Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014

THƠ LỤC BÁT CHÙM 29 VÀ 30



Nỗi Niềm Lục Bát Chùm 29 

https://encrypted-tbn2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcRD_ciMfvxztYZYnKgnbhMAGnbno1BDP6v-NyHrsg8enDIsZUTXUQ




Trôi Nổi Bèo Tây
hoạ thơ Môi Tím

Bèo tây trôi nổi trên sông
Nào ai nỡ thả lạc dòng chia hai
Thương đau tủi hận sầu cay
Năm canh giọt lệ tuôn dài cha ơi!
Xót xa nhìn đám bèo trôi
Bên bờ sông vắng mẹ tôi thương mình

Mênh mông gió lộng trời xanh
Mẹ tôi lỡ bước vì tình phôi phai
Cha tôi... cát bụi đường dài
Long đong chìm nổi nhớ người tình xưa....
Hay cho ngày nắng đêm mưa
Mẹ con sớm tối sầu đưa giọng buồn
Hò ơ theo tiếng mưa tuôn
Phù du bèo bọt phong trần nổi trôi
Kià ai thả cánh bèo rơi
Như đời con trẻ mồ côi nưả đời....

4.11.2009 Lu Hà



Trụ Đồng Rỉ Hoen?
thơ chuyển thể từ Lê Thị Công Nhân: 16 chữ vàng vọt

Bố Tàu trao tặng đàn con
Việt Nam cộng sản chui luồn bấy lâu
Xàng xê xang xí mập mờ
Bá quyền đại Hán mịt mù xưa nay
Tỉ tê mười sáu chữ thôi
Láng giềng hữu nghị đuà chơi vịt vờ
Ngang nhiên xâm chiếm Hoàng Sa
Trường Sa liền dải cúi đầu hiến dâng
Lâm râm tụng niệm chữ vàng
Biển Đông máu chảy thê lương giống nòi
Độc tài quen thói tôi đòi
Mác Lê chủ thuyết mọt đời Hồ Mao
Tuyên truyền nhồi sọ đồng bào
Cùng nhau đàn áp đôi bờ Trường Giang
Bảo nhau đóng cưả khoanh vùng
Bán rừng nhượng biển giàu sang tột cùng
Bố con thắm thiết vẻ vang
Giả vờ cộng sản thiên đàng mị dân
Thị Ninh đuôi vẫy săn văn
Lu loa thế giới diễn đàn quốc gia
Việc riêng hai nước Việt Tàu
Anh em đồng chí mặn mà gửi trao
Tài nguyên vơ vét chia nhau
Buôn dân bán nước bạc màu trần gian
Cỏ cây sinh thái khô cằn
Quái thai dị dạng nỗi oan tủi sầu
Cầm đầu mấy đưá chóp bu
Trung ương tỉnh bộ má đào ngẩn ngơ
Lẫy lừng khét tiếng đaị gia
Tiền tiêu đài các nhà lầu xe hơi
Trụ đồng hoen rỉ mất rồi
Lâu dài ổn định tương lai lỡ làng
Than ôi mười sáu chữ vàng
Oán hờn tủi nhục bi thương não nùng
Giang sơn chìm đắm hãi hùng
Giống nòi suy kiệt bất lương hoành hành
Ba Đình canh xác Chí Minh
Sặc mùi trướng khí trời xanh thảm sầu
Bao giờ tan đám mây mờ
Việt Nam vùng dậy đồng bào đứng lên
Đấu tranh chống lại bạo quyền
Hay là cam chiụ phận hèn trăm năm ?

22.6.2010 Lu Hà



Trung Thu Đồng Nai

Trung Thu đứng giưã đất trời
Kim kê độc lập bồi hồi giai nhân
Nước dưà trong hộp chưá chan
Đồng Nai ngào ngạt tuổi xuân yêu đời
Thuý Vân yểu điệu tươi cười
Nuôi em ăn học nên người tài trai
Duyên tình trong cõi trần ai
Sương sa đầu ngõ canh dài đêm thâu
Hỏi chàng Kim đã đi đâu?
Phong trần cát bụi muà thu lá vàng
Kiếp này tuy chẳng gặp nàng
trán nhăn tư lự dở dang lỡ làng
Mến yêu tha thiết vô cùng
Đôi dòng để lại trùng dương dạt dào
Trung Thu vằng vặc trời sao
Ngàn năm còn nhớ bài thơ kiếp nào?

30.9.2011 Lu Hà



Truyện Tình Cuả Ai
tặng Iamusa

Chuyện tình em viết rất hay
Nỗi niềm chua chát đắng cay lòng người
Mấy ai thấu hiểu tình đời
Trái tim nóng bỏng bồi hồi trần ai
Than ôi, dền dứ làm chi?
Ghen tuông thử thách thiệt thòi tuổi xuân
Tháng ngày cây cỏ uá tàn
Mình làm mình chịu lưã lần cả hai
Đắn đo dằn vặt dằng dai
Ngọt bùi chẳng có chuốc đầy khổ đau
Đôi ta chung một nhịp cầu
Lững lờ dòng nước tương tư nhạt nhoà
Tình yêu đâu phải trò đuà
Gây bao phiền não ta bà nhỏ nhen
Để rồi tủi hận triền miên
Âm dương đôi ngả lạc miền phiêu du
Mênh mông biển cả mịt mù
Anh đi biền biệt chiều thu lá vàng
Thương em cô quạnh dở dang
Năm canh vò võ đoạn trường một chương
Tình thù tứ đại giai không
Quy y cưả phật má hồng phôi phai
Hẹn nhau ở chốn tuyền đài
Đá vàng chén ngọc sụt sùi nguồn cơn
Bồng Lai Bột Hải sóng cồn
Thắp đèn mà nhỏ lệ tuôn mấy hàng
Những trang để lại rõ ràng
Phu thê mộng ảo lỡ làng trời ơi!

25.9.2011 Lu Hà




Tự Hỏi Lòng Mình

Có người tựa cửa ngóng con
Bơ vơ mái tóc chạnh niềm bâng khuâng
Trải ba thập kỷ nhớ nhung
Trông theo cánh nhạn bốn phương đất trời
Âm thầm ngày ngắn đêm dài
Bốn muà mưa nắng thở dài thế thôi
Trách rằng duyên phận ý trời
Hay là do bởi kiếp đời khổ đau
Thương con bao nỗi âu sầu
Tấm lòng phụ tử sao mà gửi trao
Tâm tình con gái ngây thơ
Hay hờn hay giận hững hờ gió mây
Chạm lòng tự ái xa xôi
Vùng vằng chẳng nghĩ chẳng suy xét đời
Bao nhiêu năm tháng thiệt thòi
Một mình cam chiụ u hoài vấn vương
Lang thang đi giưã phố phường
Qua bao muà lá thu sang đông tàn
Đã hai mươi sáu tuổi xuân
Mà con chẳng chịu một lần tìm cha
Lại còn cắt đứt thư từ
Cắt dây điện thoại dấu nhà dấu nơi
Trốn cha giưã chốn trần đời
Khóc thương dư lệ ưá hoài năm canh
Dày vò vật vã tâm linh
Tự mình đày đoạ bóng hình của ai
Nhạt nhoà khi tỏ khi mờ
Khi mơ trăng nước bóng mờ trần gian
Người qua kẻ lại tần ngần
Mà lòng sao xuyến lưã lần hỏi cha
Cha tôi khoẻ mạnh hay già
Phơ phơ tóc bạc hay là trẻ trung
Dũng mãnh trí đảm kiêu hùng
Hay là hèn nhát như phường tiểu nhân
Ngày qua tháng lại trôi dần
Tuổi đời bươn trải gian nan dường nào?
Cha con ngày tháng tiêu hao
Bao nhiêu câu hỏi vận vào như con...!

 22.10.08  Lu Hà



Tứ Nhân Bang
cảm tác từ bức ảnh

Bốn thằng lão tặc tối tăm
Tại sao sinh ở Việt Nam xứ này?
Bưng bô tôi tớ bạn bầy
Mác Lê uế xú cáo cầy chẳng thôi
Thành phần cốt cán đười ươi
Cha Hồ mẹ đảng thối hôi tháng ngày
Thông tin tiến bộ đổi thay
Văn minh xã hội anh tài nổi lên
U mê bay vẫn bám quyền
Thiến gà hoạn lợn ngang nhiên lộng hành
Khói hương xì xụp Ba Đình
Thờ tên bạo chuá Chí Minh lạc loài
Quốc doanh chủ đạo lai rai
Thuế dân bòn rút đường dài u mê
Thiên đường tàn lụi chán chê
Tranh nhau tham nhũng ê chề nước non
Lợi quyền chia chác cha con
Ăn chơi sa đoạ phấn son mặn nồng
Khả Phiêu chiếm đoạt trống đồng
Nhà thờ dòng họ má hồng nỉ non
Xếp hàng kià lũ chó con
Sân rồng trống điểm mùi nồn thoảng bay
Khâm sai đại hán mặt dày
Uỷ viên quốc vụ quan thày đến thăm
Vẫy đuôi mừng chủ nhẫn tâm
Tay sai cho giặc ngoại xâm diệt nòi.

12.9.2011 Lu Hà



Tung Tăng
tặng Vicky Nguyen

Tung tăng đi gưã phố phường
Hỡi người em gái má hồng xinh xinh
Sài Gòn nay gọi Chí Minh
Đổ bao xương máu trời xanh thảm sầu
Bởi ai cam chịu cơ cầu
Bao nhiêu hưá hẹn bốn muà lệ rơi
Đã ba mươi sáu năm rồi
Sài Gòn giải phóng em thời chưa sinh
Còn đâu hòn ngọc quê mình
Viễn Đông một thuở chiến tranh lụi tàn
Ngoại ô xơ xác bần hàn
Nông dân mất đất muôn vàn khổ đau
Triệu người mất cưả mất nhà
Bưã no bưã đói ai mà hiểu cho
Công an mật vụ côn đồ
Rỉ tai mã tấu mịt mờ tương lai
Hỏi rằng tử tế mấy ai?
Tung tăng trên quãng đường dài em ơi!
Vô tư em gái yêu đời
Cây xanh bóng mát cho người em yêu
Thướt tha như một tiểu kiều
Bình an hạnh phúc sớm chiều đầy vơi
Ba Tàu bành trướng khắp nơi
Tây Nguyên bùn đỏ cỏ cây uá tàn
Tung tăng em đẹp vô ngần
Lạc Hồng con cháu trăng ngàn cuả ta
Hoà bình an lạc mọi nhà
Không còn bóng dáng ma đầu Hồ Mao
Mong sao dân được tự do
Như cô em gái má đào hồn nhiên.

26.9.2011 Lu Hà



Tuy Hai Là Một

Quốc Bình hay Nguyễn Cảnh Thông
Hột thì hạ xuống hột thì lại nâng
Leo lên thụt xuống nhịp nhàng
Ba que xỏ lá là phường lưu manh
Đồng bào hải ngoại anh minh
Tự do dân chủ ma lanh dạt dào
Đâu như quốc nội quê nhà
Con trâu đi trước cái bưà theo sau
Hô hào mặt trận ba hoa
Xếp hàng thứ tự đảng là chủ chương
Dân chủ ưu việt thiên đường
Mác Lê chủ nghiã Cảnh Thông Quốc Bình
Bắc loa đánh trống nêu danh
Lôi thôi lếch thếch bất minh tồi tàn
Căm hờn trí giả văn nhân
Viết bài nhắn nhủ muôn dân nuớc nhà
Loang quăng nhắng nhít đủ trò
Kê tên hạch tuổi vịt vờ kể công
Cái nghề bới vết tìm lông
Là công an mạng ăn lương không lầm
Cũng đành thớt mặt cam tâm
Viết nhăng viết cuội kiếm cơm hàng ngày
Thi đua dạn rĩ mặt  dày
Ác ôn cộng sản đoạ đầy thường dân!

25.4.2010 Lu Hà



Ước Hẹn Ngàn Sau
hoạ thơ Người Cô Đơn

Vầng trăng giữa đám mây sầu
Buồng tơ lạnh ngắt ôm bầu đàn thơ
Cảnh buồn dạ cũng ngẩn ngơ
Non xanh nước biếc hững hờ dòng xưa
Sông tương nước bạc tình ơi
Lòng ai đã héo chia đôi ngả đường
Căm căm phận lạnh thấu xương
Tiếng đàn tuyệt vọng dặm đường xa bao
Muà thu ở lại vạn sau
Luân hồi tìm lá vương sầu ai mang
Trăng treo vằng vặc xóm làng
Soi người thiếu phụ canh tàn xót xa
Ái ân biển lặng ngàn dâu
Côn trùng rên rỉ khóc sầu cho thơ
Mây trôi trăng lặn gió hờ
Sầu đong vạn cổ oán trời khói tan
Đầm đìà giọt lệ đôi hàng
Chắp tay mà khóc dải tang hận này
Nén hương cuộc rượu tình say
Thiên thu cổ hận gió bay tình chàng…

 17.7.2009  Lu Hà



Ước Hẹn Ngàn Xưa

Việt nam biển bạc rừng vàng
Tây Nguyên thống khổ trên vùng treo leo
Đa rao thân phận bọt bèo
Đồng bào thiểu số vẫn nghèo như xưa
Thương con mẹ dấu nhúm rau
Hoá thành nhôm quặng đồng thau nuôi người…
Long Quân biển cả xa xôi
Hẹn thề niên kỷ quên rồi hay sao?
Đàn con theo mẹ gian lao
Ngàn năm đói rách chàng nào thấu cho?
Bắc Kinh cộng sản côn đồ
Đem quân cày xới uá sầu cỏ cây
Hà nội hám lợi tiếp tay
Môi trường hủy diệt hận này ngàn thu
Bạc tiền thày tớ chia nhau
Lột da cắt thịt đồng bào dã man
Khoai ngô sắn luá lụi tàn
Rau khô cỏ héo suối nguồn thê lương
Cọc còi con cháu biết không?
Giống nòi mòn mỏi bởi phường vô luân
Tham tiền bè lũ bất nhân
Quê hương cằn cỗi hận quân bạo quyền
Ba Tàu phá hủy thiên nhiên
Ruột gan bòn rút nghèo hèn héo hon
Đồng chì nhôm kẽm bán buôn
Cà Phê chảy máu luồn chôn quân thù
Tằm dâu chiếu cuốn lưỡi bò
Nam Quan Ải Bắc Trường Sa dâng Tàu
Trời ơi! Nào có đâu ngờ
Cáo chồn một lũ tội đồ lưu manh
Kể từ có Hồ Chí Minh
Dã tâm Mao tặc rắp ranh lấn dần
Việt nam trở lại Cửu Chân
Trung hoa châu quận lầm than thuở nào
Xót thương con mẹ Âu Cơ
Long Quân còn nhớ tình xưa thì về…!

24 .7. 2009 Lu Hà 





Nỗi Niềm Lục Bát Chùm 30


Vợ Trẻ Con Côi
Kính viếng hương hồn ông Đặng Trung Trịnh

Giết người chẳng chút ăn năn
Một bầy quỷ sứ dã man điên cuồng
Họ hàng cô bác xóm giềng
Làng trên xóm dưới não nùng bi ai
Nực cười xã hội đười ươi
Ngu trung nên mới đắng cay thế này
Công an đập cưả bắt đi
Nguyên nhân cãi cọ với người bà con
Khảo tra đánh dập xương sườn
Vợ hiền con nhỏ âm hồn khổ đau
Ba vòng khăn trắng cuốn đầu
Cưả nhà hoang vắng âu sầu nắng mưa
Đồng chua nước mặn dãi dầu
Dật dờ trước ngõ vàng thu uá tàn
Nưả đêm vỗ gối thở than
Thời gian đằng đẵng héo mòn tuổi xuân
Hồn trong tủi hận trầm luân
Khói nhang bài vị trần gian sụt sùi
Nước nhà công lý chôn vùi
Bá quyền bành trướng ngậm ngùi sương rơi
Thương hai con nhỏ mồ côi
Bát cơm manh áo tả tơi sớm chiều!

5.10.2010 Lu Hà



Vui Với Tuổi Già
 Thơ tếu tặng thi sĩ Đỗ Quý Bái

Tuổi già vui với hồn thơ
Xa gần tếu táo nở hoa cho đời
Bạn bè tri kỷ ham cười
Cháu con toạ hưởng an vui cưả nhà
Hơn đời một giấc ngủ trưa
Ngược xuôi rồi cũng say xưa cuối trời...
Suối vàng cuả chẳng theo người
Còn thơ để lại cho đời cười vui
Phong lưu trí tuệ khôi hài
Tránh bao bệnh tật khoẻ người bác ơi!
Bán nhà mua lấy cuộc vui
Bán vườn đổi lấy trận cười phá gia
Cửu Long sóng nước dạt dào
Anh hùng tao ngộ má đào ngẩn ngơ
Bây giờ bác Bái làm thơ
Tiền thì không mất cuả nào đi đâu?
Bạc Liêu công tử chạy xa
Tao đàn văn nghệ Huệ Thu cũng cười
Năm châu bốn biển chân trời
Bạn bè lên mạng tìm người tri âm
Xa nhà đã mấy chục năm
Văn chương ngôn ngữ Việt Nam đèo bồng
Ngợi ca dòng máu văn lang
Hồng bàng quốc tổ Hùng vương giống nòi
Tuổi cao trí lực dẻo dai
Vui cùng bạn hữu khôi hài làm thơ
Tấm gương rước đuốc dựng cờ
Cùng bao thi sĩ cơ đồ Việt Nam
Đường thi lục bát muôn năm
Thất ngôn tứ tuyệt con tằm kéo tơ
Chiều chiều chén rượu ngâm thơ
Trăng vàng cổ độ con đò tình quê
Hữu Loan ưá lệ thảm thê
Bưã cơm chén nước ê chề người ơi!
Còn nay bác ở Hoa Kỳ
Rượu thì không thiếu thơ thời chưá chan
Bồ hòn ngậm đắng vô vàn
Đời ngưòi viễn xứ tấm thân não nề
Cháu con hải ngoại lắng nghe
Việt Nam quê mẹ hẹn về sang năm
Ba tư năm vẫn âm thầm
Sang năm rồi lại sang năm hẹn hoài
Hồn thơ nưả khóc nưả cười
Khóc nhiều cười ít kiếp đời xa hương
Trong cười cũng có đau thương
Nụ cười chưa trọn ngỡ ngàng chảy xuôi
Bọt bèo chia sẻ buồn vui
Tuổi già các cụ mấy người như ta?

18.7.2009 Lu Hà



Vẫn Vui
hoạ thơ Hà Thượng Nhân

Tình thương như gió thoảng êm
Ru cho em ngủ say thêm giấc nồng
Thuyền quyên trong chốn bụi hồng
Anh hùng hoạn lộ cũng không sá gì
Uổng công bao nỗi lâm ly
Đường xa muôn dặm còn gì nưã đâu?
Lá bay gió táp qua cầu
Sương rơi mưa rụng gịọt sầu thành vui!

8.11.2009 Lu Hà




Vấn Vương Bên Mồ
Cẩn bái cố Thi Sĩ Hà Thượng Nhân

Bàng hoàng tin bác ra đi
Đất trời ảm đạm bồi hồi nhớ thương
Giai huynh tứ hải bốn phương
Bạn bè văn hữu guê hương ngọt bùi
Họ hàng con cháu sụt sùi
Sương rơi lã chã ngậm ngùi hoàng hôn
Đêm rằm trái chín trăng tròn
Thoát lià khỏi gốc linh hồn về đâu?
Trùng dương dào dạt bao la
Đường lên cõi Chuá hay là Tây Thiên
Than ôi! Thế tục ưu phiền
Non sông ta vẫn triền miên u sầu
Cuộc đời chinh chiến phôi pha
Trán nhăn tư lự xót xa anh hùng
Bốn vùng chiến thuật vẫy vùng
Bàn cờ thế cuộc thê lương não nùng
Cảm thông một nén hương lòng
Tình người viễn xứ vấn vương bên mồ!

12.11.2011 Lu Hà



Vay Trả Trả Vay
hoạ thơ Nguyễn Thành Giang

Chia tay bếp lưả củi rơm
Kinh thành là chốn chén cơm bụi đời
Lang thang theo đám mây trời
Sớm khuya mưa gió dập vùi chiếu chăn
Khi xa rồi lại khi gần
Bon chen hiểm ác tấm thân giang hồ
Nhân tình thế thái gian lao
Lưu manh anh chị cứ trèo lên cao
Phồn hoa rượu ngọt lao đao
Ngẫm thân phù thể mà đau thế này
Phải chăng kiếp trước vơi đầy
Trả vay, vay trả nên đời trầm luân?

13.12.2009 Lu Hà



Việt Gian Là Ai?

Tìm trong tứ hải năm châu
Việt Nam Trung cộng ngôn từ hiểm sâu
Kính yêu chảy máu rập đầu
Ghét nhau vu cáo lọc lưà sai ngoa
Từ ngày chồn mọc lông mao
Hồ ly ra mặt mặt sa bà khổ đau
Bắc kinh Hà nội trước sau
Liền sông liền núi chia nhau bầy đàn
Hán gian ca lại Việt gian
Tranh đua sỉ nhục thế nhân ngậm ngùi
Văn nhân trí thức lỡ thời
Vu oan giá hoạ theo lời Chí Minh
Căm thù ngùn ngụt trời xanh
Trắng đen chẳng tỏ gian manh chẳng tường
Ki tô Phật giáo hoang đường
Gọi là thuốc phiện gạt lường muôn dân
Râu xồm đạo tặc vô luân
Chỉ đường dẫn lối trần gian thiên đường
Nghe theo máu chảy thành sông
Việt nam Trung Cộng thê lương thảm sầu
Tôn vinh khỉ độc trên đầu
Tin rằng: Cụ tổ sinh ra loài người
Đua chen tìm cụ trong đời
Thế thiên hành đạo cho người soi gương
Mẫu hình nhân đức cao đăng
Rập đầu trăm lạy âm dương tỏ mờ
Trăm hoa đua nở mơ hồ
Bình dân học vụ làm thơ yêu đời
Gọi là một cuộc đổi ngôi
Cụ đồ trí giả trở loài rắn giun
Lưu manh vô sản chuyên cần
Lớp tư sản đỏ việt gian lại thành
Thiên đường lèo lá gập ghềnh
Hành hương đỏ máu trường thành thiên an
Bao nhiêu thân dại ma tàn
Hoàng hôn bóng đổ linh hồn rên la
Vu oan giáo họa khi xưa
Việt gian hàng triệu hồn ma gọi về!

2008 Lu Hà




Vội Vàng Hỏi Thăm

Sáng nay ngồi dậy nhớ cô
Hỏi người thục nữ bây giờ ở đâu?
Tấm hình chụp đã từ lâu
Thời gian nào xoá nét màu dung nhan
Ngẩn ngơ sợi chỉ tơ trần
Càng yêu vẻ ngọc miên man vì tình
Đêm qua khắp chốn giang thành
Chinh nhân dặm thẳm biển xanh góc trời
Sao cô chẳng nói một nhời
Mân mê dải tóc mỉm cười mãi thôi
Phương xa nhắn gửi đôi lời
Canh dần năm  Hổ đêm say mưa ngàn
Bâng khuâng mộng ảo vô vàn
Nhớ cô tôi mới bất thần làm thơ
Lần theo bến nước vi vu
Cúc tùng bạch diệp trăng mơ non ngàn
Gặp cô như thể Thái Chân
Động tiên tận hưởng bướm xuân tưng bừng
Lối mòn in dấu cỏ rừng
Vết chân sỏi đá lá vàng còn đây
Nghìn năm cổ thạch vơi đầy
Vạn năm tiền sử qua đi ngỡ ngàng!

24.1.2010 Lu Hà




Vườn Nhà Ân Nghiã
tặng Nguyễn trung Huấn

Ớt đỏ thêm trái bầu tươi
Vườn nhà ong bướm mỉm cười thiết tha
Vợ ta tuổi vẫn chưa già
Thương nhau đuối sức mặn mà nỉ non
Nắng mưa dầu dãi nguồn cơn
Phòng the ấm áp trào tuôn sáp nồng
Bồ đào mỹ tỉu say cuồng
Đê mê Trung Huấn trên giường ngẩn ngơ
Hết thời ảo mộng trăng mơ
Ruợu ngon tuý lúy hồn thơ dập dìu
Phu nhân ngán cảnh đìu hiu
Ớt bầu chan chưá to bìu ông ơi!
Bạc đầu ông lão nhà tôi
Sớm khuya tưới tắm lả lơi bí bầu
Tháng năm đằng đẵng u sầu
Điền viên ông lão nhạt màu ái ân
Tào khang đâu dễ lụi tàn
Ớt bầu sẵn có muôn vàn yêu thương...!

30.9.2011 Lu Hà




Vượt Qua Biển Nhớ
hoạ thơ Tuyền Linh

Nhớ ai tím cả đất trời
Nôn nao lòng dạ người ơi có buồn
Người về trong buổi hoàng hôn
Tiếng gà nháo nhác bần thần trăng lên
Bồn chồn bào ảnh ruột gan
Xôn xao dào dạt theo hồn trăng mơ
Phải chăng hình bóng em yêu
Gió mây phảng phất yêu kiều từ xa…
Ngước lên sáng tối tò vò
Giăng tơ nhện trắng nằm co hỡi trời
Bấm tay mấy độ thu rồi
Trên con đường vắng tiễn người ra đi
Cuối đò cập bến luân hồi
Con thuyền định mệnh ngậm ngùi đau thương
Cho hay trong cõi vô thường
Vượt qua biển nhớ giai không Di Đà

28.11.2009 Lu Hà



Xin Một Chút Bia
cảm tác từ một tấm ảnh

Làm ơn xin chút bia hơi
Ngầu ngầu sủi bọt bồi hồi ngẩn ngơ
Có nàng áo trắng dạt dào
Bên chàng canh giữ má đào môi son
Triều dâng hừng hực sóng cồn
Khách hàng thứ tự bồn chồn men say
Khen ai tạo cảnh đoạ đầy
Hình nhân giả mạo vòi dài tuôn bia
Trai tân thanh nữ la đà
Móm ma móm mém mấy già chen chân
Kia ai khóc nưả chừng xuân
Thương người quả phụ bần thần nôn nao
Thị trường quảng cáo tự do
Trưa hè nắng cực bướm chào khách mua
Uống bia rụng cả mái đầu
Loe hoe tóc bạc tủi sầu cơn mơ
Say bia cháy cả hầu bao
Ma men bốc lưả ai nào cản ngăn?
Bia vàng sóng sánh lăn tăn
Mắm tôm cá mực ái ân má hồng
Việt Nam có gái ôm lưng
Châu Âu chỉ có chổng mông mà dòm
Nam Hàn Đài Bắc lòi dom
Mấy cô gái Việt tòm hom chưa chồng
Ngậm ngùi thương nhớ cố hương
Nghe theo lời đảng phấn nồng phôi phai
Đói nghèo bệnh hoạn thiên tai
Xuất dương lao động gái trai kiếm tiền
Bia hơi vốn chẳng bõ bèn
Bán chôn nuôi miệng triền miên tháng ngày
Bướm hồng lồ lộ ngất ngây
Thuận mua vưà bán mặt dày thiếu chi
Phồn hoa đô hội làng chơi
Công ty quảng cáo lả lơi Triết lùn

6.10 .2011 Lu Hà Lu



Xin Tí Tiếng Thơm
viết cho người nặc danh Gia Long

Gia Long hoàng đế An Nam
Xin ông một tí tháng năm huy hoàng
Cái thời nước bọt trôi suông
Tự hào dân tộc thê lương nước nhà
Chuyện xưa dĩ vãng bao muà
Bây giờ nòi giống lu mờ tối tăm
Trải bao thập kỷ tím bầm
Giang sơn chìm đắm Bắc Nam điêu tàn
Vong nô ngoại quốc bao lần
Hết Tây lại Nhật dối gian lường gàn
Nga Xô Trung Cộng bày đàn
Theo voi bã miá nhục nhằn thấy chưa?
Vóc hình nhỏ bé thì sao?
Làng trên xóm dưới chan hoà mẹ cha
Nghiã tình David thuở xưa
Con hồng cháu lạc dũng thưà trí nhân
Sao không chiụ học tiền nhân
Tự do dân chủ thoát thân cứu đời
Khổ đau cùng cực rã rời
Thân tàn ma dại triệu người ra đi
Cóc già ngồi đáy giếng khơi
Khoe thân diêm duá coi trời bằng vung
Vinh quang hai chữ mơ màng
Hãy mau tỉnh ngộ tìm đường chính ngay
Khôn ngoan đối đáp người ngoài
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau
Nếm mùi giun dế đã chưa
Thân lươn thì vẫn giấc mơ hão huyền
Nở mày nở mặt ngồi trên
Toàn dân làm chủ bao phen lọc lưà
Trò ma chữ nghiã quanh co
Danh thơm tận hưởng đói nghèo triền miên
Kià ai mượn tiếng xỏ xiên
Quán thơ vờ vĩnh nỗi niềm sầu bi
Than ôi cuộc thế suy đồi
Văn minh thế giới biết người biết ta? ?
Bao giờ sóng nổi can qua
Ngai vàng đổ nát quét chuà lá đa
Cái thời cải cách xa xưa
Đầm đià máu chảy khổ đau mút muà
U mê tăm tối chưa chưà
Phèng la trống mõ gáo dưà phơi thây
Bảo rằng cốt cán xưa nay
Ngán thay cho kẻ tôi đòi chó săn
Xin ông một tí tiếng thơm
Gia Long hoàng đế An Nam một thời !

6.1.2010 Lu Hà



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét