Thơ 5 Chữ
Chùm 13
Cô Gái Tuổi
Xuân Thì
cảm tác thơ Mai Hoài Thu:
Đợi Chờ
Lững thững trên đường phố
Một mình biết đến đâu
Hững hờ cơn gió thổi
Thoang thoảng cõi hư
hao...
Đêm tối San Jose
Em tôi, chẳng thảnh thơi
Bâng khuâng trên hè phố
Vời vợi nỗi sầu rơi...
Năm tháng chờ mong đợi
Mưa thu giọt tả tơi
Nôn nao trên phiến lá
Xanh xao tới cõi trời...
Một mình vẫn bước đi
Mái tóc xoã ngang vai
Ôi! sao mà nhớ thế
Cô gái tuổi xuân thì...
Tâm hồn vẫn cuồng si
Em gái ngoài ba mươi
Thuyền quyên cô thục nữ
Thương! thương quá đi
thôi...!
7.2.2012 Lu Hà
Gặp Con
Trong Mộng
Tôi lại tìm trong mơ
Khi gần lại loãng xa
Đưa hồn tôi mộng tưởng
Bao thác ghềnh vi vô
Mong gặp lại con tôi
Một miền thương xa xôi
Nhạt nhoà trong tuổi trẻ
Cơn sóng đời mưa rơi…
Lòng người là hiểm sâu
Tình người không bến bờ
Đá ngầm chôn dưới đáy
Nhẫn tâm là thương đau
Tôi như con chim ca
Yêu bầu trời tự do
Chân thành là hạnh phúc
Giưã trần gian bao la
Tôi là người Việt Nam
Nuôi tấm lòng tha nhân
Cho dù ai phỉ báng
Con tim không phai tàn
Biết bao người yêu tôi
Biết bao người ghét tôi
Trong bùn lầy nước đọng
Vẫn nhả hương cho đời....
Tôi không muốn ghét ai
Và cố tránh giận ai
Lòng căm thù xoá bỏ
Vô tư là yên vui
Tôi đã sớm hiểu ra
Cõi trần gian ta bà
Đầy bóng ma ác quỷ
Mà lòng tôi xót xa
Tôi vững tin ở tôi
Bình tĩnh mà xét suy
Khi lòng tôi minh bạch
Xá gì lời thị phi
Con gái tôi thương tôi
Đoá tâm hoa cho đời
Bạc vàng và bổng lộc
Mà lòng không phôi phai
Giấc mơ cứ chập chờn
Bao nhiêu nỗi bồn chồn
Tôi bồi hồi thức dậy
Phẩy đôi dòng hoa văn
Cha viết tặng cho con
Mong con vui tuổi xuân
Đừng băn khoăn tủi phận
Trong bẫy đời trầm luân
Hãy sống như chính mình
Vui tươi đời xuân xanh
Hồn nhiên là vốn quý
Lắng trong là thông minh
Chớ tranh caĩ dài dòng
Tốn thời gian khổ thương
Khi nghe lời ai nói
Mua dây mà buộc lòng
Một giấc hoè đi qua
Nhớ lại thành vần thơ
Gưỉ ngay cho con gái
Thơ còn chờ mơ sau....!
24.10.0 Lu Hà
Năm Em Mười
Bảy Tuổi
Năm em mười bảy tuổi
Khi mới vưà thương yêu
Anh sinh viên đại học
Hoa trắng tặng mĩ miều...
Anh hỏi thăm bè bạn
Dò la biết thích gì...?
Tình thơm nồng cháy bỏng
Lầm lạc thành chơi vơi...
Rồi khi em có thai
Ước nguyện mừng tương lai
Anh quay đi giận dữ
Hãy phá bỏ nó đi...
Em phải biết làm xao
Giưã dòng người xôn xao
Bon chen chèn xô đẩy
Cánh hoa nhầu hư hao...
Thôi hãy bước anh đi
Để mặc cánh bèo trôi
Trập trùng ra biển cả
Cho đá ngầm tả tơi...
Nhà người ta ích kỷ
Chẳng hiểu cõi tâm linh
Mưu toan thèm vật chất
Xót xa vòng tử sinh...
Thương giọt máu cuả tôi
Nước mắt cứ chảy hoài
Con ơi! là tất cả
Niềm vui bao cuộc đời...
23.2.2012 Lu Hà
Nỗi Lòng Người Lính Cộng Hoà
tặng văn sĩ Chính Nguyên
"Hai mươi năm hư hao
Tóc trắng tự lúc nào
Mảnh đời như giông bão
Tuổi tình thêm xanh xao...!"
Vầng trán nhăn tư lự
Lo thế sự dinh hoàn
Văn chương hồn Lạc Việt
Gom lại những mảnh hồn
Hỡi người lính cộng hoà
Cùng sát cánh bên nhau
Hai mươi năm khói lưả
Máu lệ rơi nhạt nhoà
Nước nhà vẫn tối tăm
Mà đã ba bảy năm
Lênh đênh dòng biển cả
Tim óc ruột gan bầm
Bạn bè tìm gặp lại
Chan chưá hồn thơ văn
Nguyện cầu chung xây đắp
Đắm say tình nhân gian
Khôi phục lại ngôn ngữ
Quyết theo đường chính đạo
Thức tỉnh dân Việt Nam
Xoá bỏ bỏ nền mạo hoá
Mừng vui có diễn đàn
Tha hồ mà viết văn
Thơ ca nền dân chủ
Khắp tinh cầu hân hoan
21.6.2012 Lu Hà
Tôi Phải
Làm Sao
Đã hai sáu năm rồi
Bao muà thu vàng rơi
Trải những này mưa nắng
Tôi mong mãi một người
Người ấy là cha tôi
Khi tôi mới chào đời
Người ở xa, xa lắm
Nơi chân trời xa xôi
Người ấy đã ra đi
Dặn ông bà tôi nuôi
Để chờ người trở lại
Đón tôi đi theo người
Tôi nhớ người thiết tha
Trông trời rộng bao la
Tôi mong người trở lại
Biền biệt bao muà qua
Tôi ở với ông bà
Hơn mười năm trôi qua
Mẹ tôi về lại đón
Đưa tôi đi Âu Châu
Tâm hồn tôi bâng khuâng
Bao nhiêu điều vấn vương
Tôi chẳng hiểu sao cả
Nhưng tôi vẫn nhớ nhung
Cha mẹ tôi chia tay
Nhưng mẹ lại có tôi
Quyết giữ thành báu vật
Bao kỷ niệm u hoài...
Nhưng tôi là con người
Đâu phải của riêng ai
Biết yêu và biết ghét
Chân thành như cha tôi
Người ta bảo rằng là :
Từ cổ kim xa xưa
Sách thánh hiền vẫn dạy
Huyết cha phần tinh hoa
Khoa học đã chứng minh
Di truyền và tâm linh
Mẹ kéo dài tuổi thọ
Cha là hồn nhân sinh
Phá hủy mã di truyền
Là giết chết lương duyên
Muôn lá rơi về cội
Cõi ta bà triền miên...
Mẹ tôi vì ghen tuông
Một tình yêu đơn phương
Nên đời tôi vương lụy
Ôi ! Tình trường thê lương
Tôi phải biết làm sao
Tôi thương mẹ như cha
Phải làm sao cho đúng
Trong kiếp đời phù du ?...
Tâm hồn là vầng dương
Trái tim là mênh mông
Tình thương là bất diệt
Như muôn vì sao băng
Tôi sẽ đi tìm cha
Mong cuộc sống hiền hoà
Chôn vùi bao ích kỷ
Cho tâm hồn thăng hoa...!
23.10.2008 Lu Hà
Thơ 5 Chữ
Chùm 14
Con Phượng
Hoàng Sơ Sinh
Con Phượng Hoàng sơ sinh
Xuân Diệu đã gọi anh
Lông măng chưa đủ cánh
Của một thời chiến chinh
Chiến tranh đã qua đi
Người ta còn nhắc laị
Dăm bài thơ chống Mỹ
Ngân vang một cuộc đời
Tôi biết nói làm sao ?
Khi đọc những vần thơ
Ruồi vàng thành bọ chó
Muỗi rừng sâu vo ve
Ôi cuộc đời tang thương
Như cô gái xung phong
Thạch Kim là Thạch nhọn
Anh Duật ơi ! Em đây
Nước mắt cứ chảy daì
Trôi theo hai cuộc đơì
Mà sao đành côi cút
Đêm Trường Sơn mưa rơi
Trong tiếng kèn đưa ma
Kính viếng anh bài thơ
Cuả một người đồng đội
Lính Trường Sơn năm xưa
Hương hồn còn bơ vơ
Con ve sầu ngẩn ngơ
Nuối tiếc thời oanh liệt
Nhưng chẳng dám kêu to....
2007 Lu Hà
Sản Phẩm
Chế Độ
thơ cho em Nguyễn Hào Anh
Như hồn ma hiện hình
Tên gọi là Hào Anh
Chiụ nhục hình tra tấn
Trần gian Hồ Chí Minh
Cặp thú dữ Đầm Dơi
Sinh ra mất tính người
Tham giàu sang phú quý
Máu rỏ nuôi tôm tươi
Hào Anh mười bốn tuổi
Tuổi trẻ còn non dại
Nào đã biết gì đâu
Mang thân tôm bại hoại
Đưá nào đã đánh em
Rắn độc nuốt lương tâm
Mã Ngọc Thơm quỷ cái
Huỳnh Thanh Giang chủ tôm
Vi vu Hồ Chí Minh
Điệu sáo thảm trời xanh
Khoá chặt tâm hồn Việt
Còn đâu cho Hào Anh....
10.5.2010 Lu Hà
Con Chó
Thiến Cuả Đảng
Mẹ tiên sư thằng Chiến
Tự cấu bả vai mình
Vu oan Cha chánh xứ
Lúc nhúc bầy ruồi xanh
Côn đồ giả dân phòng
Giật dây công an phường
Tay cầm điếu thuốc lá
Dí mặt Cha Vũ Đồng
Dân phòng hay côn đồ
An ninh cho ra lò
Trình diễn trên sân khấu
Trường công an thủ đô
Dân phòng phường Thịnh
Quang
Trò phóng viên làm tuồng
Theo lời hẹn Cha Phượng?
Giáo dân lại hành hung
Đải trắng lận con đen
Quyết Chiến thành diễn
viên
Hết thủ vai quỷ đỏ
Trở thành đào kép hiền
Chiến khoe ngày xưa đó
Cha linh mục ở nhờ
Không lấy một đồng xu
Hảo tâm nhà vô sản...?
6.12.2011 Lu Hà
Bất Công
Xã Hội
Gánh luá nặng đè vai
Lăn tăn cứ chảy hoài
Xanh xao từng ngọn cỏ
Thổn thức đời trần ai
Thiếu niên chừng bảy tuổi
Gốc rạ cao hơn đầu
Nỗi buồn nào vời vợi
Lòng mẹ cha xót xa
Cũng vì bởi phận nghèo
Cuộc sống đầy gieo neo
Lam lũ mồ hôi đổ
Tương lai càng hắt heo
Đảng đừng hưá hẹn nhiều
Xã hội chưa tiêu điều
Gấp mười thằng đế quốc
Cú diều quen nói điêu
Xác chết ở Ba Đình
Gọi là Hồ Chí Minh
Tốn kém bao tiền cuả
Sao chẳng thấy bất bình?
Người sống không bằng chết
Thiên đàng này bất công
Con đường Hồ trí mít
Tăm tối đẩy bi thương
Nhân danh vì tổ quốc
Nô lệ toàn dân tộc
Đại Hán chẳng chịu tha
Tranh giành quyền bán nước
Tấm hình sao nhức nhối
Đau buốt từng con tim
Tháng năm dài dằng dặc
Vẫn cam chịu im lìm?
5.7.2012 Lu Hà
Cánh Đồng
Hoang Dã
cảm tác nhạc cu Trịnh:
Cánh Đồng Hoà Bình
Chúng nhổ cỏ tận gốc
Miền Nam cơn gió lốc
Nước mắt máu chan hoà
Rợn rùng kêu thảm khốc
Cán binh đi cải tạo
Bắc cộng loài vô đạo
Quê hương buồn xác xơ
Say máu Hồ cường bạo
Trên cánh đồng hôm nay
Kià đàn chim đắng cay
Còn đâu đất canh tác
Xác người chôn gốc cây
Luà dân đi khai thác
Xa xôi miền nước độc
Công Sơn làm bài ca
Quỷ cười trong khúc nhạc
Triệu người dân đói lả
Đốt hương đi lảo đảo
Giờ phục sinh khua rền
Rêu rao kià thằng mõ
Lòng dân bừng như sông
Quằn quại nỗi tang thương
Đảng viên còn mộng tưởng
Não nùng Trịnh văn công
20.4.2012 Lu Hà
Trệu Trạo
Nhai Bo Bo
cảm tác nhạc cu Trịnh:
Cánh Chim Cô Đơn
Hới mưng theo chó ngao
Lang thang với sông hồ
Lạc loài cùng mây gió
Cánh chim buồn vu vơ
Nép mình trong móng vuốt
Mơ tưởng như sương mờ
Mộng thiên đàng sáng suốt
Nghiêng cánh tìm hồ mao
Những ngày năm tháng qua
Tưởng sống đời nhung hoa
Vỏ chanh vắt kiệt sức
Lăn lóc thân gà rù
Nhắm mắt hèn không ca
Con chim mất tự do
Cam tâm đời nô lệ
Trệu trạo nhai bo bo
20.4.2012 Lu Hà
Đừng Vui
Ngày Đó
cảm tác từ bài báo cuả Ông
Bút
Trung ương đảng cộng vui
Cùng giáo Ngạn chôn vùi
Kim ngân phá luật lệ
Dòng nước mắt tuôn hoài
Chúng chuẩn bị từ lâu
Ngày ba mươi tháng tư
Hoan ca xoá tội ác
Khói hương khắp hoàn cầu
Kià trung tâm Thúy Nga
Vầng trăng méo đậm đà
Sứ quán cộng hăm hở
Màu áo dài thướt tha
Thiếu gì trò bán nước
Lương sư chẳng hưng quốc
Xướng ca lũ vô loài
Nụ cười gieo thảm khốc
Bầy sâu theo kế hoạch
Ba nước cùng lang bang
Bên tường thành đã đổ
Đàn mối đục bẽ bàng
Ngày xưa ông Ngạn dạy
Lời cao ngạo dạn dày
Thày giỏi trò thêm say
Ngày nay càng tăm tối
Chú Ngạn ơi! Đắm tàu
Vợ con chú đã qua
Chầu diêm vương hà bá
Cuốn theo anh chị ba...
Lời cuả con bé Ân
Lúc Ngạn đang mê man
Bên tai còn văng vẳng
Dở mếu khóc cười than...
Xin hỏi anh Ngọc Ngạn
Đêm văn nghệ hoan ca
Muà xuân cuối tháng tư
Mặc triều dâng biển động...?
Nhục như kép Tư Bền
Trả sao hết ưu phiền
Khi máu nhoà lệ đổ
Trong tình trạng thiếu tiền...
22.4.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét