thi phú
Chuyện tôi nằm mơ thấy Mác Lê
Củ hành củ tỏi nhiêu khê
Con gà con cuốc lê thê còn dài.....

16.4.2010 Lu Hà




Văn Hoá Nô Lệ
Thơ theo bài viết người Dân Việt

Có một ngã giáo sinh đại học
Hơn năm mươi đầu tóc bạc phơ
Hoang dâm trụy lạc ai ngờ
Dạy môn thể chất gà mờ hư thân

Môn cuả hắn lăng loàn chó dái
Làm mồi câu kiếm gái rẻ tiền
Nam sinh cho đỗ tiến lên
Nữ sinh đánh trượt liên miên cho thày

Có một chị học hoài học mãi
Hơn năm năm khổ ải thế này
Thòm thèm nó muốn tí ti
Gửi tin nhắn nhủ chuyện này chẳng sao

Nỗi oán hận dâng cao ngùn ngụt
Cánh nam sinh sẽ quyết dạy thày
Chùm bao bố giưã ban ngày
Đánh cho nhừ tử mặt mày tím thâm

Trời Đà Lạt bao năm tê tái
Chuyện nữ sinh bị hiếp trong trường
Hãi hùng tai tiếng thê lương
Dìm đi sự việc đau thương tủi hờn

Ôi tổ quốc Việt Nam yêu quí
Cớ vì sao đồi bại đắng cay
Non sông thảm hại thế này
Ai mang chủ thuyết đoạ đầy quê hương?

16.4.2010 Lu Hà
           

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét