Thơ tâm
Tình Chùm 63
Nàng Tiên Bên Bờ Suối
tặng Linda Nguyen
"Ghềnh đá cheo leo nước trong veo
Có nàng tiên nữ hạ quần the
Chạnh lòng lữ khách dừng chân nở
Vương vấn hương nồng theo gió
heo"
Cá lội lừ đừ đớp bóng hoa
Nàng tiên khoả nước sóng lô xô
Mênh mông đá trắng kỳ quan ải
Đá người người đá trắng phau phau
Có phải Linda nàng đấy không
Ngâm mình dưới nước suối mây trong
Say sưa lữ khách hồn thơ dậy
Ngây ngất hồn ai có biết không ?
Tiên nữ như hoa với cuộc đời
Dương trần nàng xuống để tìm ai
Bao lần thề nguyện tình trăng gió
Ảo mộng hay là duyên số đây...?
Quân tử dùng dằng chẳng dám đi
Thì thầm tiên nữ gọi chàng ơi!
Túi thơ bầu rượu còn chăng tá
Quang cảnh thần tiên hãy đắm say...
5.3.2011 Lu Hà
Nếu Tôi
Gõ Chữ
tặng nhà văn Nguyễn Thiếu
Nhẫn
Nếu tôi gõ tức là tôi đang
sống
Cho bộ đầu khỏi lão hoá
già đi
Cùng chung lòng góp trí với
tương lai
Nền xã hội thắm tươi màu hạnh
phúc
Nếu tôi gõ tức là tôi thức
dậy
Chào bình minh ánh sáng rọi
muôn màu
Qua màn đêm đầy phiền muộn
u sầu
Mừng dân tộc vươn lên cùng
thế kỷ...
Nếu tôi gõ tức là tôi biết
khóc
Trước nỗi đau tê tái cuả hồn
người
Lết thân tàn bởi quỷ đỏ vô
loài
Bao tang tóc chiến tranh
đòi hủy diệt
Hỡi các bạn là con em dân
Việt
Nắm tay nhau để được sống
làm người
Trên diễn đàn ta tranh luận
công khai
Trong đau thương hãy ngừng
rơi nước mắt!
Hãy gõ nưã, gõ đi cho thoả
chí
Vạch mặt bầy quen xảo trá
vô luân
Dùng diễn đàn để phá hoại
nhân quần
Giả dân chủ bán buôn tình
dân tộc!
4.6.2011 Lu Hà
Ngày Trời
Buồn
U ám làm sao trời cứ mưa
Mấy hôm rền rĩ vẫn chưa vừa
Trời buồn nên lại càng
thêm khổ
Thấy khổ nên đành phải nói
ra :
Ta viết ra đây những cảm sầu
Nỗi lòng tê tái suốt canh
thâu
Giọt sầu đã hoá thành thơ
cả
Tâm trạng giãi bầy mới có
thơ .
Ta đã xa nhà quá nửa đời
Nưả đời ta sống ở quê người
Băn khoăn năm tháng còn
trăn trở
Thương xót vơi đầy mãi chẳng
thôi….
Tuy phải xa quê vẫn ngóng
trời
Tháng năm thầm nguyện chốn
xa xôi
Nhưng trời ở tận nơi cao lắm
Nhắn gió gửi mây mộng ước
hoài .
Mênh mông trời rộng thật
bao la
Lúc vui lúc giận lúc hiền
hoà
Có khi trời nổi cơn giông
tố
Sấm sét mưa rơi chớp sáng
nhoà
Bĩ cực qua rồi lại thái
lai
Vô thường tạo hoá cõi trần
ai
Ban cho nhân loại muà hoa
trái
Thiên hạ ấm no đẹp ý đời .
Loài người chẳng biết làm
sao ấy
Căm ghét thù hằn giết mãi
nhau
Kẻ hơn người kém thành
giai cấp
Thấu cả trời cao nỗi tủi sầu
.
Tội ác loài người ngập đại
dương
Bao nhiêu uế khí bốc thiên
đàng
Nên trời nổi giận ra giông
bão
Thảm hoạ thiên tai thật
não nùng .
Trút giận căm hờn cơn sấm
vang
Năm châu bốn biển thật
kinh hoàng
Điên cuồng lồng lộn dâng
sóng dữ
Lũ chúng rên la khắp bốn
phương
Trời vẫn biết cho những kẻ
nhân
Bao nhiêu công đức ở dương
trần
Đấu tranh dân chủ đòi quyền
sống
Mưa thuận gió hoà ơn thế
gian
Địa lợi nhân hoà mà xét
suy
Tâm linh quy thuận với
thiên thời
Lòng trời không thuận thì
nguy lắm
Thiên hạ bao nhiêu cảnh đoạ
đày!
2008 Lu Hà
Ngủ Đi em
hoạ thơ Đông Phương
Ngất ngây làn tóc mái đầu
Ru em tròn mộng đêm thâu
canh dày
Hây hây bồng đảo non say
Bên em lạc lối ôm hoài
thiên thai
Bướm hoa ngày tháng vui vầy
Hương bay ảo mộng tình dài
chăng đêm
Trăng sao dịu ngọt êm đềm
Bài ca muôn thuở môi thơm
má hồng
Lâng lâng dạo gót thiên
đàng
Em tôi bé bỏng diụ dàng
trong mơ
Mặc cho gió táp mưa sa
Bên ngoài rền rĩ hồn thu đợm
nồng
Thương em giữ tấm mộng
vàng
Anh ru em ngủ tấm lòng thủy
chung
15.12.2009 Lu Hà
Người
Hành Khất
hoạ thơ Nguyễn Thành Giang
Người hành khất chống gậy
trong đêm tối
Lê thân tàn trên đường phố
quê hương
Không bạn bè và những kẻ
qua đường
Chút bố thí cho cô hồn tiều
tụy
Rồi ngả mũ nghiêng mình
trên ghế đá
Ruỗi hai tay trút hơi thở
cuối cùng
Trong bóng đêm thăm thẳm
gió lạnh lùng
Bầy quỷ đói nhe răng đòi
thân chủ
Tiếng rên rỉ bao côn trùng
thê thảm
Khóc kinh hoàng bên góc phố
thê lương
Có nghe chăng sông núi giống
Lạc Hồng
Dân tộc Việt biết bao giờ
đứng dậy?
Triệu hành khất đưa tay sờ
lên ngực
Vẫn nghe theo nhịp đập cuả
bi thương
Ôi đau thương thế kỷ mộng
thiên đường
Vẫn chưa hết bao trái tim
hấp hối….
9.11.2009 Lu Hà
Thơ Tâm
Tình Chùm 64
Người Hát
Rong
hoạ laị thơ Nguyễn thanh
Vân
Người hát rong đầm đià nước
mắt
Giọt bi thương lã chã đau
lòng
Đời binh phế bát cơm manh
áo
Lê tấm thân thưà thãi đếm
đong
Anh sững lại bùi ngùi kể lể
Cảnh hoang tàn chiến điạ
Kontum
Rừng âm u xác thù nghiêng
ngả
Chiến thắng đau lòng heo
hút quân
Khi đếm lại thây thù rã rượi
Bỗng từ đâu tiếng thét
vang to
Anh nằm xuống đẫm thân
toàn máu
Trời tối sầm rừng thẳm gió
u
Hắn ngồi đó tử thần ma dại
Néo tận cò cho đến hết hơi
Kẻ bắn lén toàn thân rúm
ró
Găm thương đau suối lệ buồn
rơi
Anh là kẻ thiệt thòi hơn cả
Mối hận này cào cấu nhẫn
tâm
Người chiến sĩ chưa tròn
tuổi lính
Mới ra trận đã mất hai
chân
Kể từ đó lê thân hè phố
Oán hận sôi lòng nỗi bất
luân
Quân bắc cộng ào ào thác lũ
Ngày ba mươi phượng vĩ u sầu
Trời tháng tư bắt đầu ảm đạm
Chân đâu còn cho mối
thương đau
Má cuả anh một đời quá buạ
Giưã dòng ngươì chạy loạn
thương con
Tìm đâu thấy trái tim già
lẫn
Ngã gục bên đường ai khóc
thương?...
Kể từ đó những lần côi cút
Không vợ không nhà lấn chiếm
ai ?
Bằng đôi tay kéo thân lê lết
Thế kỷ đi mong kiếp vị
lai….
Người hát rong cho đời khắp
ngả
Tám năm tù bụng đói dơ
xương
Gặp lại nhau thày trò vẫn
nhớ
Kiếp phong trần tím ruột
buồn than
Anh vẫn giữ hoa lòng chiến
sĩ
Tiếng quân ca hương nhụy
tàn lâu
Còn thưa gửi dưới trên
quân kỷ
Nước mắt lăn tăn gió ngạt
ngào
Thôi tạm biệt chia ly mỗi
ngả
Nuôi trong lòng món nợ tàn
binh
Đời chiến bại oan hồn thấu
đất
Biết bao giờ gặp lai oai
hình?
Sau mười năm hội ngộ ai ngờ
Anh ra đi hải ngoại tìm
quê
Người anh hùng rét run
thân lạnh
Vĩnh biệt cuộc đời giưã
lúc khuya
Bạn hữu xa gần thiêu xác
cho
Cầu cho anh Phật độ dòng
sâu
Tâm linh nước chảy theo
sông biển
Hãy trở về quyên góp nhịp
cầu
Hãy đoàn kết xót thương
nòi giống
Bóng xa vời xiết nỗi oai
linh
Ngươì lính cộng hoà không
trở lại
Khóc thương anh số kiếp
phù sinh.
6.6.2009 Lu Hà
Người
Khôn Hơn
hoạ thơ Nguyễn Gia Linh
& Nguyên Hà
Đủng đỉnh trâu đi cọp lại
qua
Thoi đưa chim nhạn cánh
mai hoa
Nhà nông sắp sưả ăn mừng tết
Năn nỉ trâu kia cọp chẳng
tha…
Thêm tuổi ngày vui sắp đến
dần
Sơn lâm chuá tể đón nàng
xuân
Trâu kia to sác sao hèn thế
Mặc ngã thợ cày thoả sức vần
?...
Trâu mới nhe răng cười ngặt
nghẽo
Người ta sức yếu lại giàu
sang
Tinh khôn lanh lợi hơn
loài vật
Trí tuệ mênh mông toả nắng
vàng
Hổ mới nghi ngờ hỏi ở đâu
?
Trí khôn ta đợi lúc giao
thưà
Quây rơm đốt pháo quanh
mình hổ
Vằn vện da thui cả bốn muà
2.3.2010 Lu Hà
Nguyện Cầu
Con chắp tay thành kính
nguyện cầu
Cầu cho bóng tối sẽ qua
mau
Cho quê hương bốn muà hoa
trái
Mong nắng về thơm trái tự
do .
Bạn hỏi vì sao đất nước ta
?
Bao nhiêu thập kỷ nối
thương nhau
Làng quê xơ xác màu cờ đỏ
Vắng bóng trăng soi những
điệu hò ...
Từng đoàn già trẻ rủ đi
đâu
Mồ mả cha ông cũng dã từ
Chen chúc tha phương tìm
miếng sống
Phu xe bới rác giưã thành
đô
Bạn hỏi vì sao lắm kẻ giàu
?
Tiền tiêu như giấy sống xa
hoa
Rêu rao giai cấp không còn
nưã
Tư sản nay là ông bí thư .
Bạn hỏi vì sao lại thế này
?
Hôm qua đâm chém để làm
chi
Bắc Nam điạ chủ tương tàn
giết
Thằng mõ giờ đây quý phái thay
.
Tất cả chỉ là dối trá thôi
Tuyên truyền cho mãi lũ
chuột giơi
Bơm căng tô vẽ vì cộng sản
Rồi lại khom lưng sống đoạ
đầy .
Xin Chuá ban cho người Việt
Nam
Xoá bao thù hận lấp vô
luân
Cho hồn dân tộc về muôn
thuở
Đoàn kết Bắc Nam chống bạo
tàn .
Đất nước ngày nay vẫn gió
sương
Rên la quằn quại tím chiều
thương
Hỡi bao hồn khổ chưa siêu
thoát
Tuổi trẻ trường sơn gửi nắm
xương !
Chiến đấu vì ai hơĩ các
anh ?
Để rồi mang tội cảnh điêu
linh
Biển Đông phơi xác người
thê thảm
Tỵ nạn cánh chim chốn đậu
lành .
Con chắp tay quỳ gối nguyện
cầu
Cầu cho dân chủ sớm đơm
hoa
An lành đất nước chôn tàn
bạo
Lòng người tương ái biết
thương nhau .
Bao em gái nhỏ trở về nhà
Chót daị làm dâu đi bán
hoa
Hứa hẹn ngây thơ vào cạm bẫy
Để mình em chiụ chốn
phương xa..
Con lại cầu cho thương phế
binh
Hai bên trận tuyến những
người anh
Xuất cười chén lệ xin Ngài
nhớ
Quằn quại thâu canh giấc
chẳng lành !
Còn nưã bao nhiêu những cụ
già
Không nơi nương tựa thiếu
chăm lo
Chiến tranh mất mát thành
đơn độc
Xã hội bỏ rơi con cháu xa
!
Nhiều lắm con xin cầu Đức
Chuá
Kể làm sao hết cảnh lầm
than
Bao tang thương tắm mình
trong máu
Bởi lũ vô thần giữa thế
gian
28.5. 2008 Lu Hà
Nguyện Ước
hoạ thơ Nguyễn Thanh Giang
Nguyện làm gió giưã trời
mây trắng
Nâng cánh diều em bé tự do
Bao khát khao cho đời tủi
nhục
Dòng sông quê lặng lẽ u sầu
Xin làm chim bóng chiều
hoang vắng
Xua nỗi buồn ảm đạm xót
thương
Nâng cánh bay thiên thần
viễn vọng
Ôi quê hương lầm lạc thê
lương
Nguyện cầu giưã sóng thuyền
giông bão
Tiếng chõng tre thủ thỉ
khóc than
Mưa lất phất oán hờn khóm
trúc
Chuyện ngàn thu sầu đọng
trần gian
Ước vầng trăng ngọn đèn
chân lý
Tan bóng đêm soi lối chỉ
đường
Khỏi lạc bước thiên đàng ảo
mộng
Bởi lòng người trống rỗng
mênh mông.
12.12.2009 Lu Hà
Nhắn Nhủ
Đàn Em
cảm tác theo tứ thơ Ngô Thất
Lạc
Hõi các em da vàng Mỹ Quốc
Có nghe chăng nhịp đập Việt
Nam
Em sinh ra đất trời dân chủ
Hưởng tự do đừng mất tổ
tiên
Em đâu biết thuở thời ly
loạn
Máu lệ hoan từng giọt thấm
ngâm
Em có biết lòng cha rã nát
Nỗi hờn căm xé nát con tim
Quê hương đó đất trời lồng
lộng
Vẫn khổ đau trong ách bạo
tàn
Lũ cộng sản buôn dân bán
nước
Nấm mồ hoang cỏ dại trời
nam
Cha là kẻ bại binh buông
súng
Cùng với bao đồng đội khóc
than
Nước mất nội xâm thù bội
phản
Đồng minh chủ tướng lũ ươn
hèn
Em đã gặp bao nhiêu chiến
hữu
Bạn bè cha phải chiụ lưu
đày
Khi thăm cha thảm thương
tiều tụy
Từ Việt Nam tù ngục đến
đây
Nếu có dịp về thăm đất tổ
Biết bao nhiêu nấm mộ vô
danh
Vì nghèo đói nhẫn tâm tàn
nhẫn
Cờ đỏ sao vàng cỏ ngập
xanh
Quê hương cha chỉ thấy
điêu tàn
Oán hận người cộng sản bất
nhân
Thiên lý soi bao la điạ
võng
Chẳng buông tha bè lũ vô
luân
Em có hiểu lòng cha khổ
não
Mẹ thương đời nặng kiếp
tha hương
Nhà tan nát họ hàng ly tán
Mồ mả tổ tiên lạnh khói
nhang
Theo con tàu Bắc Trung Nam
Việt
La liệt ăn xin dọc tuyến
đường
Lũ ngoại quốc mua tình bệnh
dục
Bán thân hèn bé gái tàn
vong
Anh chẳng biết tùy lòng hiếu
thảo
Hỡi các em Mỹ Quốc da vàng
Sống tha phương một đời
vong quốc
Theo mẹ cha lưu lạc ngoại
bang?
31.10.2009 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét