Song Thất
Lục Bát Chùm 63
Tình Ca
Dã Tràng
chuyển thể thơ Trấn Văn
Lương: Khúc Tình Ca Trên Cát
Trăng sóng sượt loã lồ hơi
thở
Chim quen đường bám víu từng
xâu
Lá bàng lác đác trên đầu
Rong rêu phố chợ mặn mà cá
hong
Bến chài vắng não nùng
giun dế
Xóm đạo nghèo tê tái màn
đêm
Đèn dầu lốm đốm hom hem
Đung đưa gió thổi cánh rèm
buồn thiu
Ôi sầu thảm đìu hiu leo lắt
Tháp giáo đường lả lướt
phi lao
Ngậm ngùi lữ khách nao nao
Vẳng nghe khúc hát thuở
nào sầu tư...
Cơn gió lốc bài ca ký ức
Cưả thời gian tấm tức cơn
mê
Hình hài lếch thếch kéo về
Dìu nhau đùn lối não nề trần
gian
Đã xa lắm ngày xuân tuổi
trẻ
Đứng bên nàng lặng lẽ bâng
quơ
Thẹn thùng xao xuyến vu vơ
Dáng hồng bối rối ngây thơ
lưã lần...
Sân cát bỏng trường tan trống
dội
Đám trai khờ lụi đụi chen
nhau
Đuổi theo bóng nhỏ cho mau
Nắng sầu lay động trên đầu
mây bay
Đâu có biết đắng cay trải
rộng
Chỉ gặp nhau lối mộng đơn
côi
Ngập ngừng chưa dám hé môi
Chôn vùi dĩ vãng những lời
yêu thương
Tuổi thơ ấu vấn vương cây
cỏ
Trẻ mục đồng tháng đỏ rong
chơi
Ngẩn ngơ một thoáng rồi
thôi
Đôi chân mải miết băng đồi
xăm xăm
Ngày nghỉ học miệt vườn khắp
lối
Lầu ông Hoàng vách núi
cheo leo
Phú Hài chảy dãi hàng keo
Dấu bèo trôi nổi leo trèo
đầm ao
Đàn gái nhỏ nhụy tơ hoa nở
Hương thơm nồng hối hả
sang sông
Trai làng luýnh quính đứng
trông
Thương con bướm trắng tiếng
lòng quạnh cô
Mộng vưà nhú mầm tơ đã héo
Giày chiến binh quần đảo rừng
sâu
Tình đầu chưa trọn một câu
Vũng lầy ma quái mịt mù
sương rơi
Thân sống sót nưả đời tê
tái
Người lạ người e ngại nhìn
nhau
Lưả lòng tắt ngấm từ lâu
Năm canh rền rĩ âu sầu dế
ca
Cây xơ xác bốn muà cỏ uá
Nhúm sao mờ nhạt nhẽo
trong mây
U hoài len lén bàn tay
Men theo kẽ đã gai gày
xanh xao
Gió vùng vẫy biển gào lồng
lộn
Đêm lao xao tủi hận trăng
già
Dã tràng xe cát xót xa
Thương người trần thế tình
ca dập vùi...
15.11.2011 Lu Hà
Lệ Trăng
Trắng Trời
chuyển thể thơ Mai hoài
Thu: Sầu Tê Tái
Sầu tê tái hao gày ảo não
Lúc nưả đêm nỗi nhớ dâng đầy
Một đời lầm lũi đắng cay
Phù vân về cõi đắm say u
buồn...
Đêm rả ríc mưa tuôn lệ chảy
Hỏi ông trời thấu nỗi lòng
chăng?
Đành rằng năm tháng giá
băng
Âm thầm khép cưả nhẹ nhàng
đớn đau
Gánh sầu đổ biển sâu mờ mịt
Dấu tình còn thảm thiết
héo hon
Nhạt nhoà mí mắt môi son
Bao muà lá rụng trào tuôn
não nùng
Hồn thơ gửi vấn vương sao
tỏ
Đường trần gian đau khổ
người đi
Còn đâu tuổi trẻ xuân thì
Trăng già trằn trọc lệ rơi
trắng trời!
15.11.2011 Lu Hà
Giật Mình
Tỉnh Giấc
chuyển thể thơ Mai Hoài
Thu: Giấc Mơ Hồi Hương
Sáng nay dậy ngậm ngùi thương nhớ
Đêm hôm qua mình đã nằm mơ
Dòng sông lặng lẽ xa mờ
Bên bồi bên lở bến bờ
nương dâu
Ôi da diết ông bà tiên tổ
Xóm làng ta mái đỏ đình
son
Miên man thổn thức nguồn
cơn
Các miền Nam Bắc trào tuôn
sóng cồn
Qua phố thị bà con đông
đúc
Vượt đèo Ngang lác đác mưa
rơi
Rưng rưng ngấn lệ bồi hồi
Dòng sông Bến Hải một thời
khổ đau
Sài Gòn Huế xôn xao một giải
Hai bên đường phượng vĩ
chưá chan
Hoa rơi hôn gót bàn chân
Thảm nhung mềm mại bần thần
ngẩn ngơ
Kià thành cổ thủ đô phố hội
Cánh bướm bay Hà Nội mến
yêu
Bóng cô thục nữ tiểu kiều
À ơi tiếng mẹ sớm chiều nỉ
non
Nhà xiêu vẹo nuôi con chăm
chút
Kinh Thượng Mèo thắm thiết
ân tình
Bỗng đâu khói lưả chiến
chinh
Chia đàn xẻ nghé trời xanh
thảm sầu
Đời phiêu bạt bơ vơ xứ lạ
Đất tam dung cổ độ trăng
soi
Từng đêm vọng cảnh lẻ loi
Người xưa bến cũ xa xôi
nghìn trùng
Hồn thưởng thức cánh đồng
cò trắng
Bát bún bò vịt xáo heo
quay
Trà sen hương vị thêm say
Nghe bài tấu khúc rượu cay não nùng
Những nấm mộ vành tang ảm
đạm
Bóng hồn ma lởn vởn vờn
quanh
Chập chờn ngạ quỷ Ba Đình
Giật mình giấc bức mành
gió lay...
14.11 .2011 Lu Hà
Thiên
Đàng ở Đây
chuyển thể thơ Mai Hoài
Thu: Đường về Xứ Huế
Hàng phượng vĩ bồi hồi nức
nở
Đường quanh co xứ Huế mù
sương
Hai muà mưa nắng nhớ
thương
Điệu hò mái đẩy đồi thông
u buồn
Nhấp chén rượu bồn chồn thổn
thức
Tiếng sáo chiều nao nức vấn
vương
Đàn tranh gãy khúc nghê
thường
Nghe như ai oán tơ chùng
phím loan
Trăng tàn lụi môi son má
phấn
Chiếc thuyền nan cập bến
Vân Lâu
Áo dài tím huế thướt tha
Ngậm ngùi Tôn Nữ xót xa
khóc chồng...
Đường về Huế trập trùng ghềnh
thác
Hải Vân tiều lác đác xa
trông
Ngàn dâu xanh ngát mênh
mông
Thành cao xương lính bập
bùng gió mây
Nam Bình Khúc ngất ngây
nghiêng ngả
Hồn thơ bay đôi má người
ơi!
Khổ đau từng hạt mưa rơi
Đa tình o Huế cuộc đời đắng
cay
Làn môi tím đắm say mộng ảo
Giọt nến sầu chan chưá
thâu canh
Giận hờn quầy quả ái tình
Chín mười dịu ngọt xanh
xanh mái đầu
Đôi mắt ướt bồ câu trong
trắng
Thắt lưng ong duyên dáng dễ
thương
Thuyền câu đôi bến sông
Hương
Trai thanh gái lịch mặn nồng
nỉ non
Tiếng rao hàng bánh hòn quế
ngọc
Phở bún bò thành thục em
đong
Bộ hành lữ khách ngỡ ngàng
Bồng lai tiên cảnh thiên
đàng ở đây!
13.11.2011 Lu Hà
Xa Em
chuyển thể thơ Mai Hoài
Thu: Gần Em
Từ buổi ấy tình xa vời vợi
Anh đi xa vào cõi sương mờ
Thương em ngóng đợi mong
chờ
Băng cầu lội suối bơ phờ
thời gian
Nơi vực thẳm trăng tàn gió
thổi
Nỗi khát khao tê tái nồng
nàn
Ngọt ngào hơi thở lại gần
Chao ôi, sóng vỗ muôn vàn
biển khơi
Từ hôm đến làng Mai thăm
viếng
Hồn xưa về lãng đãng Liêu
Trai
Dìu nhau đến động thiên
thai
Đường dài kiệt sức mệt
nhoài bõ công
Quanh quẩn mãi đêm hồng
tha thiết
Môi kề môi mới biết si mê
Vấn vương hỏi lại lời thề
Tiếng gà xao xác đường về
dài ghê...
Lòng thổn thức cung mê nhịp
đập
Sợ lần sau dấu lấp sơn khê
Trập trùng đồi núi gồ ghề
Ngẩn ngơ nuối tiếc cận kề
bên em
Cùng đọc sách ngọn đèn mờ ảo
Thoảng mùi hương lạnh lẽo
buồng the
Ôm lưng ngấn lệ tràn trề
Từng giây dồn dập não nề
chuông reo
Lướt tay gảy dây tơ bần bật
Khúc nghê thường ngây ngất
tình nồng
Xót xa trống trải cô phòng
Bao đêm trằn trọc trong
lòng bơ vơ
Thuyền say sóng lao đao biển
cả
Hồn thơ bay cổ độ trăng
soi
Hằng Nga thèn thẹn bờ môi
Thương người dương thế sục
sôi lưả lòng
Bởi nỗi nhớ cuồng phong dữ
dội
Tháng ngày dài nhoi nhói
điên say
Trải qua bao cảnh đắng cay
Trào dâng bọt nước lung
lay mạn thuyền
Thôi anh nhé thuyền quyên
phận bạc
Bởi kiếp này lạc bước đầu
thai
Đời người trong cõi trần
ai
Trăm năm thì có là gì đâu anh!
Trăm năm thì có là gì đâu anh!
12.11.2011 Lu Hà
Song Thất
Lục Bát Chùm 64
Một Đời
Trăng
chuyển thể thơ Thuy Anh
Lam: Tiếc Một Vầng Trăng
Lý thái Bạch ôm trăng đáy
nước
Để ngàn thu rừng rực bừng
lên
Nôn nao xao xuyến thiên
nhiên
Giơ tay muốn vớt để quên
muộn phiền...
Mây thấp thoáng nỗi niềm
trần thế
Chị Hằng Nga tê tái nguồn
cơn
Mấy ai gửi chút tâm hồn
Lững lờ chẳng nói mưa tuôn
lệ trào...
Đêm phố vắng thì thào gió
gọi
Khẽ mỉm cười trăng nói với
tôi
Ngày đông ngủ đi Lam ơi!
Thu qua nuối tiếc một đời
thương trăng...
16.11.2011 Lu Hà
Lụy Tình
Than Trách
chuyển thể thơ Iamusa: Bến
Vắng
Bến tình vắng bởi lòng
băng giá
Bông tuyết rơi lảo đảo
chơi vơi
Hồ ly xảo trá khóc cười
Thiên thần rơi lệ thương đời
tiếc hoa
Thuyền xa vắng nhạt nhoà
sương khói
Gió mây buồn tê tái lòng
ai
Thạch Sanh ngủ suốt canh
dài
Lý Thông trâng tráo phủ đầy
mặt sông...
Không gian ảo thê lương
văn sĩ
Ngán cho đời luân lý đổi
thay
Hồng nhan bạc bẽo đắng cay
Tủi hờn chó sói cáo cầy
vùi hoa
Thiên lý ở tận đâu chẳng
thấy
Đoá hoa mai bi lụy tình sầu
Tuyết sơn thăm thẳm vực sâu
Phai tàn hương sắc cỏ rầu
liễu mê
Thuyền cập bến ê chề hoang
vắng
Đau khổ này đằng đẵng ai
hay
Trách người quân tử đắm
say
Bướm ong dào dạt thiên
thai mộng hờ....
16.11.2011 Lu Hà
Đêm Cầu
Nguyện
chuyển thể thơ Mai Hoài
Thu: Đêm Tận Cùng Đau Khổ
Trời càng tối sương rơi thảm
thiết
Bóng người đi xa khuất thật
rồi
Ôm chăn vò võ lẻ loi
Để con ở lại chơi vơi nỗi
niềm
Ôi Thiên Chuá, hay con ngoại
đạo?
Chẳng xót thương đau khổ tận
cùng
Vẫn tin số mệnh phũ phàng
Trả vay nghiệp quả não
nùng thê lương
Trọn chung thủy yêu thương
tha thiết
Thuyền lênh đênh biền biệt
cách xa
Ruồng con bỏ giưã Ngân Hà
Yêu người cam chịu khổ đau
lạc loài
Đời phiêu bạt xứ người lạc
lõng
Linh hồn con bảng lảng ngu
ngơ
Hai con trẻ dại ngây thơ
Chúng cần có mẹ bơ vơ gịọt
sầu
Phép mầu nhiệm tình yêu
Thiên Chuá
Mong một ngày hai đưá bên
nhau
Quên đi bao nỗi xót xa
Chuỗi ngày sầu tủi đầu bù
héo hon
Tình lận đận vàng son ngọc
đá
Bốn mươi năm héo uá hương
tàn
Yêu người mới dám liều
thân
Thương con vô tội trần
gian ngậm ngùi
Ai đâu biết đầu môi chót
lưỡi
Đã bao lần hẹn mãi thế
thôi
Từng đêm ảo não mưa rơi
Sống trong tuyệt vọng rã rời
thân con
Hãy cứu vớt đời con Thiên
Chuá
Muà xuân về hoa lá xanh
tươi
Cho con lấy lại nụ cười
Tim con rung động bồi hồi
như xưa.
10.11.2011 Lu Hà
Đêm Hội
Ngộ
chuyển thể thơ Mai Hoài
Thu: Đêm
Đêm tiếng nấc nghẹn ngào
than khóc
Cành cây khô gió thốc mưa
rơi
Côn trùng rên rỉ xa xôi
Hồn chìm sâu xuống biển
khơi xa mờ...
Lòng ảo não bến bờ cằn cỗi
Làn môi khô tê tái xót xa
Nư thèm hơi thở thiết tha
Người xưa yêu dấu mặn mà
trần ai
Đêm cuồn cuộn giòng trôi lặng
lẽ
Mây hững hờ quan tái người
ơi!
Bóng trăng khuất nẻo chân
trời
Để ai buồn khổ chơi vơi nỗi
niềm...
Chắc nơi ấy bình yên anh
nhỉ
Từng đêm về đắm đuối hoang
vu
Thịt da thơm ngát như mơ
Đêm không còn nưã gối vò
chăn sô...
Không còn nưã vuốt ve âu yếm
Nụ hôn sâu thấm đẫm môi mềm
Phụng long ẻo lả bên thềm
Tiếng gà chợt gáy cánh
chim về trời...
Chỉ còn chút mồ hôi bốc
khói
Làn da hồng ân ái cũng tan
Vòng tay hư ảo chưá chan
Bỗng dưng biến mất lệ tràn
bình minh...
15.11.2011 Lu Hà
Nỗi Đau
Nhân Thế
chuyển thể thơ Mai Hoài
Thu: Có Những Cuộc Tình
Có những cuộc tình không
mong đợi
Đến tự nhiên là bởi vì sao
Ông Tơ bà Nguyệt se tơ
Say xưa chìm đắm lạc vào
cung mê...
Chưa sáng vội ê chề sầu thảm
Rượu tàn canh ảm đạm mưa
rơi
Nhạt nhoà ngấn lệ đầy vơi
Môi kề má cận tả tơi đoạn
trường
Kià những kẻ vẫn hằng mong
đợi
Tháng năm dài tê tái người
ơi!
Mịt mù xa thẳm mây trôi
Nỗi buồn hấp hối chơi vơi
biển hồ
Hồn cô lẻ chìm sâu bóng tối
Tiếng quạ kêu nhoi nhói
đinh tai
Dải tang khép kín bờ mi
Về nơi tịnh lạc tràn ai
não nề....
11.11.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét