Thơ Tâm
Tình Chùm 61
Mối Tình
Tô Vũ
Đi sứ mà không thẹn quốc
phong
Anh hùng danh sĩ sáng triều
cương
Thuyền Vu gian trá hòng
lung lạc
Tô Vũ nào xanh vỏ đỏ lòng
Ngục tối chẳng sờn bậc trí
nhân
Trung quân ái quốc tấm
lòng son
Hung nô run sợ người quân
tử
Đày aỉ đàn dê đực đẻ con ?
Sớm tối bạn bầy với cỏ cây
Bức thư gửi nhạn gió mây
bay
Một mai đỗ xuống vườn cung
cấm
Hán Đế bàng hoàng đau xót
thay
Trời đất hoang vu tuyết phủ
dày
Nỗi buồn tê tái có ai hay
Bỗng đâu tiền sử xa xưa gọi
Bốn mắt nhìn nhau rụng rã
rời…
Họ đã cô đơn thành vợ chồng
Rừng sâu rùng rợn nghiã
tào khang
Đêm đông giông bão tình ân
ái
Một bước chẳng dời bao mến
thương
Rồi một ngày kia rụng cánh
tàn
Muà hoa chẳng trọn tháng
ngày xuân
Hán- Hồ hai nước thành
giao hảo
Thánh chỉ ban ra giận dỗi
hờn
Vua bắt chàng về Tô Vũ ơi
Nuí rừng thăm thẳm trái
tim rơi
Đàn dê nhớ chủ kêu thê thảm
Gió rít nguồn cơn giọt vắn
dài
Bi tình bi sử xót thương
đau
Lẽo đẽo tiễn đưa lệ ưá sầu
Kẻ ở người đi đường khấp
khểnh
Người rừng thiếu phụ nhớ
trăng thu
Quan aỉ cỏ cây cũng héo
hon
Quân binh nuốt giọt suối
ưu phiền
Thương người danh sĩ duyên
tiền sử
Khoảng cách ngàn năm hận
thế trần
Bốn mắt đăm đăm buồn thảm
thiết
Tháng ngày hạnh phúc phút
ly tao
Chàng về sứ sở nàng heo hắt
Thui thuỉ từng cơn gió tuyết
gào…
Một gói cỏn con của nuí rừng
Đường xa dạm thẳm xót
thương cùng
Chớ quên đói khát ôm nhau
khóc
Đèn đỏ thành đô đêm vắng
trăng...
Nàng lại trở về hang tối
xưa
Ngoái đầu hút bóng bước
chân xa
Ổ rơm lạnh lẽo con thơ dại
Trằn trọc hoang vu lệ ứa
trào
Người ở kinh thành muôn tiếng
reo
Hai hàng văn võ giữa vương
triều
Hán vương ngự giá nghênh
thân tiếp
Tô Vũ bâng khuâng một chén
sầu
Tôi viết bài thơ tỏ ngợi
ca
Mối tình Tô Vũ với trăng
sao
Ngàn thu vằng vặc còn
thương nhớ
Thiếu phụ rừng xanh trong
cõi mơ.
2008 Lu Hà
Món Nợ Đời
Lẳng lặng mà xem lũ vẩn vơ
Độc tài toàn trị đã bao
lâu?
Lề đường khép nép bầy vong
quốc
Mất nước nguồn cơn lệ ưá
trào.
Hỏi lại ngày xưa Hồ Chí
Minh
Từ hang Bắcpó đã thành
tinh
Ăn lương quốc tế còng vô sản
Trọn kiếp tôi đòi lưu xú
danh.
Đánh Pháp cho Tàu thâm hiểm
thật
Giảm tô cải cách máu tuôn
trào
Miền Nam giải phóng bao
thù hận
Độc lập tự do chẳng thấy
đâu?
Sáu sáu năm rồi chỉ khổ
đau
Chiều thu biền biệt gió
mưa sầu...
Ba Đình còn đó trời xanh
thẳm
Dân có ngờ đâu mất tự do.
Nối kiếp cha ông kiếp ngưạ
trâu
Một đoàn câm điếc chúng đi
bầu
U mê tăm tối bao giờ nưã
Sao chẳng tẩy chay cuộc
bán bầu?
Đứng dậy bảo nhau chống độc
tài
Chính quyền cộng sản biết
thương ai?
Tẩy chay bầu cử vì non nước
Độc lập tự do món nợ đời!
13.5.2011 Lu Hà
Mộng Gửi
Hồn Xa
hoạ thơ Uyên Phương Minh
Nguyệt
Hiu quạnh thềm nhà trải nắng
vương
Sầu tư chợt ngóng gió mây
thương
Xót cho thân phận ngày xưa
ấy
Thiên ý mà sao nỡ phũ
phàng
Biền biệt xa nhau mộng cuối
trời
Trái tim lầm lỡ gió mưa
rơi
Vì ai vô ý gây nên cảnh
Tủi hận bao muà thu lẻ loi
Chẳng biết rằng ai có xót
đau
Chia tay chẳng nhắn một
đôi điều
Chạy theo lối cũ vầng
trăng bạc
Hoa cỏ ngậm sương khóc tủi
sầu
Đã mấy thu rồi tri kỷ ơi
Hồng nhan bạc mệnh bóng
thay người
Nưả mê nưả tỉnh hồn xa gọi
Quân tử hai hàng lệ ưá
rơi.
6.11.2009 Lu Hà
Mộng Gửi
Ngàn Sau
Tôi vẫn thẫn thờ say đắm
cô
Nữ thần vệ nữ mộng chiêm
bao
Cô cười mái tóc nghiêng
sao xuyến
Nhắn gửi ngàn sau buổi hẹn
hò…
Bức ảnh siêu lòng tôi mỹ
nhân
Như hoa thoang thoảng dậy
tâm hồn
Bồng bềnh thơ viết lên
trang giấy
Bao kẻ tình si trong thế
gian
Một giấc Nam Kha một cuộc
đời
Duyên thầm lưu luyến kiếp
hoa bay
Bọt bèo trôi nổi nơi dương
thế
Chiếc bách lênh đênh giưã
biển trời
Tôi vẫn làm thơ, đắm đuối
say
Như đời giông bão nỗi sâu
cay
Nhân tình thế thái là như
thế
Thơ để sầu thu mộng vẳng
hoài…
Nếu phải kiếp này chẳng có
nhau
Bài thơ nuôi giấc mộng
ngàn sau
Tâm linh cảm giác hồn nâng
cánh
Tiếng gọi trong lòng mưa
thấm sâu….
16.9.2009 Lu Hà
Mộng Hải
Hồ
Thơ tiếp theo hai câu gợi
cuả Diêu Linh
" Đã toan chôn kiếm về
qui ẩn
Mơ thấy giang hồ lại ngưá
tay"
Rượu ngọt cảnh tiên sao chẳng
muốn
Anh hùng thao thức cõi trần
ai
Hỡi người thục nữ chốn
chương đài
Khuê các lầu hoa có ngậm
ngùi
Gặp buổi nhiễu nhương thời
loạn lạc
Gươm đàn hồ thỉ chí nam
nhi
Đành phải chia ly người mỗi
ngả
Phong ba lưu lạc bốn
phương trời
Hoàng hôn xế bóng buồn thê
thảm
Thiếu phụ canh trường phận
lẻ loi
Mong đến bao giờ chàng trở
lại
Xoa tay gác kiếm thú điền
viên
Răng long tóc bạc lòng
chung thủy
Vợ bế con bồng trọn ái ân.
Thôi nhé từ nay mộng hải hồ
Ngẩn ngơ sớm tối trái đào
mơ
Đêm xem quỳnh nở chờ trăng
lặn
Chén rượu cuộc cờ thú ẩn
cư...???
17.1.2011 Lu Hà
Thơ Tâm
Tình Chùm 62
Mộng Tưởng
Canh Dần
hoạ thơ Võ Đình Tiên
Đọc Võ Đình Tiên hoạ tứ
thơ
Nưả đời lăn lóc cõi chiêm
bao
Bao nhiêu mộng tưởng hoài
thương nhớ
Đất mẹ người ơi, chớ hững
hờ …
Ta đã xa nhà lạc bóng
trăng
Họ hàng thân thiết khói
mây sương
Sông sâu uốn khúc dòng
thăm thẳm
Ai biết rằng ai đã lỡ làng
…
Sóng nước chôn vùi hạt máu
rơi
Lợm mùi xác pháo tối trời
mây
Việt Nam xa nhớ buồn thê
thảm
Có muốn về thăm cũng muộn
rồi …
Ta nhớ ngày xưa trước cổng
đình
Tưng bừng le lói ánh bình
minh
Pháp thua xua bóng hồn ma
trắng
Lũ quỷ da vàng lại xuất
tinh ?
Xuân về làng xóm hội say
mê
Từng tổ đổi công hết bộn bề
Cơm no áo ấm nhờ ơn Đảng
Hàng mã đổi trao vẫn não nề
?...
Ai có ngờ đâu phận đỏ đen
Trái tim lầm lỡ rã phai
tàn
Trải bao thập kỷ sầu tan
tác
Chủ nghiã tam vô đã héo
mòn
Tết đến xuân về đỉnh núi
xanh
Sơn lâm chốn ấy khóc
thương mình
Canh dần năm hổ còn lưu
luyến
Một chút dư thưà xương máu
tanh ?...
26.1.2010 Lu Hà
Một Dải
Tương Tư
hoạ thơ Mai Hoài Thu
Thu đến, thu đi, thu vẩn
vơ
Đêm khuya lạnh lẽo ngắm
trăng mờ
Lòng ta tan nát như mây
gió
Một dải tương tư mộng thẫn
thờ
Có phải em về hay bóng mơ
Phất phơ tà áo giưã hoang
vu
Vàng rơi lá uá theo năm
tháng
Ảm đạm tàn canh lại ngẩn
ngơ
Em vội ra đi trong gió mưa
Rưng rưng khoé mắt giọt
đen khô
Hao gày huyền ảo màu sương
khói
Văng vẳng đâu đây điệu thảm
sầu
Ta vẫn chờ đây mộng hải hồ
Côn trùng rên rỉ giưã canh
khuya
Hồn thơ ngây ngất còn lưu
luyến
Một dải tương tư một dải sầu…
22.12.2009 Lu Hà
Muà Vu Lan
Con vẫn băn khoăn nỗi cảm
phiền
Năm nào Thày cũng nhắn đưa
tin
Vu Lan thu xếp về thăm Phật
Hương khói già lam cánh cửa
thiền
Hàng năm vào độ tiết trung
thu
Gió mát trăng thanh khách
tảo chuà
Nô nức xa gần bao đệ tử
Chôn rau cắt rốn tấm lòng
xa
Nhớ thuở hàn vi ngài Mục
Liên
Thần thông quảng đại tới cửu
thiên
Nhãn quang trí tuệ siêu thần
lực
Thương mẹ âm u chốn cửu
tuyền
Xoá tội vong nhân lòng vị
tha
Cho cơm đói khổ những hồn
ma
Gây bao tội ác nơi trần thế
Giải thoát bao dung tháo dải
sầu
Một sớ cầu siêu gửi tới
Thày
Đường xa bưu điện có ai
hay
Phong thư gói trọn tình
thương nhớ
Gọi chút lòng ghi ở chốn
này
Sách báo nhà chuà con vẫn
xem
Gió mây nương nhẹ thấm mưa
phùn
Cho bao hạt giống thêm
tươi tốt
Cửa Phật từ bi giải oán
phiền
Vu Lan 2008 Lu Hà
Muà Xuân
Xứ Lạnh
hoạ thơ Hồng Nhật Nguyễn
Thanh Vân
Xuân thức dậy chưa? Xuân
ngủ lâu ?...
Đêm khuya thêm lạnh nỗi cơ
cầu
Vi vu gió thổi trời thăm
thẳm
Đất khách sương rơi, rụng
trắng đầu …
Chén tạc chén thù vẫn chưả
say
Xa gần bạn hữu có ai hay
Quê hương ta đó còn chi
nưã
Hương khói âm thầm ngấn lệ
rơi !
Mưa nắng bao muà lầm lũi
qua
Thương từng ngọn luá những
nhành hoa
Xót xa tấm tức bao hồn khổ
Đất mẹ ta ơi vẫn tủi sầu !
Huynh đệ tương tàn cỏ dại
hoang
Nấm mồ xương trắng khói
tàn nhang
Tha hương hải ngoại tìm
sinh kế
Ai hiểu lòng ai giưã chốn
này ?...
Xuân đến mà sao vẫn tái tê
Chôn nhau cắt rốn mối tình
quê
Trùng dương xa thẳm vùi
thân xác
Gieo luống khổ đau dưới rặng
tre …
Ai nỡ quên đi tuổi ấu thơ
Thời gian đằng đẵng chẳng
lu mờ
Đường làng ông dắt con đi
học
Nón lá trời mưa bóng nhạt
nhoà...
Tai ác làm sao trận gió
phong
Phương tây ý thức hệ thê
lương
Chiến tranh tang tóc màu cờ
đỏ
Khói lưả điêu linh hận chiến
trường …
Sốt rét rừng sâu trở lại
nhà
Tương lai mờ mịt áng mây
xa
Bút nghiên theo gió chiều
phiêu lãng
Gặp buổi hư danh ruồi nhặng
bâu
Mẹ cha héo hắt già thêm tuổi
Kinh tế gia đình bỡ đói no
Tem phiếu cân đo từng bát
gạo
Ưu tiên đãi ngộ chúng chia
nhau ...
Ta phải ra đi tìm lẽ sống
Chân trời xa lạ kiếp tha
hương
Tự do tư tưởng bầu tâm huyết
Xuân đến đông tàn lạnh vết
thương!
Chú Thích: Thơ chỉ mượn vần
bằng chữ cuối trong từng câu, nhưng nội dung tâm trạng là cuả riêng tôi.
2.2.2010 Lu Hà
Nàng Tây Thi
Việt quốc non sông bậc mỹ
nhân
Ngàn năm hương sắc vẫn lưu
truyền
Trữ La chân núi hồn thơ thẩn
Một đoá trà mi ở thế trần
Lịch sử ngàn năm có ngậm
ngùi
Trăng thu bàng bạc nhớ
thương người
Tấm lòng trong trắng mười
năm lẻ
Tất cả giang sơn một nụ cười
Mưu kế mỹ nhân độc hiểm
sâu
Ba quân ớn lạnh ánh trăng
ngà
Thù nhà nợ nước vì ai chứ?
Câu Tiễn kẻ kia khéo mập mờ...
Ngô quốc quân vương lạc nước
cờ
Si tình vương nặng nỗi
thương đau
Thù cha phút hoá thành tri
kỷ
Hận để ngàn thu một nỗi sầu
Chúng giết cha nàng có biết
không?
Đôi bên tranh chấp khó
phân tường
Địch ta mờ ảo làn ranh giới
Tuổi trẻ thơ ngây chiụ lỡ
làng....
Mộng tưởng cống Ngô là cứu
đời
Vinh quang hiển hách để
cho ai
Kẻ kia lam lũ cùng cam chiụ
Bá tánh chiụ ơn chẳng bận
gì...
Câu Tiễn Phù Sai cũng thế
thôi
Quân vương tranh bá chuyện
bao đời
Kẻ nhân người ác sao mà biết
Chuyện đã qua rồi máu lệ
rơi!
Tàn bạo hơn thua mất nước
rồi
Hội Kê nuốt hận chẳng nên
lời
Năm nghìn binh giáp còn hy
vọng
Phục quốc oan hồn bao tử
thi
Ba năm nô lệ cho Phù Sai
Câu Tiễn bền gan ở xứ người
Nếm phân Phạm Lãi bày mưu
kế
Suối lệ nhạt nhoà cô gái
ơi...!
Người mẹ quê hương có thấu
chăng?
Ngàn thu vạn kiếp vẫn chờ
mong
Trữ La bến nước sầu lưu
luyến
Hồn ở Linh Nham thuộc nhớ
đường
Tình giả mà sao nông nỗi
này
Chân thành ân ái cuả Phù
Sai
Phút giây chẳng nỡ dời
cung Quảng
Chôn dấu trong tim một
bóng người…
Thương mẹ lòng ai nhớ cố
hương
Dặn dò em gái phút chia ly
Ra đi nhẹ nhõm hồn thanh
thản
Chân núi Linh Nham nhuộm
bóng hồng
Giây phút cuối cùng đã hiểu
ra
Thương thân phận bạc kiếp
tài hoa
Việt Ngô hai nước liền
sông núi
Con cháu muôn dân vẫn một
nhà
Xả hiến thân mình cho nước
non
Vầng trăng vằng vặc tấm
lòng son
Khuyên Vua vô ý gây nên tội
Cung Quảng xa hoa nợ oán hờn...
Bắc tiến Trung Nguyên mộng
sát nhân
Phù Sai nghe vợ phải suy
tàn
Chiến tranh suy yếu nguồn
quân lực
Nạn đói mất muà dân khóc
than
Tây Thi nàng hỡi có hay
chăng
Câu Tiễn làm sao hiểu nỗi
lòng
Công lao bỗng hoá thành ân
oán
Tan nát đời hoa những
tháng giòng
Thích khách phái đi muốn
giết nàng
Tâm xà ác độc rõ Việt
Vương
Một công đôi việc hai nhân
mạng
Chiếm đoạt tình yêu kẻ phũ
phàng...
Ván đã đóng thuyền Phạm
Lãi ơi!
Tài trai kiêu dũng trí hơn
người
Tình ta đôi ngả từ đây nhé
Quảng hàn biền biệt vắng
Tây Thi
Hồn ở trên mây ngó xuống
không
Ngàn năm hạ giới xót
thương nàng
Hôm nay có kẻ buồn day dứt
Viết một bài thơ gưỉ gió
trăng
1.12. 2008
Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét