Song Thất
Lục Bát Chùm 29
Tâm Sự Với
Linh Hồn
kính bái hai Bà Trưng
Trải gió bụi ngàn năm trăn
trở
Lớp phế hưng suy ngẫm mà sầu
Là con dân Việt Nam ta
Sao mà quên được tình bà
Trưng Vương?
Thế chiến quốc lúc hưng
lúc thịnh
Nỗi lòng người lữ khách
phương xa
Nam nhi trí đảm dư thưà
Mà sao con phải bôn ba sứ
người?
Ôi ! Tổ quốc bao đời thống
khổ
Mẹ cha ta tiên tổ giống
nòi
Đau thay bởi giống lạc
loài
Lấy đi quyền sống làm người
cuả ta
Nghĩ mà thẹn ông bà thuở
trước
Nay cháu con bạc nhược yếu
hèn
Kẻ từ chân đất đi lên
Đưá từ hải ngoại tuyên
truyền Mác Lê
Lòng yêu nước buôn lê bán
táo
Đổi trắng đen thịt chó đầu
dê
Tình yêu giai cấp đê mê
Thiên đường xã hội kéo về
diệt vong
Chiếm đoạt cuả trung nông
điạ chủ
Vét cho cùng tư hữu tài
nguyên
Đấu tranh sát máu liên
miên
Quân binh phát động hai miền
giao tranh
Tên Tô Định gian manh thuở
trước
Con cháu hơn chú bác trong
nhà
Tiền tài súng đạn trao cho
Giúp nhau đồng chí dấn sâu
tội nguyền
Nồi da nấu anh em sôi sục
Lợi ngư ông Hán tặc bạo
tàn
Trải bao thế kỷ lầm than
Mưu toan đồng hoá dã man
sói mòn
Vì quyền lợi sống còn cuả
đảng
Chúng thay nhau triều cống
khom lưng
Chia phần cắt đất hiến
dâng
Đỏ lòng xanh vỏ tráo trâng
một phường
Sống hưởng thụ vợ chồng hú
hí
Từ cha con đồng chí tham
ăn
Xa gần họ mạc quây quần
Nhất quen nhì biết tình
thân dồi dào
Dân khốn khổ đói nghèo chẳng
thiết
chỉ biết rằng sống chết mặc
bay
Có quyền có chức trong tay
Công an lính kín cùng bầy
khuyển nhung
Tiếng gào thét hãi hùng
bao lớp
Đua chen nhau miệng đớp
tay lần
Văn chương mạo hoá xoay vần
Miễn sao đẹp mặt chó săn lạc
loài
Ngu để trị mê say cuồng vọng
Lý tưởng suông rơi rụng ai
hay
Tám lăm triệu khổ bần cùng
Bắt nhai bánh vẽ thiên đường
cuả Mao
Khắp phố xá treo cờ dương
biển
Đàn chim non khăn cuốn cổ
tròng
Vành đai cờ đỏ xiết vòng
Lớn lên chỉ thuộc con đường
tối tăm
Vẫn cái kế gà con chọn trứng
Từ thành phần du đãng đi
lên
Chóp bu đầu gỗ ươn hèn
Bất tài ích kỷ nhỏ nhen di
truyền
Nay xin có nỗi niềm tâm
huyết
Nhớ thương bà con viết ra
đây
Châu Diên Ải Bắc Hát Giang
Mê Linh Hợp Phố cùng nhau
gọi hồn!
1.5.2009 Lu Hà
Thương Hồn Tử Sĩ
hoạ thơ Vivi
Heo may xương trắng nấm mồ
Thương hồn tử sĩ dư đồ trời
nam
Súng nổ đoàn quân loang lổ
Miền Nam sụp đổ sầu thu
Phố phường tan nát nhà tù
Đồng bào chạy loạn gió mù
bão điên
Cộng sản nước non tan tác
Non sông gấm vóc điêu tàn
Bắc triều xâm lấn chiếm dần
Mác Lê chủ thuyết thây
tràn biển xa
Aỉ Bắc Cà Mau than khóc
Giang sơn Việt tộc lâm
nguy
Khom lưng bợ đỡ chân quỳ
Theo voi bã miá mất đi chủ
quyền
Quyền lợi sống còn cuả Đảng
Toàn dân cay đắng chia ly
Bắc Nam một dải thay vì
Xâm lăng giải phóng sặc
mùi Việt gian
26.9.2009 Lu Hà
Để Lại Cho Nhau
chuyển thể từ thơ Bùi
Giáng
Vì bưã đó cưả đời cạy khoá
Giưã bồn bề tìm đoá hương
hoa
Không gian hơi thở ngọt
ngào
Linh hồn rạn vỡ cung nga dập
dìu
Đôi mắt ướt nhìn sao đắm
đuối
Âm thầm nghe bóng tối tàn
phai
Bàn tay xiết chặt vì ai
Xá gì hoang dại người ơi
vô ngần
Tim phổi gấp muôn vàn rung
động
Phút mê ly chết lặng làn
da
Nghẹn ngào chẳng kịp buông
tha
Đừng mong tiếng vọng trôi
xa mọi miền
Còn để lại niềm ân nghiã
ái
Hiểu nhau rồi thấm trải
bao la
Bọt bèo trọn kiếp phù du
Bao giờ gặp lại khổ đau vì
tình….
4.3.2010 Lu Hà
Hội Thơ Hải Ngoại
chuyển thể từ thơ lục bát
cuả Huệ Thu
Lòng thu mở quán thơ gặp bạn
Khắp phương trời muôn chốn
gần xa
Năm châu bốn biển là nhà
Ngàn xưa cánh hạc la đà
còn đây
Thơ Thôi Hiệu ngày nay vẫn
nhớ
Hoa đào bay trước cưả chào
xuân
Tâm tình sầu mộng chưá
chan
Bạn ơi, thi hữu bội phần đắm
say
Thế chiến quốc đắng cay buồn
tủi
Để thịnh đường tê tái ngàn
thu
Vào ra mở cổng đón chào
Trẻ già trai gái ngạt ngào
men thơ
Cũng lắm Cụ lơ thơ đầu bạc
Tóc râu bay bàng bạc chiều
thu
Ngẩn ngơ vào động thi ca
Giáng Hương Từ Thức Lũng
Hoa tràn đầy
Dâng tổ quốc ngàn mây xa
cách
Trời tự do tung cánh nhạn
bay
Một lòng hiếu thảo xưa nay
Nước non văn hiến trọn đời
thủy chung
Hồn sông núi nưả mừng nưả
tủi
Mạng thông tin bi lụy
thương đau
Chẳng bù thi hữu quê nhà
Trói tay khoá miệng bốn
muà lầm than
Có nghe chăng khắp miền
thi tứ
Bắc Trung Nam chan chưá
tình đời
Đường thi chẳng ép lòng
người
Trắc bằng niêm luật một thời
vẻ vang
Có đôi chữ vấn vương sai
luật
Cũng chẳng sao tha thiết hồn
thơ
Đọc lên ngào ngạt chan hoà
Thất ngôn tứ tuyệt dào dạt
ca dao!
27.2.2010 Lu Hà
Lá Thư Dang Dở
chuyển thể thơ Mai Hoài
Thu
Anh đã đến giưã chiều đông
giá
Phảng phất buồn nghe gió
sương rơi
Tiếng ai thoang thoảng xa
xôi
Nỗi niềm xưa dấu một thời
tơ vương
Hồn than thở vấn vương ảo
mộng
Nưả vầng trăng thoang thoảng
mùi hương
Yêu em mà chẳng toại lòng
Mắt nhìn đắm đuối nưả
thương nưả sầu
Cơn gió chướng qua cầu lá
rụng
Trái tim còn rung động thật
ư ?
Hững hờ tàn nhẫn làm sao
Bao năm xa cách bây giờ
tìm nhau …
Mây lãng đãng ráng chiều
thơ thẩn
Hồn ngập ngừng luống cuống
cầu van
Em ơi, từ cõi trăng ngàn
Không gian lạnh ngắt mấy lần
núi non
Đường xa thẳm biển ngàn
sông lạ
Biết về đâu chia sẻ cùng
em
Tháng ngày lầm lũi im lìm
Cô đơn cảm nhận trái tim
muôn vàn
Đời thứ lữ nỗi niềm khép
kín
Mà lòng anh đau đớn vô
cùng
Nỗi buồn chai sạn gió
sương
Tìm trong hơi thở bước đường
trầm luân
Mười hai năm, đời em vẫn
thế
Thoắt về đâu trăm nẻo trần
gian
Đọc thư trăn trở khóc than
Nghe trong tiếng nấc duyên
trần đắng cay
Một lần nưã ông trời muốn
thử
Tiền kiếp xưa chỉ có bấy
nhiêu
Đời em mất mát quá nhiều
Đông tàn thu héo tiêu điều
hoàng hôn...
Lạc bể ái thuyền quyên
dang dở
Sóng say nhiều đau khổ ủ ê
Phải chăng nông nỗi chán
chê
Gió xui lạc lối bờ mê điêu
tàn
Luật vay trả thế nhân khó
tránh
Em có hề oán trách ai đâu
Công tâm chấp nhận bấy lâu
Đáng thương cho kẻ bốn muà
héo hon
Cho tất cả lại còn oan
trái
Có màng chi khổ ải dư âm
Chuỗi ngày thê thảm âm thầm
Còn bao nhiêu nưã trong tầm
bàn tay
Em vẫn sống đắng cay trách
nhiệm
Dạ thẳng ngay thấm đẫm
chuyện đời
Dang tay dám nhận đón ai
Dù cho họ cũng ngậm ngùi
trần căn
Chìm đắm sợ bể hồng sông bụi
Cố quên đi khắc khoải qua
ngày
Vết thương lòng dạ chơi
vơi
Đẩy đưa sông nước nổi trôi
bọt bèo.
Run rẩy bước gian neo quen
thuộc
Con đường xưa tưởng chuộc
lỗi lầm
Mà sao duyên nợ oái oăm
Trượt hoài té ngã tím bầm
ruột gan
Em sợ lắm nỗi niềm chồng
chất
Anh có còn ôm chặt nguồn
cơn
Nói ra anh chắc sẽ buồn
Nhưng em cứ nói cho hồn thảnh
thơi
Duyên phận đó thảm thê anh
nhỉ
Tình cuả em sầu tủi thực
hư
Để rồi đến chốn hoang vu
Theo cơn gió thổi bơ vơ
chiều tà
Em rất muốn mặn mà say đắm
Trong si mê đằm thắm ái
ân.
Mà sao trong cõi muôn vàn
Hồng nhan bạc mệnh bao lần
trời ghen.
Em vẫn sống thở than nhẫn
nại
Suốt quanh năm lầm lũi cô
đơn
Ngoài hiên nhỏ giọt mưa
tuôn
Mờ mờ nhân ảnh linh hồn sầu
đưa!
Đầm đià rỏ lệ trên thơ
Lá thư dang dở năm xưa vẫn
còn…!
22.2.1010 Lu Hà
Song Thất Lục Bát Chùm 30
Vụng Chèo
Khéo Chống
Họ ngồi đó theo hàng thẳng
lối
Những phỗng quan quân đội
Việt Nam
Lắng nghe Lê Báo thâm trầm
Diễn văn tham luận tối tăm
mịt mù
Tiến sĩ giấy ngêu ngao báo
cáo
Chuyện Đông Âu xứ sở Nga
Xô
Việt Nam nay cũng xô bồ
Quốc gia cộng sản ngẩn ngơ
cuối muà
Vì quyền lợi Trung Hoa bấu
víu
Đảng độc tài Lê Báo lờ đi
Già mồm đế quốc xa xôi
Miệng quan chôn trẻ khắp nơi
xối bưà
Cứ như thế vu vơ xuyên tạc
Chẳng gọi tên đế quốc từ
đâu?
Nước nào lò lưả sinh ra
Chiến tranh đe doạ tội đồ
thế nhân
Tự diễn biến toàn dân chuyển
hoá
Khắp cơ quan nội bộ đảng
ta
Đổ thưà dân chủ tự do
Giật dây hải ngoại tự vơ
ngay vào
Thiếu khoa học lu loa nhận
định
Bài vở xưa cũ rích Mác Lê
Nhai đi nhai lại chán chê
Chí Minh tư tưởng vụng về
ai nghe?
Về thể chế nhắc đi nhắc lại
Nước pháp quyền xã hội
nhân dân
Mô hình chuyên chính dã
man
Thêm Nông Đức Mạnh cằn nhằn
nhại theo
Tự diễn biến nó là tư tưởng
Cối xi măng chệch hướng
than ôi
Chính quyền sụp đổ nay mai
Nước nhà tan nát chia phai
lụy phiền
Phải cảnh giác đảng viên
suy thoái
Có những người trọng trách
quyền cao
Bao nhiêu quan chức xa xưa
Về hưu bày tỏ nỗi đau nước
nhà
Lê Văn Báo ba hoa láo nháo
Giọng cò mồi tếu táo mua
vui
Trò hề gánh xiếc độc tài
Hét hò khủng bố doạ người
hiền lương
Hãy đẩy mạnh tiến công chủ
động
Thế xông lên táng tận
lương nhân
Phong trào dân chủ toàn
dân
Dẹp cho sạch sẽ trấn an
tinh thần...!
9.4.2010 Lu Hà
Nhà Nước
Xã Hội Đen
tặng Tạ Phong Tần
Chúng vô cớ ập vào bắt chị
Gần ba nghìn tiền Mỹ đô la
Giấy tờ điện thoại riêng
tư
Tịch thu máy ảnh tại nhà
công khai
Bọn kẻ cướp một bầy lang
sói
Súng dao găm tự gọi công
an
Luật rừng xã hội vô luân
Không người làm chứng bất
nhân lạc loài
Chúng vô lý ép người tùy
tiện
Chẳng biên lại tài sản
công dân
Chủ trương đường lối bạo
tàn
Độc tài đảng trị dã man thế
này
Một chế độ tôi đòi chủ
nghiã
Sống bon chen kèn cưạ tham
ô
Lưà nhau hội nhập toàn cầu
Trong vơ ngoài vét xác xơ
dân hèn
Sắp đại hội đảng liền
nghiêm túc
Cấp chính quyền tổ chức nội
quy
Hành vi sử sự ra người
Không như thú vật đười ươi
giưã rừng
Phải nghiêm trị bất lương
thảo khấu
Bọn chó săn lưà đảo hoành
hành
Vươn lên học tập Chí Minh
Quy trình pháp luật thanh
danh nước nhà
Không thể để ma cô đầu gấu
Cháu con ông tàn bạo hư
thân
Bồi hoàn cho chị Phong Tần
Bắt người trái phép công
dân truất quyền
Trước quan sát phóng viên
quốc tế
Bộ ngoại giao y thị Phương
Nga
Lu Loa lấp liếm quanh co
Việt Nam cộng sản mập mờ
trắng đen
Những hành sử bất nhân vô
đạo
Phải dẹp ngay trọn nghiã đẹp
lòng
Quay về tiên tổ Lạc Hồng
Nghìn năm truyền thống xóm
làng xa xưa!
15.4.2010 Lu Hà
Nhục Quốc
Thể Tại Hoa Kỳ
Kià sao thế một bầy lơ láo
Đứng so vai rụt cổ nhìn
nhau
Phái đoàn quốc hội la cà
Hành lang ế ẩm đứng chờ mất
công
Bà chủ nhiệm ủy ban tư
pháp
Lê Thị Thu Ba cẳng bốn
chân
Lần hồi xin xỏ ông Văn
Việt kiều dân biểu tiếp
đoàn cẩu hoang
Ông Lê Văn thẳng thừng có
lý
Đoàn Việt Nam toàn trị bất
nhân
Ba mươi lăm vẫn dã man
Tháng tư đỏ lưả cộng quân
bạo tàn
Ngày tưởng niệm không nên
long trọng
Vì nỗi lòng dân chúng Miền
Nam
Cộng hoà chính thể muôn
năm
Tự do dân chủ âm thầm khát
khao
Các nghị sĩ hững hờ không
tiếp
Bỏ ra về hạ viện trống
không
Kể luôn thượng viện dửng dưng
Sượng sùng bẽ mặt quốc
phong thế này...?
7.4.2010 Lu Hà
Khi Kẻ Tiểu
Nhân Đắc Ý
Cảm tác qua câu chuyện kể
cuả Iamusa Nguyen
Kẻ tiểu nhân thường hay đắc
ý
Quyền công dân xã hội Hoa
Kỳ
Bạo hành chồng chuá vợ tôi
Khóc người mẹ trẻ đắng cay
muôn phần
Người thiếu phụ tuổi còn
non trẻ
Gặp phải tay lỳ lợm sở
khanh
Oán hờn bạc mái đầu xanh
Đứng trên pháp lý ân tình
là chi...?
Giá khi xưa công khai minh
bạch
Giưã pháp đình thống thiết
kêu oan
Tình thâm mẫu tử đòi con
Thì đâu đến nỗi héo mòn đời
hoa
Về pháp lý làm sao cãi được
Nhưng về tình lỡ bước sang
ngang
Đến khi hồi tỉnh ngỡ ngàng
Ba năm nhà đá ngồi không
ngậm ngùi..
Tình cảnh ấy chai lỳ ích kỷ
Tranh giành nhau về một đưá
con
Về già sợ nỗi cô đơn
Cạn tàu ráo máng oán hờn sầu
đưa
Tội đưá con kêu cha gọi mẹ
Tuổi ấu thơ lầm lũi khổ
đau
Má ơi! giờ ở nơi nao
Ân tình đoạn tuyệt máu đào
loãng trôi...
Kẻ tiểu nhân đôi khi có lý
Pháp luật nào cụ thể chi
ly
Luân hồi bao kiếp nổi trôi
Có vay có trả nghiệp đời
thế ru...?
17.2.2011
Lỡ Tàu
Vài Chuyến
Thơ theo suy tưởng Minh
Sơn Lê
Hoa mai nở nụ vàng đua sắc
Đàn én bay ngơ ngác lưng
trời
Ngậm ngùi xuân đón quê người
Hỏi về chốn cũ còn gì là
vui ?
Xuân cứ đến xuân lui xuân
lại
Xuân đi qua tê tái âm thầm
Thương đàn chim én Việt
Nam
Năm châu bốn biển tím bầm
ruột gan
Thiện ác giả lỡ làng năm
tháng
Bốn phương trời đằng đẵng
khổ đau
Sớm khuya dầu dãi nắng mưa
Tiền vàng chắt bóp cả vào
chuyến đi
Chí đã quyết lần hồi manh
mối
Thuê chủ thuyền vững lái
ra khơi
Gian lao khó nhọc tả tơi
Sống sao cho đáng một đời
tài trai
Cả hải tặc sá chi cũng trốn
Thuyền nổi trôi cá cắn nát
thân
Cả khi giông bão bất thần
Phó cho thần Phật hồng ân Chuá
trời
Hoa đào nở xuân tươi xuân
héo
Tháng ngày trôi lầm lũi
tha hương
Nơi ăn chốn ở vững vàng
Định cư lập nhiệp mà lòng
còn đau
Hoàng hôn xuống bốn muà
than thở
Một mình ta còn thú gì vui
Tuổi già năm tháng buồn
trôi
Nắm tro hài cốt gửi nơi cuối
trời
Cứ lẩm bẩm bấm tay tuổi
tác
Mấy chục năm lác đác thu
rơi
Vài ba thập kỷ trôi đi
Bên song cưả sổ mặt trời
ngẩn ngơ
Trên giường bệnh phều phào
trăn trối
Thở hắt ra nhức nhối tâm
can
Bao nhiêu bi hận sầu than
Lỡ tàu vài chuyến mừng
xuân quê nhà !
21.2.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét