Thơ Tâm
Tình Chùm 27
Tương Tư
Với Hình
Quái lạ vì sao lại vấn
vương
Kià cô thiếu nữ mãi hoài
thương
Duyên thơ vô ý gây nên tội
Cho kẻ chiêm bao cõi mộng
trường
Có thể vì ta còn nỗi buồn
Mang theo vương vấn cả muà
xuân
Tơ lòng con gái bao sao
xuyến
Tuổi trẻ ngày xưa chót lưã
lần…
Có thể rằng ai rất thiết
tha
Nưả trong hiện thực nưả
trong mơ
Như người con gái ngày xưa
ấy
Ở mãi trong ta một nỗi sầu…
Có thể vì cô rất giống
nàng
Long lanh ánh mắt nước mây
giăng
Để hồn thơ thẩn theo năm
tháng
Lỡ bước xa xôi lạc nẻo đường
Tâm trí con người thật thế
sao?
Bao nhiêu hoài niệm viết
trong thơ
Tương tư vương vấn sầu ly
biệt
Để hồn thi sĩ chết trong
mơ…
19.9.2009 Lu Hà
Nhắn Nhủ
Đàn Em
cảm tác theo thơ Ngô Thất
Lạc
Hõi các em da vàng Mỹ Quốc
Có nghe chăng nhịp đập Việt
Nam
Em sinh ra đất trời dân chủ
Hưởng tự do đừng mất tổ
tiên
Em đâu biết thuở thời ly
loạn
Máu lệ hoan từng giọt thấm
ngâm
Em có biết lòng cha rã nát
Nỗi hờn căm xé nát con tim
Quê hương đó đất trời lồng
lộng
Vẫn khổ đau trong ách bạo
tàn
Lũ cộng sản buôn dân bán
nước
Nấm mồ hoang cỏ dại trời
nam
Cha là kẻ bại binh buông
súng
Cùng với bao đồng đội khóc
than
Nước mất nội xâm thù bội
phản
Đồng minh chủ tướng lũ ươn
hèn
Em đã gặp bao nhiêu chiến
hữu
Bạn bè cha phải chiụ lưu
đày
Khi thăm cha thảm thương
tiều tụy
Từ Việt Nam tù ngục đến
đây
Nếu có dịp về thăm đất tổ
Biết bao nhiêu nấm mộ vô
danh
Vì nghèo đói nhẫn tâm tàn
nhẫn
Cờ đỏ sao vàng cỏ ngập
xanh
Quê hương cha chỉ thấy
điêu tàn
Oán hận người cộng sản bất
nhân
Thiên lý soi bao la điạ
võng
Chẳng buông tha bè lũ vô
luân
Em có hiểu lòng cha khổ
não
Mẹ thương đời nặng kiếp
tha hương
Nhà tan nát họ hàng ly tán
Mồ mả tổ tiên lạnh khói
nhang
Theo con tàu Bắc Trung Nam
Việt
La liệt ăn xin dọc tuyến
đường
Lũ ngoại quốc mua tình bệnh
dục
Bán thân hèn bé gái tàn
vong
Anh chẳng biết tùy lòng hiếu
thảo
Hỡi các em Mỹ Quốc da vàng
Sống tha phương một đời
vong quốc
Theo mẹ cha lưu lạc ngoại
bang?
31.10.2009 Lu Hà
Nô Lệ Ý
Thức
hoạ thơ Loan Hoa Sử
Một kiếp trôi qua đầy khổ
đau
Làn roi chuyên chính thấm
lưng sau
Thiên đường chủ nghiã mờ
tăm tối
Trâu ngưạ đời ta mãi thế
sao?
Lũ chúng lạc đường từ nước
Nga
Hiến thân dê chó với ba
Tàu
Liên minh quyền lực loài
quỷ đỏ
Đéo cả non sông bạc má Hầu
Tôn khỉ làm cha cộng sản
già
Tay dài chân ngắn máu nhơ
đầu
Thân lươn chẳng sợ sông hồ
cạn
Đất nẻ khô cằn thế kỷ
đau….
19.8.2009 Lu Hà
Tranh Tố
Nữ
Hỡi người Tố Nữ cuả tôi
ơi!
Buồn bã nhớ cô mấy tháng
trời
Có biết hay không trong giấc
mộng
Tình cô đã bén cái duyên
tôi
Tuy chưả bao giờ thực thấy
nhau
Mà sao tôi cứ vấn vương sầu
Dương trần biển rộng mênh
mông quá
Gói ghém lòng tôi có bấy
nhiêu
Dám hỏi rằng cô sống ở
đâu?
Thời gian năm tháng chóng
phôi pha
Giờ này chắc hẳn tay bồng
bế
Trái chín hương hoa chẳng
héo màu
Than thở mãi hoài mong gặp
nhau
Thương hồn say đắm ngóng
trong mơ
Hỏi thăm vạn kiếp đời trôi
nổi
Ai trách rằng ai lỡ hẹn
hò?...
Tôi đã đem lòng lưu luyến
cô
Phương xa chắc hẳn có ai
ngờ
Si mê có kẻ trong nhân thế
Trông ảnh mà say như bướm
hoa
Chẳng biết rằng cô có nhớ
tôi
Lung linh ánh mắt chắc đang
cười
Người đời ra thế mà vui phết
Chẳng biết chẳng quen cứ
nhớ hoài
Cứ tưởng lâu rồi sao nhãng
quên
Nhạt mờ tơ tưởng đoá hoa
xuân
Vô tình lên mạng kià ai thế
Vẫn đẹp như xưa ánh mắt
huyền....
10.8.2009 Lu Hà
Say - Tỉnh
hoạ thơ Dương quân
Say
Ngất ngưởng ông say chút tật
nghiền
Thân tàn ma dại với ma men
Xông pha giưã chốn đường
vô vọng
Sóng cả lênh đênh khóc biển
tiền
Khói thuốc hồn bay đầy
khoái cảm
Phiêu lưu mộng ảo với nàng
tiên
Cho hay độc hại còn mê muội
Tỉnh nợ đi thôi chẳng hối
phiền
Tỉnh Lại
Vầng dương thúc dậy sáng dương
gian
Cảnh đẹp đời vui nỡ héo
tàn
Nhớ nước thương nòi tình
viễn xứ
Chôn rau cắt rốn cỏ hoang
vàng
Lũ chúng côn đồ băng đảng
cướp
Dân đen tím ruột khóc buồn
than
Muà thu đi hẳn trời sao lặn
Mấy thập kỷ qua vẫn nát
tàn...
25.7.2009 Lu Hà
Tiếng Gà Gọi Quê
hoạ thơ Huệ Thu
Cục te cục tác liên hồi
Hừng đông rạng sáng tình
người bâng khuâng
Con gà gáy gọi Việt Nam
Nhà bên hàng xóm lòng chừng
nhớ xưa
Quê hương hoài vọng tan mơ
Giật mình tỉnh giấc tiếng
gà nhắc chi?...
Nưả đêm quốc lộ rằn rì
Ai còn ai mất kẻ đi người
về
Bắc quân băm nát làng quê
Hồn thiêng sông núi cận kề
thương nhau
Canh gà tiếng nấc xôn xao
Ngẹn ngào Đà Lạt rì rào
đêm mưa
Tỉnh ra mộng mị ai ngờ
Ơn ngươì xa xứ tiếng gà âm
vang
18.7.2009 Lu Hà
Muà Thu Hoa Cúc Nở
hoạ thơ Huệ Thu
Phượng tàn cúc lại nở
Mong ngóng đợi ai về
Màu đỏ rơi hè phố
Cháy lòng ta nhớ quê
Ba thập kỷ trôi qua
Nước nhà tan khói mơ
Còn đâu là viễn cảnh
Mộng đẹp hồn xa xưa
Bông vàng hương ngát lối
Đắm đuối đời yêu thương
Ngào ngạt tình hương gió
Đàn ong lạc nẻo đường
Khẽ cúi mình nâng niu
Bâng khuâng hồn vẩn vơ
Nuốt vào bao tủi hận
Sóng gió đến bao giờ?
Đoá mộng vàng chớm nở
Thương hồn người viễn du
Mẹ già bên ngưõng cưả
Thu Huệ thêm muà thu...
18.7.2009 Lu Hà
Xin Chị Đừng
Viết Nưã
Nghe chị Thu Hương cũng viết
văn
Cái tài ngoáy đít kiếm cơm
ăn
Sáu mươi năm lẻ xuân vừa
tái
Theo đóm ăn sương buổi xế
tàn…
Giả đò chống cộng cũng như
ai
Vưà chống vưà che rõ mặt
này
Quốc ngoại đồng bào ve vãn
khách
Luồn trôn bôi nhớt đã quen
tay
Cuộc thế bây giờ có đổi
thay
Nào ai ngái ngủ giưã ban
ngày
Đỉnh cao chói lọi văn bồi
bút
Chồn cáo già nua đã lỗi thời…
Kẻ ấy Hồ Ly lỡ khắc tinh
Tội nhân thiên cổ hận trời
xanh
Ngàn thu u ám sầu xương tủy
Cố đấm ăn xôi đánh bóng
hình
Viết sách mua vui để gạt đời
Khóc thương chế độ đám ma
chơi
Bao năm theo đảng cho tàn
phế
Pháo mã tượng xe đã mất rồi…
Thí tốt non sông giữ tướng
bà
Bàn cờ canh bạc với ma Hồ
Công an việt cộng trò ma
quái
Gửi chị Thu Hương khéo nõn
nà…
Tớ cũng chân thành nhắn mấy
câu
Gửi người cuồng tín nuối
trăng hoa
Văn chương lèo lái cho ai
thế
Hải ngoại dân mình đâu dễ
ngu?...
3.8.2008 Lu Hà
Thơ Tâm
Tình Chùm 28
Mẹ Ơi!
tặng những đưá con bị bỏ
rơi
Kẻ ấy làm cha lúc bạc đầu
Không thèm nhìn nhận lũ
con thơ
Tấm gương loài qụa đừng ca
nưã
Tủi nhục đời ai kiếp sống
thưà…
Mẹ cuả con ơi! nay ở đâu?
Nấm mồ vô chủ khóc thương
đau
Sinh thời ngăn cách tình mẫu
tử
Hồn lạc chiều hoang ở chốn
nào?
Hắn vẫn nằm đây như điả
đói
Lạc loài hút máu cuả nhân
gian
Ai là nhân chứng không đau
xót
Chủ nghiã vô luân ác bạo
tàn…
Tên họ cuả con không đổi
thay
Căm sao gian trá lũ vô
loài
Mang theo dòng máu loài
trùng độc
Tủi nhục đời con đến thế
này…
Con cũng là người trong thế
gian
Biết yêu biết ghét biết
căm hờn
Mẹ ơi! vật chất nào bù đắp
Quằn quại năm canh con dã
nhân
Một nắm hương lòng Nguyễn
QuốcTrung
Gửi hồn phiêu bạt cõi hư
không
Mẹ ơi! Theo gió mà về nhé
Con cháu mẹ chờ bao nhớ
thương
Còn bao nhiêu nưã kiếp tha
hương
Dải rác muôn nơi khắp nẻo
đường
Rơi vãi hao gày ma quỷ biết
Cha già dân tộc chẳng buồn
thương!
13.8.2009 Lu Hà
Mái Trường
Xưa
hoạ thơ Huệ Thu
Trung phần thoang thoảng
gió sương bay
Áo trắng em xưa lạnh thế
này
Đà Lạt cuả tôi là thế đấy
Bao nhiêu lưu luyến để
thương ai ?
Thương cho hương thắm đoá
hồng lan
Sân cỏ hồng non động trái
xuân
Tíu tít từng bầy chim réo
hót
Mái trường yêu dấu bóng
trăng xăm
Bùi Thị Xuân ơi! Mộng lỡ rồi
Bao nhiêu cay đắng gưỉ xa
xôi
Gom từng quyển sách lăn hè
phố
Lẳng lặng ai qua nhoẻn miệng
cười
Thế đấy bao năm lướt vội
qua
Bạn tôi có đưá đã về già
Nhớ nhung thổn thức thời
thơ dại
Hồn tôi phơi phới với
hương hoa
Mỹ Quốc sương rơi phủ nuí
đồi
Mênh mông biển lá tiếng hò
bay
Tiếng ai như tiếng bạn tôi
nhỉ
Sầu vọng ru hồn rung lá
cây
24.7.2009 Lu Hà
Chia Ly
hoạ thơ Người Cô Đơn
Nỗi buồn hiu hắt lòng ta
Tái tê mộng tưởng vào ra
góc vườn
Giọt châu lã chã bờ sương
Sầu vương lá rụng mảnh vườn
xót bao
Lòng ta khô héo vì xuân
Nắng mưa sầu tủi tìm đường
nụ hôn
Hoàng hôn thương bóng ai
buồn
Môi son má thắm đắng lòng
từ đây
Phương xa em nhớ bên này
Cô đơn anh chỉ trái cây
trông thì
Mùi na hương bưởi xa xôi
Bên nhau sớm tối một thời
em ơi
Yêu đương ân ái cho đời
Mênh mông một cõi đầy vơi
tâm hồn
Sóng lòng sôi dậy nụ hôn
Tim ta lặng đứng trong
vùng mờ sương
Giơ tay bấm đốt vui buồn
Mộng trên tiếng nhạc réo
nguồn thanh giai
Bây giờ dặm thẳm từ hai
Tình xa dấu bụi đường dài
chia ly
24.7.2009 Lu Hà
Hoa Trái
Muà
hoạ thơ Ngọc Thiên Hoa
Heo hút đồi hoa rụng cánh
tàn
Sững sờ đâu biết có ngày
xuân
Đoá lòng nở rộ mừng reo phấn
Réo rắt chim ca quả trái
muà
Thơ thẩn buồn vui mộng chẳng
ngờ
Buồm căng no gió sóng xô bờ
Bến mơ huyền dệt bao nhung
nhớ
Muối mặn thuyền say lại thẫn
thờ
Sáng nắng chiều mưa, bướm
lẳng lơ
Chạnh lòng tê tái đoá hoa
khờ
Trời xanh lồng lộng già
ghen thói
Phận bạc khách trần cũng vẩn
vơ
Lưu luyến hồn mê khói nhạt
nhoà
Dạt dào hương vị thuở
thương nhau
Môi kề má ấp thời say đắm
Tỉnh dậy kinh hoàng đau xiết
bao
Từ đó trở đi rụng lá sầu
Chiều thương hiu hắt khóc
muà thu
Bâng khuâng gió lạnh vầng
mây tái
Người đã đi rồi nỗi xót
đau
Thấm thoát thoi đi thật phũ
phàng
Tình tôi tan nát đoá hoa
tàn
Trời xa khuất bóng đường
muôn dặm
Mang dấu tình quân lộng gió
ngàn
Nhớ lại làm chi luống thẹn
thùng
Tình ai vĩnh viễn quyết
sang ngang
Thuyền say sóng nước lòng
tôi lạnh
Lỡ hẹn dòng trôi khéo bẽ
bàng
Thoang thoảng đừng than trận
gió thông
Bên tai lạnh lẽo xót cho
lòng
Giăng tơ kéo lưới làm chi
nhện
Kéo kén vương tơ vụng mối
tằm
Lầm lỡ cho nên sự nhỡ
nhàng
Bọt bèo trôi nổi sóng xô
thương
Hoa lòng tan vỡ thuyền tôi
đắm
Chấp chới chơi vơi lạc giưã
dòng
Thăm thẳm trời cao nhạn lẻ
bầy
Hoang tàn chiều lạnh gió
thu đông
Chim xa tôi ghép từng đôi
lưá
Mà đời tôi lặng giưã hư
không
Vưà mới gặp nhau lại ngoảnh
đi
Ngại ngùng khó nói lúc
chia tay
Muà xuân vưà chớm tàn thu
gọi
Bể sầu đông lạnh kiếp đong
đầy
Oán hận làm chi chuyện đã
qua
Lòng còn thổn thức đến bao
giờ
Biển thương bến nhớ đừng
mong nưã
Hồn về gửi mộng giưã đêm
sao
Ở lại mình tôi giông gió
mưa
Bao nhiêu cay đắng với u sầu
Ngọt ngào tôi thiếu hồn cô
quạnh
Đêm tàn canh lệ xót thương
bao
22.7.2009 Lu Hà
Gưỉ Người
Chưa Biết Tên
Ngán ngẩm cho ai nhung nhớ
hoài
Bao nhiêu lưu luyến bỗng
xa xôi
Thì ra Tiên Nữ đang mong đợi
Phút hoá thành sương lã
chã rơi
Hỡi cô thiếu nữ ở đâu xa?
Gió thuận quanh năm mưa nắng
hoà
Đôi mắt khát khao nhìn tất
cả
Có thầm nghĩ đến một tình
thơ
Tôi đã làm thơ để tặng
nàng
Tặng người con gái mắt huyền
nhung
Người tôi yêu đấy là ai viết?
Trời ơi! Ơi hỡi Thương
Hoài Thương…
Cuộc đời tuy thế cũng là
vui
Nhầm lẫn cho nên chuyện
hoá cười
Tâm tình nhắn gưỉ người
trong mộng
Phút hoá thành thơ động cổng
trời
Tiên Nữ vân du cùng gió
mây
Thái Chân Ngọc Nữ mải vui
vầy
Có còn nhớ đến chàng Thi Sĩ
Thơ đã bao lần mong nhớ
ai?...
Mộng mị dương trần huyền ảo
mơ
Trang Chu mơ bướm hoá
thành thơ
Bướm Chu như thể ngườì
trong ảnh
Cho đến kiếp nào ta gặp
nhau?...
18.5.2009 Lu Hà
Tặng Nàng Thúy Ái
Tuy chưả biết nhau cũng gửi
thơ
Mà trong tâm tưởng động xô
bờ
Trùng dương thăm hỏi nàng
Thúy Ái
Trong cõi tà bà tơ tưởng
xa
Nàng đã chân thành nhắc nhở
ta
Cô tiên trong ảnh mộng xa
mờ
Chớ nên đắm đuối thành thơ
thẩn
Lã Vọng bên bờ câu cá thơ
Ta đã cắn câu vào cõi thơ
Tháp ngà trong trắng cuả hồn
mơ
Hoài Thương đâu phải người
trong ảnh
Nhắn kẻ qua đường ảo vọng
qua
18.5..2009 Lu Hà
Hỏi Thăm
Bác Đỗ Quý Bái
Ấy chết xin đừng bác Bái ơi!
Hà đây chỉ đáng tuổi em
thôi
Năm nay năm sáu muà thu lẻ
Em ở quê người nhặt lá rơi
Vưà mới tan tầm cơm nước
xong
Trước màn hình ảnh thấy mà
mừng
Quan san muôn dặm đường xa
vắng
Thơ bác trong nhà thoang
thoảng hương
Huynh đệ hai ta khéo tuổi
rồng
Mười hai con giáp chạy
theo trông
Đaị ca sao lại khiêm nhường
thế
Cho đệ Hà đây luống thẹn
thùng
Không biết đại ca ở chốn
nào?
Chân trời góc bể rộng bao
la
Hà em trú ngụ miền Tây Đức
Vẫn phải đi làm chưa nghỉ
hưu
Từ lâu em cũng khoái thơ
đường
Như con tằm héo mộng hoài
vương
Tri kỷ tìm đâu sao chẳng
thấy ?
May nay tính bác cũng
thênh thang
11.5.2009 Lu Hà
Thi Sĩ Đỗ Quý Bái Hỏi Thăm
Lại
Quốc phục mang ngày hôn lễ
cháu
Là do người bạn khoác vào
cho
Tiếp tân nhà gái theo
thông lệ
Sao thấy y như khỉ đóng
trò
Cám ơn huynh đọc mấy bài
thơ
Đệ tếu vui thôi thật chẳng
ngờ
Lại được đại ca vui vẻ hoạ
Lòng đệ hân hoan tưạ mở cờ
Đệ đâu dám nhận chức tiên
sinh
Xin với Hà huynh chớ hạ
mình
Thi sĩ anh em đều bạn cả
Lời huynh nhận xét thật
cao minh
Đệ tuổi con rồng thế đấy
thôi
Năm nay bẩy bó đã già rồi
Ngoan Đồng tính nết lần
khân lắm
Bà bạn đặt tên : Đỗ quỷ Tồi
Lạc Thủy Đỗ Quý Bái
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét