Thơ Tâm
Tình Chùm 57
Hồn Lạc
Sông Trăng
hoạ thơ
Mai hoài Thu: Lạc loài
Trời lảo
đảo sương rơi thỏ lặn
Lá thu
bay lạnh lẽo buồng che
Gối chăn
xô lệch tình điên dại
Mơ chốn rừng
hoang cảnh giác tê
Trong mộng
ảo hồn về bến nước
Gặp người
xưa lã chã đầy vơi
Ái ân
duyên nợ thành oan trái
Mệnh bạc
hồng nhan thiếu phụ rồi...
Bỗng
thánh thót canh gà chợt sáng
Hồn bơ vơ
lập cập hàm răng
Người đi
biền biệt không quay lại
Khóc giải
Ngân Hà lạc sóng trăng...
15.10.2011
Lu Hà
Hồn Thơ
Cách Mạng
Thi sĩ là do bởi tự nhiên
Trăm nghìn cảnh ngộ mới
nên duyên
Phải đâu hun đúc từ tư tưởng
Tâm hồn cách mạng chúng
tuyên truyền
Chúng bảo nhau rằng ấy ước
mơ
Tình yêu cách mạng mới nên
thơ
Ăn gian nói dối trò thêu dệt
Tâm địa gian ngoan lũ ác
tà
Có một giọng thơ chỉ ngợi
ca
Suốt đời đánh trống mõ dô
hò
Âm u lệnh đảng gieo vần chữ
Bán rẻ linh hồn lũ quỷ ma
Văn hào thi sĩ cơn mưa sa
Kẻ tát người ngăn ngập ứ
trào
Bợ đỡ khom lưng trò sảo
trá
Trăm hoa đua nở mẹo Hồ Mao
Chính sách ngu dân bốc nặng
mùi
Chủ trương nghị quyết đấm
vào tai
Hiểu lầm tăm tối là mưu kế
Lợi kẻ buôn dân hại chín
mười...
Dốt nát độc tài xưa tới
nay
Đỉnh cao trí tuệ bậc thiên
tài
Ngu dân bần cố trò đảng trị
Sự nhiệp vun trồng mãi thế
thôi...
Chúng cứ làm thơ để mị dân
Chiến tranh hủy diệt khắp
hai miền
Nhẫn tâm lợi dụng lòng yêu
nước
Xã hội bầy đàn ôi ! nước
non ...
Tinh thần cách mạng chúng
ngơị ca
Ngây ngất hương thơ chén
rượu đào
Sống chết đuà chơi vì chủ
nghiã
Vạn ngàn thân gái gió mưa
sa...
Thơ phú văn chương theo luận
cương
Sặc mùi đạo đức bại luân
thường
Bẻ cong ngòi bút theo quan
điểm
Đấu tố phê bình để lập
công
Sáu mươi năm lẻ đầy tăm tối
Chẳng được một ngày vui thảnh
thơi
Non sông đất nước chìm
trong máu
Nuốt hận chôn sầu mưa lệ
rơi !
Nhớ lại muà thu rụng lá
vàng
Khi hàng phượng vĩ gió tan
hương
Từ đâu kéo đến loài sâu đỏ
Sầu thảm miền Nam trụi lá
rừng
Đạo tặc lưà nhau cùng đứng
dậy
Vùng lên giáo mác gậy tầm
vông
Chôn vùi dân tộc vòng nô lệ
Thế giới đại đồng sùng ngoại
bang
Từ đó đến nay tuỉ hận sầu
Vành tang khăn trắng quấn
trên đầu
Thơ văn ca ngợi niềm vui
thú
Thác máu phun trào như ánh
hoa...
Hàng triệu trái tim găm mũi
dao
Chết trong tư tưởng chết
trong mơ
Tâm hồn ma quỷ hoà trong
máu
Cách mạng hồn thơ nhuộm
máu đào...
2008 Lu Hà
Huyền
Trân Về Chiêm Quốc
Một bước chân đi một lỡ làng
Nỗi đau dân nước nỗi tình
riêng
Vua cha chót gả người
Chiêm Quốc
Thuyền lỡ duyên đò đợi kiếp
sang
Vua anh cũng chẳng thuận
lòng cha
Huynh muội tình thương
khúc ruột dà
Lưỡng lự triều đình hai nước
bí
Em đi thêm đất lợi trăm
nhà
Thế kỷ qua rồi vó ngựa
vang
Vương triều aỉ bắc máu
thành sông
Anh hùng ngã xuống từng
bao lớp
Soi bóng thiên thu hận lá
vàng
Một bước chân đi một lỡ
làng
Dưới trời bi lụy dấu quan
san
Ví bằng có đổi thành chim
được
Đôi cánh tự do chẳng lỡ
làng
Gả bán chữ tòng ắt phải
theo
Trái duyên lễ giáo trói đời
sao
Hai châu Ô-Lý đè thân gái
Tủi cực buồn cho phận má
đào
Xưa chốn cung đình những
thiết tha
Đường kim mũi chỉ lưạ tay
nhau
Cung tần mỹ nữ nhìn xa nhé
Ai biết tình em đã bấy
lâu..
Đường trường thiên lý bóng
chiều Nam
Thiếu nữ qua đi khắp mọi
miền
Đám rước cô dâu về vạn tượng
Như con chim nhốt ở lồng
son
Dũng tướng đi cùng nát ruột
gan
Khắc Chung nước mắt ngậm bồ
hòn
Giang sơn gấm vóc vươn bờ
cõi
Vì nước hoa trôi lụy héo
tàn...
Một bước chân đi một lỡ
làng
Đắng cay tủi hận dấu xe
lăn
Đoá mai xe nghiến màu cỏ
uá
Cành trúc la đà gió bẻ
ngang
Đổi chác duyên tình có mấy
ai
Người thua kẻ thắng lụy từng
khi
Hám danh nữ sắc dâng tay cống
Một nửa giang sơn thiệt thế
này?
Chót đã sinh ra thân ngọc
ngà
Mỵ Châu Trọng Thủy mối
tình xưa
Huyền Trân công chuá về
Chiêm Quốc
Ai khóc Huyền Trân mối cảm
sầu?
Muà thu 2007 Lu Hà
Khi Tiếng
Ve Sầu
hoạ thơ Hồ Bảo Thanh
Nao nức lòng tôi ngọn gió
hè
Gọi muà dĩ vãng thuở xa
xưa
Ve sầu năn nỉ muà hoa phượng
Kỷ niệm về đây bao mộng mơ
Tôi nhớ không nguôi bóng một
người
Thướt tha yểu điệu nắng
xanh trời
Sân trường hoa đỏ màu khao
khát
Suốt cả đời này mong nhớ
thôi
Năm tháng qua rồi hoa vẫn
tươi
Xum xuê cành lá thuở thơ
ngây
Như ai xoã tóc bên chiều vắng
Ngây ngất lòng tôi sao thoả
khuây
Tôi vẫn mang theo một nỗi
buồn
Đi tìm diễm lệ đoá xuân
niên
Nơi đâu biển cả thuyền
trôi dạt
Bờ bến em ơi! Khắp nẻo trần….
25.8.2009 Lu Hà
Khổ Lắm
Con Ơi
Cha vẫn biết rằng mẹ thiết
tha
Bóng hình cha vẫn ở trong
đầu
Tình yêu oan trái thành
căm giận
Mẹ vẫn mang theo mối hận
thù
Muối mặn gừng cay đã có
gì?
Tình yêu bàng bạc đã qua
thời
Còn đâu trong trắng trong
tâm tưởng
Hương nhụy thơm tho của cuộc
đời
Biết có bao người vẫn nhớ
cha
Tâm hồn thi sĩ đã đi qua
Hương hoa trong cõi đời
đen bạc
Lụy để tình ai lệ ưá sầu..
Định mệnh đời cha là khổ
đau
Bao lần hồi hộp ở trong đầu
Để cho nước mắt dư dòng lệ
Ngơ ngẩn buồn thương những
trái cầu…
Họ đã đi xa trên dạm đường
Bao muà lá rụng vẫn buồn
vương
Vẫn thương vẫn nhớ người
trong mộng
Vẫn chúc cho nhau nghiã vợ
chồng…
Cao đẹp con tim giận tủi hờn
Phải qua sông nước vẫn bồn
chồn
Vì cha rã cánh bèo tan hợp
Lụy để tình thu rụng lá buồn
Cha vẫn thường luôn nhớ tới
nàng
Chúc nàng hạnh phúc với chồng
con
Tình yêu say đắm là như thế
Đâu phải bên nhau mới vợ
chồng?....
Khổ lắm con ơi có cuộc đời
Lang thang vô định trái
tim côi
Tình yêu chẳng có thành
cay nghiệt
Thương xót cho người vẫn
thế thôi….
2008 Lu Hà
Thơ Tâm
Tình Chùm 58
Khôn Hay
Dại Hở Trời?
Ta đã sinh ra ở cõi đời
Dù khôn dù dại cũng là người
Văn chương thơ phú là căn
tính
Tấm lòng chia sẻ với muôn
nơi
Biết đâu chẳng có thằng
sân sổ
Viết lách như mày quá tự
do
Thơ phú xem thường khinh
phép nước
Vạ mồm phải chiụ tội càng
to…
Thuế khoá quyền hành cuả
chúng tao
Cầm cân nảy mực trí Mao Hồ
Thân trâu kiếp ngựa thằng
cu bé
Làn roi chuyên chính nếm
mùi chưa?...
Thơ phú cuả mày đâu có hay
Chua chua đắng đắng lại
cay cay
Chê bai ca thán đời dung tục
Dở khóc dở cười buồn thảm
thay…
Mày cứ bô bô kể hết ra
Chân tình gan ruột nỗi
riêng tư
Vô tình mày cũng moi ra hết
Thói hư tật xấu của chúng
tao…?
Đại diện ước mơ mộng hão
huyền
Chủ trương đường lối cứ
tuyên truyền
Hiếu trung xã hội vuông
tròn cả
Lý tưởng tôn thờ đã bốc
men...?
Muốn sống khôn ranh phải
ngợi ca
Tranh tài dối trá có sao
đâu
Hoan hô dẻo kẹo như ông Hữu
Miệng lưỡi không xương bạc
mái đầu….
Thân xác thì ai cũng giống
ai
Sang hèn rồi cũng phải
chôn vùi
Riêng cái óc người thì
khác hẳn
Mấy thập kỷ qua cứ nhuộm
hoài
Danh xưng cao học nghe mà
sướng
Phúc đức cho ai thoả ước
mong
Suối vàng tìm lại mùi hôi
thối
Một đời thanh bạch chẳng
giàu sang...
Ta vẫn làm thơ chỉ khóc
than
Thương bao thân phận bọt
bèo tan
Không quen xu nịnh đời tôi
mọi
Lạc bước đầu thai ở thế trần?...
Nghe nói dân ta giác ngộ
cao
Mọi người được phép chỉ
reo ca
Tự hào tràn ngập hơn khổ cực
Đánh thắng bao nhiêu cường
quốc to?
Thơ phú ruồi bâu lũ lạc
loài
Tâm hồn què quặt ruợu men
say
Vinh danh dốt đặc lên thần
tượng
Phá huỷ non sông hại giống
nòi.
Suy tư đâu phải của riêng
ai
Ta vẫn làm thơ để tặng đời
Nếu phải mang danh là phản
động
Là khôn hay daị hở trời
ơi!
2008 Lu Hà
Kính Bái
Hương Hồn
hoạ thơ Hà Thượng Thân
Con cháu sinh ra được mấy
người
Bồi hồi kính cẩn một giây
thôi
Tiên sinh đi hẳn còn lưu lại
Một tấm lòng son với đất
trời
Văng vẳng lời thơ dạ rối bời
Để người dương thế hận
chia phôi
Còn đâu sớm tối nghe ai
nói
Thi sĩ người ơi! Mộng rã rời....
Áo trắng ai kia vắng cuộc
đời
Vành tang rỏ lệ nước mưa
tuôn
Bạn bè con cháu đi đưa tiễn
Một dải tình thơ đến cổng
trời...
13.10.2011 Lu Hà
Kính Chúc Thi Sĩ Hà
Thượng Thân
Nhân thế sinh ra ở cõi đời
Phong lưu văn bá bậc thi thời
Thượng Nhân để lại bao vương vấn
Một tấm lòng son với đất trời
Văng vẳng lời thơ dạ rối bời
Năm canh rầu rĩ hận chia phôi
Giang sơn chìm đắm vào tay giặc
Thi sĩ người ơi! mộng rã rời....
Chín mươi tuổi hạc xưa nay hiếm
Kẻ sĩ trong đời có mấy ai
Sau trước phụng thờ tròn nghiã cả
Dù cho mưa bão chẳng phôi phai
Cháu có mấy lời thăm hỏi Bác
Phúc như Đông Hải thọ Long Sơn
Bình an vui vẻ hồn cao vọng
Tiếng nhạc thơ bay khúc khải hoàn
4.9.2010 Lu Hà
Loạn Tâm
Nhân Thế
Cúc nở thu về thương cánh
hoa
Ngậm ngùi phượng vĩ nát
lòng ta
Hàng me rơi lệ rung sương
khóc
Xe uỉ nhà chung Đức Mẹ sầu….
Lũ chúng bầy đàn như sói
ma
Đủ màn sắc phục rõ côn đồ
Ầm ầm khua bụi toà Khâm Sứ
Gạch đổ tường rơi mắt đỏ
ngầu
Cộng sản vô thần đâu biết
thương
Một sáng muà thu gió lạnh
lùng
Âm thầm tha thiết cầu xin
Chuá
Chúng giải người đi giưã
phố phường…
Kế hoạch công viên bí mật
thành
Nhà thờ phá hủy mọc cây
xanh
Cho loài ma quỷ tìm vui
thú
Khủng bố điên cuồng loạn
thất kinh
Rác rưởi mắm tôm giấy vệ
sinh
Quẳng lên ô uế chốn tâm
linh
Công an canh gác cười nhăn
nhở
Liêm sỉ lạ gì quái tinh
Chiếm đất Thái Hà hòng bức
đạo
Cả toà Khâm Sứ muốn san bằng
Xưa nay chuyên chính là
như vậy
Đảng tính tôn thờ lũ bất
lương
Đạo đức đua tranh với Chuá
trời
Ngang nhiên bá đạo lũ ma
chơi
Chí Minh tư tưởng bầy
hoang dã
Khỉ tổ không tim óc hại
người
Vẫn chả lạ gì giưã thủ đô
Trung tâm bạo lực vẫn reo
hò
Yêu nước tức là yêu chủ
nghiã
Vô lý độc tài mãi thế ư?
Thế giới bây giờ đã khác
xưa
Văn minh điện toán ở trên
đầu
Loài người đã biết tìm
nhau lại
Điạ lợi nhân hoà không biết
sao?..
Tôn giáo Mác Lê khói thuốc
xanh
Ru hồn nhân loại đến điêu
linh
Văn minh cộng sản về đồ đá
Xã hội bầy đàn Hồ Chí Minh
Thế giới đại đồng giấc mộng
xưa
Lẻ loi cầm cố cuả dư thưà
Mong bầy cừu đói đừng tăm
tối
Tưới bát canh chiên trận
máu đào...
Chúng chẳng ngượng mồm vu
cáo Cha
Truyền thanh báo chí bớt
thêm vào
Củ hành củ tỏi trò gian
trá
Nhà báo nước ngoài cũng chẳng
tha...
Có một bài thơ gửi núi
sông
Nhắn về tổ quốc nỗi đau
thương
Chiều nay khoé mắt rơi
dòng lệ
Ở tận cuối trời mây trắng
bay!
3 tháng 10 năm 200 Lu Hà
Lọc Máu
Nghi Sơn
thơ dựa theo bài cuả Trần
Nhương
Lê Thái Tổ phiêu diêu hồn
có biết
Con cháu còn đày đoạ dưới
trần gian
Có ba người quê ở xã Nghi
Sơn
Bị trúng đạn vật mình trên
vũng máu
Kià báo ảnh Lê Khả Phiêu
hiện diện
Ô dù che khu liên hợp lọc
dầu
Để khai trương Thanh Hoá
giọt mưa sầu
Muà tăm tối đau thương hằn
thế kỷ
Hơn sáu tỷ vốn đầu tư ngoại
tệ
Việc đền bù thì có đáng là
bao
Đảng tham lam một chút ít
hoa màu
Dân Tĩnh Hải xót xa đời nô
lệ
Lê Xuân Dũng ra đi hồn tức
tưởi
Lê Hữu Nam trút hơi thở cuối
cùng
Lê Thị Thanh quằn quại nỗi
bi thương
Toàn dân xã thê lương vì
đau khổ
Lũ chúng nó trần trụi bầy
lang sói
Đảng độc tài khinh mạng sống
cuả dân
Quen tụng kinh Các Mác với
Lê Nin
Trò gian dối Mao Hồ cầu quỷ
đỏ
Chính tay hắn xiết cò nhằm
thẳng bắn
Nguyễn Mạnh Thư con cháu kẻ
tội đồ
Lê Trọng Hồng chủ tịch xã
tham ô
Kẻ ra lệnh đưá thi hành chỉ
thị
Tỉnh Thanh Hoá lu loa truyền
thông láo
Tên sát nhân khai báo bắn
chỉ thiên
Một trò cười để lại ở nhân
gian
Đồng Đại Lộc cầm đầu là
cha chú
Dân nổi giận kéo đến nhà
điạ chủ
Hận trào dâng cuả cải hoá
tro than
Lê Trọng Hồng cùng gia quyến
hết hồn
Vội tháo chạy hai két vàng
tiền mặt
Một xã hội lố lăng đầy tàn
bạo
Sáu mươi năm từ buổi cướp
chính quyền
Hồ Chí Minh gieo rắc mọi
căm hờn
Nền chuyên chính giang sơn
chìm biển máu
3.6.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét